Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1150
Chương 1150 – Người phụ nữ độc ác
Người trong giấc mơ có thực lực tương đương với ngoài hiện thực.
Bởi vì bản thân ở trong mộng chính là hình chiếu của chính mình ở ngoài đời thực.
Nếu chủ nhân giấc mơ giữ được ý thức tỉnh táo thì sức mạnh sẽ được gia tăng rất lớn.
Có điều với tư cách là sinh vật giấc mơ, mộng yểm có ưu thế lớn hơn.
Ở trong mơ, cho dù là mộng yểm mới sinh ra cũng có thực lực cấp Tai Nạn.
Mộng yểm trưởng thành có thể chống cự với người siêu năng thượng tự, một số mộng yểm tinh anh thậm chí có thể xâm nhập giấc mơ của cường giả chân tự!
Đối mặt với đối thủ như vậy, người bình thường căn bản không có sức phản kháng.
Sau khi nhìn thấy mộng yểm sẽ rơi vào kết cục gì hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của mộng yểm, cho dù mộng yểm ra tay nhẹ thì người bị hại cũng có trải nghiệm khủng khiếp như địa ngục.
Có điều mộng yểm bình thường sẽ không chủ động tìm người siêu năng gây sự, bởi vì đối với mộng yểm mà nói, thứ có thực lực không phải thứ ngon, là thứ càng sợ hãi nhiều mới thơm ngon.
Người siêu năng không chỉ khó giải quyết, hơn nữa ý chí cũng cứng cỏi hơn người bình thường, đối phó với người siêu năng hoàn toàn là hành vi cố sức, chỉ có người siêu năng thuộc loại người giải mộng mới là món ngon đối với mộng yểm.
Cảnh tượng trong giấc mơ này nồng nặc mùi của người giải mộng, giống như một người giải mộng thơm ngon tìm một vị đầu bếp hàng đầu nấu nướng làm mình trở nên cực kỳ ngon miệng rồi bày ra trước mặt mộng yểm, đây là lực hấp dẫn mà Mộng Lam khó lòng chống cự được.
Đối mặt với món ngon như vậy, Mộng Lam quyết định chia ra ăn trong mười ngày, không… tốt nhất phải ăn hai mươi ngày, hi vọng sau hai mươi ngày sẽ không bị thiu.
Yêu quái giấc mơ khoác áo choàng đen bạc xuyên qua trong trạm thu nhận, tìm kiếm chủ nhân giấc mơ.
Chỉ cần tìm thấy chủ nhân giấc mơ, bọn chúng sẽ thực hiện mệnh lệnh của Mộng Lam, cho hắn biết cái gì là sợ hãi thật sự.
Người bình thường khi nằm mơ cảm nhận được không khí này thì trốn tránh còn không kịp.
Nhưng Ôn Văn thì không có ý tưởng này, anh đứng ở chỗ dễ thấy nhất, ngồi trên một cái ghế, dùng tư thế phách lối nhất để chờ đối phương tìm tới.
Yêu quái giấc mơ chạy nhanh nhất là kẻ phát hiện Ôn Văn đầu tiên, nó vươn đầu lưỡi khô đét đảo hai vòng, có lẽ là đang liếm môi.
Sau đó áo choàng màu xám bạc trên người nó nhanh chóng biến hình, cuối cùng biến thành một ông cụ lưng gù, chống gậy bước từng bước đi tới chỗ Ôn Văn.
Trong giấc mơ thì không cần phù hợp logic, vì thế người bình thường sẽ không sinh ra lòng nghi ngờ với cụ già đột nhiên xuất hiện.
Đợi đến khi tới đủ gần, yêu quái giấc mơ sẽ biến thành quái vật xúc tua vặn vẹo, hù dọa Ôn Văn chết khiếp rồi tính sau.
“Người trẻ tuổi, cậu…”
Ôn Văn không đợi ông cụ mở miệng nói hết đã lấy ra một khẩu súng trường, đây là một khẩu súng phóng lựu, phần băng đạn phồng to, bên trong chứa đầy lựu đạn uy lực mạnh mẽ.
Ầm!
Súng phóng lựu bắn vào người ông lão, cả người ông ta nổ tung, lớp ngụy trang nhân loại biến mất, máu thịt màu xám bạc nhanh chóng lúc nhúc khôi phục.
Lại nã thêm vài phát súng phóng lựu, cơ thể của yêu quái giấc mơ hoàn toàn tan vỡ, muốn khôi phục có lẽ cần một khoảng thời gian.
Vũ khí thông thường cho dù có uy lực mạnh mẽ thì cũng không có cách nào giết chết yêu quái giấc mơ, có điều Ôn Văn cũng không quan tâm có giết được hay không, chỉ cần cảm thấy thoải mái là đủ rồi.
Ôn Văn không biết từ đâu làm ra một điếu xì gà, ngậm bên miệng phà ra làn khói, chờ yêu quái giấc mơ khác tới.
Trong mơ chính là tốt như vậy, chỉ cần trong đầu Ôn Văn nghĩ gì, xung quanh sẽ xuất hiện thứ đó.
Âm thanh của súng phóng lựu hấp dẫn đám yêu quái giấc mơ, chúng ồ ạt xông tới.
Có con hóa thành người đẹp, có con hóa thành thú dữ khủng bố, có con biến thành thứ không thể diễn tả…
Hai bên tay trái phải của Ôn Văn cầm một khẩu súng phóng lựu, trên môi ngậm xì gà, mở ra hình thức vô song trong trạm thu nhận.
Ở trước mặt độ chuẩn xác và năng lực phản ứng mạnh mẽ của Ôn Văn, không quản đám yêu quái giấc mơ biến thành bộ dáng gì cũng đều bị đạn bắn trúng.
Càng quá đáng hơn là hai khẩu súng phóng lựu trong tay Ôn Văn là bản đạn vô hạn!
Mộng Lam đợi một hồi lâu cũng không thấy sợ hãi truyền tới thì trong lòng có chút nghi ngờ, bắt đầu đi tới chỗ Ôn Văn.
Vốn Mộng Lam không hề hứng thú với trạm thu nhận, có điều trên đường thỉnh thoảng liếc nhìn mấy căn phòng giam thì ánh mắt không thể nào thu lại.
Bên trong những phòng giam này giam giữ đám quái vật không trọn vẹn, hành động có chút cứng ngắc, thậm chí chỉ có một cái đuôi lộn xộn xung quanh.
Đây là vì chủ nhân giấc mơ không có ký ức quá sâu về chúng, vì thế thứ xuất hiện trong mộng không có được hình thái hoàn chỉnh.
Có điều chỉ như vậy cũng làm Mộng Lam khiếp sợ, những bộ phận này rất chân thật, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào phán đoán có thể tưởng tượng ra.
Điều này chứng tỏ ở một góc nào đó của thế giới thật sự tồn tại một chỗ như vậy, mà chủ nhân của giấc mơ này đã từng thấy nơi này.
Người như vậy sẽ là một người bình thường sao, lần này có phải bọn họ đã đụng trúng thiết bản rồi không?
Mộng Lam đang suy nghĩ thì một phát súng phóng lựu bắn vào người cô, nhưng không làm cô dao động chút nào.
Mặc dù trong số mộng yểm, Mộng Lam chỉ nằm trong tầng chót nhưng dù sao cô cũng là một mộng yểm cấp bậc chân tự!
Bởi vì tính đặc biệt của mộng yểm, Mộng Lam có thể phát ra thực lực vượt xa chân tự bình thường khi ở trong mơ, súng phóng lựu chỉ có thể đối phó chó săn dưới tay cô mà thôi, căn bản không có chút che dọa nào đối với cô.
“Chậc, cuối cùng mày cũng tới, tao chờ mày lâu lắm rồi.”
Vừa nghe vậy, trong lòng Mộng Lam trầm xuống, người này có ý nhắm tới cô, có điều cô cũng không sợ, bởi vì cô rất tự tin với thực lực của mình.
Sau khi Ôn Văn nhìn thấy Mộng Lam thì thầm thở phào một hơi, gặp được mộng yểm là tốt rồi.
Mộng yểm có thể xuyên qua trong giấc mơ, chỉ cần hai giây là mộng yểm đã xuất hiện ở trước mặt, Ôn Văn không dám lộ ra thực lực.
Bởi vì một khi cảm nhận được nguy hiểm, mộng yểm sẽ lập tức rời khỏi giấc mơ này, đến khi đó muốn đuổi theo mộng yểm là chuyện khó lại càng khó.
Chẳng qua sau khi Mộng Lam xuất hiện ở trước mắt, Ôn Văn tự tin cô ta không thể nào rời khỏi giấc mơ này ngay lập tức.
“Cho cô này, mặc vào đi.”
Ôn Văn ném cho Mộng Lam một chiếc áo khoác, làm Mộng Lam có chút sửng sốt.
“Tôi không chiến đấu với phụ nữ ăn mặc hở hang, lỡ bị thương thì sẽ bị trúng gió, vì thế cô ăn mặc đàng hoàng đi.”
Đối với đối thủ ‘phóng khoáng’ như Mộng Lam, thật ra Ôn Văn rất thích, nếu như là ở thế giới hiện thực, anh chắc chắn sẽ đại chiến ba trăm hiệp với cô ta.
Chẳng qua dù sao hiện giờ cũng đang ở trong mộng, bên ngoài còn có Moyadi và Mevna đang trông coi, lúc nằm mơ sẽ không thể khống chế thân thể, lỡ như mơ thấy nội dung quá kích thích, cơ thể nổi lên phản ứng thì thật sự quá mất mặt.
Sau khi hiểu ý Ôn Văn, vẻ mặt Mộng Lam đỏ lên, cảm thấy mình bị Ôn Văn sỉ nhục.
Sau hai giây tức giận, Mộng Lam đột nhiên mỉm cười quyến rũ, kiểu quần áo nhanh chóng thay đổi, nửa người trên biến thành áo gile không gài nút, thân dưới thì biến thành váy xẻ tà tiết kiệm vải.
“Thì ra là vậy, đây là ngược điểm của mày đúng không, tao sẽ tận dụng thật tốt!”
Vẻ mặt Ôn Văn đỏ lên, tức giận đập khẩu súng phóng lựu trong tay, hổn hển nói: “Người phụ nữ này đúng là quá độc ác mà, phải dạy dỗ một trận.”