Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1149
Chương 1149 – Trạm thu nhận trong mơ
Trong hư không đột nhiên nứt ra một lỗ hổng, một người đàn ông đầu trọc mọc răng thỏ thò đầu tiến vào.
Đôi mắt Ôn Văn sáng lên: “Rốt cuộc cũng có mộng yểm tới rồi sao, mau tới gieo họa cho tao đi nào, tao là tai họa tốt nhất đây.”
Mộng yểm liếm môi, cơn thèm ăn hối thúc hắn, làm hắn muốn xông vào trong giấc mơ này ăn ngấu nghiến.
Đột nhiên hắn nhìn thấy một ông lão mặc áo choàng lộng lẫy ở trên người, ông ta cầm quyền trượng trong tay, trên người tỏa ra ánh sáng nồng đậm, ông lão này vừa thấy hắn liền mỉm cười nói: “Ca ngợi chủ ta, chủ ta sáng tạo vạn vật, mày cũng là vật do chủ ta…”
Ôn Văn thầm kêu một tiếng không tốt, còn không kịp ra tay ngăn cản thì mộng yểm đã bị lời nói kia dọa tới dựng tóc gáy, vội vàng rời khỏi giấc mơ của Ôn Văn.
Giấc mơ quá kỳ quái cũng không phải chuyện tốt, mộng yểm không dám tiến vào giấc mơ của Ôn Văn.
Danh hiệu và hình tượng của cường giả cấp Tai Biến đều ẩn chứa sức mạnh, cho dù chỉ là xuất hiện trong giấc mơ cũng không phải thứ mà mộng yểm có thể trêu chọc.
Nhìn nhóm cường giả Tai Biến xuất hiện nhan nhản trong cảnh trong mơ của mình, Ôn Văn bất đắc dĩ cào tóc, anh phải nghĩ cách lừa mộng yểm tiến vào mới được.
Nhóm cường giả Tai Biến này vì Ôn Văn mà sống, mặc dù Ôn Văn không có cách nào điều khiển bọn họ, nhưng bởi vì Ôn Văn không sợ hãi nên bọn họ cũng không tấn công Ôn Văn, chỉ là một dạng bối cảnh trong thế giới giấc mơ của Ôn Văn.
Phải dọn sạch số bối cảnh này thì mộng yểm mới có thể bước vào giấc mơ của Ôn Văn.
Trước khi tiến vào giấc mơ, Mevna từng lải nhải nói với Ôn Văn những điều cần chú ý, khi đó Ôn Văn có chút mất kiên nhẫn, nhưng trong những thứ này quả thực có kiến thức có thể dùng tới.
Bởi vì giấc mơ vì chủ nhân mà sống, thứ ở bên trong được quyết định bởi khi đó chủ nhân đang suy nghĩ điều gì.
Nói cách khách, suy nghĩ của chủ nhân giấc mơ có thể tác động tới tình huống trong giấc mơ ở một mức độ nào đó.
Trong giấc mơ của Ôn Văn xuất hiện nhiều cường giả Tai Biến như vậy là vì Ôn Văn thường xuyên tiếp xúc với sự tồn tại cấp bậc này.
Ngoại trừ người giải mộng, người bình thường muốn điều khiển giấc mơ sẽ rất khó khăn, có điều Ôn Văn nương theo sức mạnh của Mevna, giữ được tỉnh báo, có lẽ có thể chỉnh sửa lại tình huống một chút.
Anh nhìn xung quanh một vòng, xem Eigner là đối tượng thử nghiệm, muốn loại bỏ Eiger khỏi giấc mơ của mình, nhưng dùng sức chín trâu hai hổ cũng chỉ có thể làm hình tượng của hắn càng dữ tợn hơn.
Vì thế Ôn Văn có một chủ ý, đó chính là che chắn Eiger lại, để mộng yểm không nhìn thấy là được.
Anh thử tạo ra một vách tường ở xung quanh Eiger, đủ để che chắn hắn lại, từng bức tường đá hoa cương trống rỗng xuất hiện ngăn chặn Eiger chặt chẽ.
Người bình thường nếu muốn ảnh hưởng tới một ly nước ở trong mộng cũng phải trải qua huấn luyện rất nghiêm khắc, nhưng đối với người siêu năng hàng đầu như Ôn Văn, muốn làm chuyện này cũng không khó.
Thế nhưng tường đá hoa cương kiên cố cũng không ngăn được Eiger, Eiger chỉ run nhẹ cơ thể một cái, toàn bộ mặt tường đã biến thành mảnh vụn.
Chỉ Eiger mà Ôn Văn cũng không dễ dàng vây khốn thì nói chi tới những cường giả Tai Biến khác.
Ôn Văn suy nghĩ một hồi, đột nhiên chợt lóe ý tưởng, cười phá lên.
Anh bắt đầu búng tay, tiếng búng tay rất có tiết tấu, giống như phiên bản tốc độ cao.
Nương theo tiếng búng tay, hoàn cảnh trong giấc mơ nhanh chóng thay đổi, từng bức tường dựng lên, từng chắn song xuất hiện, giấc mơi vốn hoang đường hỗn loạn bắt đầu trở nên ngay ngắn rõ ràng.
Nhóm cường giả Tai Biến lang thang kia bị cường chế phạm vi hoạt động, cuối cùng bị nhốt trong phòng giam.
Ôn Văn đã xây dựng một trạm thu nhận ở trong giấc mơ của mình!
Trạm thu nhận là vật siêu năng mà Ôn Văn quen thuộc nhất, muốn biến giấc mơ thành dáng vẻ trạm thu nhận là chuyện rất dễ dàng, hơn nữa trạm thu nhận có khả năng vây khốn nhóm cường giả Tai Biến lang thang này, để bọn họ không đi lung tung trong giấc mơ.
Ôn Văn đi tới khu trung tâm của trạm thu nhận trong giấc mơ, ý thức bao trùm toàn bộ trạm thu nhận, chờ mộng yểm tới.
Chờ không tới nửa tiếng thì Ôn Văn đã cảm nhận được thay đổi, không khí trong mộng trở nên nặng nề hơn.
Ánh sáng, âm thanh đều có thay đổi vi diệu, có thể nói là bầu không khí trở nên rất áp lực, loại không khí này bình thường chỉ xuất hiện trong phim kinh dị.
Cho dù Ôn Văn dùng vòi sen cửa mặt cũng lo lắng trong vòi sẽ chảy ra máu.
“Sắp tới rồi, sắp tới rồi đúng không, mộng yểm yêu dấu, tao chờ mày lâu rồi!” Khóe miệng Ôn Văn nhếch lên thực khoa trương, giống như lão thợ săn thấy con mồi tiến vào bẫy.
Sau khi giấc mơ biến thành bộ dáng trạm thu nhận, năng lực quản lý giấc mơ của Ôn Văn cũng mạnh hơn, có thể tiến tới mọi ngõ ngách trong giấc mơ bất cứ lúc nào.
Anh nhìn thấy từng thây khô mặc áo choàng màu xám bạc chui vào trong trạm thu nhận giấc mơ.
Đám yêu quái giấc mơ này cầm vũ khí giống như lưỡi hái phóng đại, chỉ tạo hình thôi cũng có thể làm người bình thường sợ tới run chân, hơn nữa nơi yêu quái giấc mơ xuất hiện sẽ làm xung quanh sinh ra tình trạng ăn mòn nhất định.
“Đám đồ chơi này hẳn là yêu quái giấc mơ mà Mevna đã nói đi, cô ta nói rằng chỉ có số Mevna cấp cao mới có thể điều khiển yêu quái giấc mơ.”
“Xem ra lần này tới là con mồi lớn.”
Đang suy nghĩ thì Ôn Văn phát hiện Mộng Lam ăn mặc phóng khoáng yên lặng xuất hiện trong không khí, trên mặt lộ ra vẻ mặt mong đợi, phía sau là một yêu quái giấc mơ cầm khay, trong khay hình như là một bộ dụng cụ ăn tinh xảo.
Ôn Văn kinh ngạc hô một tiếng: “Chậc…. mộng yểm còn có loại hình này sao, đúng là ‘lớn’ thật.”
Sau khi tiến vào giấc mơ của Ôn Văn, Mộng Lam khụt khịt mũi, ngửi hương vị trong không khí.
“Aiz… thơm quá, là mùi của giấc mơ chất lượng siêu việt.”
“Các con, mau tìm chủ nhân của giấc mơ ra đây, sau đó dọa hắn một chút.”
“Người có được giấc mơ thơm ngon như vậy, chị đây không thể ăn sạch hắn trong một lần được, phải chia thành vài lần để thưởng thức.”
Sau khi phái đám yêu quái giấc mơ hành động, Mộng Lam nhìn xung quanh một vòng, sau đó đi tới bên tường cắn một cái.
Đối với mộng yểm thì mọi thứ trong giấc mơ đều có thể xem là thức ăn, chẳng qua thứ bọn họ thích nhất chính là sự sợ hãi của chủ nhân giấc mơ, loại giấc mơ chất lượng siêu cao như của Ôn Văn, cho dù là món đồ bình thường cũng có giá trị nhất định đối với mộng yểm.
“Ui ya….” Mộng Lam bụm miệng, khóe mắt ứa nước mắt lưng tròng: “Sao kiến trúc trong mộng người này lại cứng như vậy chứ, ngay cả kim cương bà đây cũng từng gặm rồi, lần đầu tiên thấy thứ mà mình không gặm nổi.”
“Thôi bỏ đi vậy, dù sao thì mấy thứ này cũng không ăn được, mình vẫn nên nhấm nháp sợ hãi thì hơn.”
Mộng Lam cũng không cảm thấy trạm thu nhận xuất hiện trong giấc mơ có gì kỳ quái, bởi vì trong mơ thì thứ gì cũng có khả năng xuất hiện, thậm chí Mộng Lam từng thấy một người lấy mặt trời làm quả bóng mà chơi đùa.
Những thứ ngoại vật ở trong giấc mộng căn bản không có ý nghĩa, cái mà mộng yểm cần chú ý chỉ là sinh mạng trong mộng.