Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1151
Chương 1151 – Chiến đấu với mộng yểm
Nói chuyện không hợp ý, Ôn Văn thấy Mộng Lam không chịu mặc thêm quần áo liền bắt đầu ra tay.
Đối mặt với Mộng Lam vừa ra sân đã tạo ra áp lực cho đối thủ, Ôn Văn tự nhiên sẽ không đùa giỡn mà sử dụng súng phóng lựu đối địch.
Ầm một tiếng, giữa Ôn Văn và Mộng Lam phát ra một tiếng bùng nổ, Ôn Văn trực tiếp xông tới tung ra một đấm Tu La.
Nắm tay trực tiếp đánh vào bụng Mộng Lam, theo rốn lún vào, sau đó Mộng Lam giống như đạn pháo bay vọt ra sau mấy chục mét đụng vào vách tường trạm thu nhận giấc mơ, phát ra tiếng va chạm chấn động.
Ôn Văn cũng không ngừng tay, hô một tiếng, kiếm Huyết Hà rời vỏ, vô số tia kiếm quang bay về phía vị trí Mộng Lam rơi xuống, đây là bản chỉnh sửa học được từ chiêu kiếm khí bùng nổ của Kiều Phỉ Nhã.
Số kiếm khí mạnh mẽ này đủ để chém nát kim cương thành trạng thái nguyên tử, mà Mộng Lam không chút đề phòng nhận đủ đòn tấn công của Ôn Văn.
Đợi đến khi kiếm khí bùng nổ dừng lại, Ôn Văn đưa kiếm Huyết Hà ra sau, ánh kiếm đỏ đen quấn quanh, đồng thời màu sắc của nó cũng ngày càng đậm hơn.
Đây là một chiêu kiếm pháp phải tụ lực mới có thể sử dụng, chiêu thức không thể tính là tinh diệu, nhưng uy lực tuyệt đối mạnh mẽ.
Mộng Lam thừa nhận vô số đòn tấn công, chỉ còn lại một bộ xương cứng, máu thịt trên người nhanh chóng khôi phục, làn da lộ ra màu hồng phấn vi diệu.
Có điều quần áo cũng không thể hồi phục như cơ thể, vì thế Mộng Lam chỉ trần trụ vài giây, sau đó chộp lấy chiếc áo khoác trắng ở bên cạnh trùm lên người.
Tuy Mộng Lam muốn quấy rối tâm lý Ôn Văn, thế nhưng cũng không thể để mình bị chiếm tiện nghi khơi khơi như thế.
“Ai ui… mày là cường giả, ở thế giới hiện thực có lẽ là một ông lớn, nhưng giấc mơ chính là địa bàn của tao!”
Ôn Văn không muốn nói chuyện phiếm với Mộng Lam, tụ lực cần thiết cho chiêu kiếm kia đã chuẩn bị hoàn tất, Ôn Văn lao nhanh tới trước người Mộng Lam, chém ra một kiếm.
Với khoảng cách này thì Mộng Lam không thể nào trốn thoát, cô chỉ có thể dùng năng lực ngăn cản, có điều nếu muốn chồng đỡ chiêu kiếm do Ôn Văn tụ lực đánh ra thì không dễ dàng chút nào.
Mộng Lam không chút hốt hoảng, chỉ vung tay lên đã có một bức tường mỏng bị kéo tới, một kiếm này của Ôn Văn chém vào vách tường, cả người bị đẩy lui về sau, bị chấn động tới tê dại.
Giúp Mộng Lam đỡ kiếm chính là tường của trạm thu nhận!
“Chị đây đã nói rồi, giấc mơ chính là địa bàn của chị.”
Mộng Lam che miệng cười, bức tường xung quanh chuyển động như dòng nước, tình huống kỳ dị lại đáng sợ.
Khi nãy động tác của Ôn Văn quá mãnh liệt, làm Mộng Lam hoảng sợ, chẳng qua khi cô hồi phục tinh thần, Ôn Văn muốn làm cô bị thương là chuyện rất khó.
Được xem là mộng yểm, cô không thể sáng tạo giấc mơ, chỉ có thể xuyên qua các giấc mơ để cướp thức ăn.
Nhưng với tư cách là kẻ săn mồi hàng đầu của thế giới giấc mơ, Mộng Lam có thể điều khiển thứ hiện hữu trong giấc mơ, quyền ưu tiên của loại điều khiển này còn trên cả chủ nhân giấc mơ!
Trước đó Mộng Lam từng nếm thử hương vị của trạm thu nhận, mặc dù không gặm nổi nhưng cô vẫn hiểu được trạm thu nhận cứng rắn cỡ nào, muốn ngăn cản đòn tấn công của Ôn Văn hoàn toàn không thành vấn đề.
Chỉ cần ở trong tình cảnh này, cô sẽ có một tấm khiên tuyệt đối không thể bị phá hỏng.
Mà Ôn Văn là chủ nhân giấc mơ, anh có ấn tượng rất sâu sắc với trạm thu nhận, không thể làm chúng thay đổi theo tâm tình của mình ở trong giấc mơ.
Đã có khiên bảo vệ, kế tiếp chính là cần thứ tấn công kẻ địch.
Mộng Lam hét một tiếng, hoàn cảnh trong trạm thu nhận trở nên âm u hơn, trên tường xuất hiện những lằn máu, những lằn máu này hội tụ lại một chỗ, tạo thành vô số thương dài.
Kiếm dài của Ôn Văn vắt ngang trước ngực, quanh thân lóe ra vô số ánh kiếm màu đen, đã làm xong chuẩn bị tấn công Mộng Lam, trong lòng cảnh giác ngàn vạn lần.
Tuy từ hơi thở thì thực lực của Mộng Lam kém xa Ôn Văn, nhưng nơi này là giấc mơ, tình huống chiến đấu không thể nào so sánh với hiện thực.
Mộng Lam vung tay, cây thương ánh sáng màu máu nhắm về phía Ôn Văn.
Ôn Văn vội vàng điều khiển kiếm ánh sáng đen đón đỡ, sức chống đỡ của thương máu không cao, kiếm ánh sáng có thể dễ dàng ngăn cản số thương này.
Nhưng chuyện quỷ dị xuất hiện, cây thương ánh sáng giống như hình chiếu trực tiếp xuyên qua lớp phòng ngự kiếm ánh sáng của Ôn Văn, vọt thẳng tới chỗ anh.
Con ngươi Ôn Văn hơi co rút, ý thức được mình không thể ngăn cản những đòn tấn công này, vì thế vội vàng dùng năng lực di chuyển tức thời.
Tốc độ di chuyển của thương ánh sáng còn phóng đại hơn cả năng lực dịch chuyển của Ôn Văn, càng không hợp lý là theo cảm giác của Ôn Văn thì phạm vi sát thương của số thương ánh sáng này cũng không lớn, nhưng chỉ cần chúng tới đủ gần thì Ôn Văn sẽ đột nhiên bị thương.
Chiến đấu với Mộng Lam, ngoại trừ chút thuận lợi lúc ban đầu, khoảng thời gian còn lại rất khó khăn.
Sau khi trúng chiêu liên kích của Ôn Văn, Mộng Lam đột nhiên lại nắm giữ quyền chủ động chiến đấu, dễ dàng áp chế Ôn Văn.
Ôn Văn chỉ có thể dựa vào quen thuộc địa hình mà chạy trốn tứ tán, trong quá trình này anh thử sử dụng đủ loại năng lực, có điều những loại tấn công này không có tác dụng gì.
Xung quanh cơ thể Mộng Lam là một tầng tường trạm thu nhận, chúng sẽ ngăn cản tất cả đòn tấn công.
Mặt khác đặc tính Tai Biến ‘Thực Hiện Lời Hứa’ cũng không có tác dụng gì với Mộng Lam, đây là lần đầu tiên Ôn Văn trải nghiệm một trận chiến nghẹn khuất đến vậy.
Rõ ràng thực lực chiếm ưu thế tuyệt đối nhưng lại bị đối phương dùng phương pháp xấu xa như vậy chiến thắng.
Này giống như đứa nhỏ chơi đánh bài, bạn cầm trong tay bốn lá bài Vua, đối phương cầm cả đống bài, bạn cảm thấy mình thắng chắc rồi.
Nhưng đối phương đột nhiên tung ra một chuỗi dài hơn cả số Pi… hơn nữa còn là Q bự, bạn phải nói lý lẽ kiểu gì đây?
Từ khi Mộng Lam bắt đầu nắm rõ được cách điều khiển trạm thu nhận, Ôn Văn phát hiện ngay cả việc chạy trốn của mình cũng trở nên không dễ dàng.
Tường ở xung quanh bắt đầu bao vây chặn đánh, vốn là sân nhà lúc này lại trở thành mồ chôn của anh.
Chạy một hồi thì Ôn Văn rốt cuộc cũng cùng đường, bị vài cây đinh đóng vào vách tường.
Mộng Lam bước đi như người mẫu tiến tới, hất cằm lộ ra nụ cười với Ôn Văn: “Em trai ngoan, chị sẽ yêu thương cưng.”
Ôn Văn cười khổ một tiếng: “Cuối cùng tao cũng hiểu được vì sao lúc nhắc tới mộng yểm, Mộng Lam lại sợ đến như vậy, ít nhất ở trong giấc mơ thì bọn mày thật sự không thể nói lý.”
“Rõ ràng là tao mạnh hơn, nhưng đối mặt với bọn mày lại không có biện pháp gì.”
Mộng Lam chọt trán Ôn Văn một cái: “Em trai hư còn mạnh miệng sao, nếu chị đây thắng thì phải là chị mạnh hơn, cưng nên lo lắng xem mình sắp đối mặt với chuyện gì đi.”
“Nói cho chị gái nghe xem, cưng thích bị cắt miếng hơn hay thích bị ăn trực tiếp hơn, hay thêm chút mỡ chiên giòn?”
Sắc mặt Ôn Văn khổ sở, sau đó lại bật cười: “Mày đúng là một ả phụ nữ độc ác, có điều tao vốn chưa từng nghĩa rằng những thủ đoạn khi nãy có thể bắt được mày.”
Mộng Lam lùi về sau một bước, cảnh giác hỏi: “Mày có ý gì?”
Ôn Văn lắc đầu: “Không có ý gì cả, chỉ là… đã tới lúc nên để giấc mơ này trở về diện mạo vốn có của nó.”
Âm thanh như vỏ trứng gà vỡ vụn truyền tới, trạm thu nhận giấc mơ được dựng lên thoáng chốc sụp đổ…