Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1148
Chương 1148 – Mộng yểm Mộng Lam
Trong một thành phố phối màu đỏ đen, vài bóng dáng chật vật kinh hoảng chạy trốn.
Trong nhóm người này có nhà kinh doanh mặc đồ vest đeo kính, có quân lính súng thật đạn thật, có người đàn ông đeo khoen mũi, còn có một người phụ nữ mặc quần áo thể thao.
“Chạy mau, bằng không tên kia lại đuổi tới rồi.” Người đàn ông đeo khoen nghiêm nghị nói.
Người đàn ông áo vest chạy hai bước thì đột nhiên trực tiếp ngồi xuống tảng đá ở ven đường.
“Muốn chạy thì mấy người chạy đi, tôi chạy không nổi nữa rồi, nơi này là giấc mơ, chúng ta vốn không thoát nổi tên đó, thực tế thì kẻ đó vẫn luôn đùa giỡn chúng ta, thay vì chạy điên loạn giống như đám chuột, không bằng chết sớm một chút coi như giải thoát.”
Chạy trốn suốt mấy ngày, nhìn số lượng bạn đồng hành ở bên cạnh ngày càng ít đi, người đàn ông mặc vest sớm đã mất đi ý chí cầu sinh.
Người đàn ông đeo khoen mũi cũng dừng lại, có ý muốn trách móc người đàn ông mặc vest, nhưng lúc này thật sự là không nói nên lời.
Người đàn ông mặc vest này là ông chủ của người đàn ông đen khoen mũi, đã dùng tiền để người đàn ông đeo khoen này giúp mình trồng mộng.
Trồng mộng là gì? Tức là thông qua phương pháp lừa gạt trong giấc mơ tiềm thức gieo một ý nghĩ vào đầu
Ý nghĩ này sẽ phản ánh tới hiện thực, người này sẽ nghĩ rằng là bản thân mình muốn làm như vậy chứ không phải bị người ta cưỡng chế mà có.
Người đàn ông mặc vest dựa vào năng lực trồng mộng này đã kiếm được rất nhiều lợi ích phi pháp, vì thế càng chơi càng lớn, gặp phải khó khăn liền muốn thông qua trồng mộng giải quyết.
Mà người đàn ông đeo khoen này là người giải mộng còn mạnh hơn Mevna, hắn có thể kéo người vào giấc mơ tiềm thức, đồng thời cũng có năng lực nhất định trong giấc mơ tiềm thức.
Về phần những người khác trong đội ngũ, bọn họ là diễn viên được mời tới để thay đổi suy nghĩ của đối phương.
Nhưng đi trên bờ sông thì làm gì có chuyện không ướt giày, lần này bọn họ đã gặp trúng một cây đinh cứng, là sự tồn tại khủng bố nhất trong giấc mơ.
Mộng yểm!
Mộng yểm là sinh vật mạnh nhất ở trong giấc mơ, xem sinh vật khác trong giấc mơ là thức ăn, đồng thời có năng lực giết người trong mộng.
Thông thường mộng yểm tuân thủ nguyên tắc duy trì phát triển bền vững, bọn họ sẽ làm giấc mơ rối tung lên và ăn một bữa no nê, nhưng sẽ không trực tiếp đùa chết người.
Bởi vì giết quá nhiều người không chỉ dẫn tới chút phiền phức mà còn dẫn tới lượng thức ăn giảm bớt, chuyện này đối với bọn họ là mất nhiều hơn được.
Vì thế phần lớn người bị mộng yểm tập kích chỉ cảm thấy mình có một cơn ác mộng khủng khiếp, sau đó thần kinh suy nhược hai ngày thì không sao nữa.
Có điều tham gia vào giấc mộng của người khác như người đàn ông mặc vest và người đàn ông đeo khoen mũi thì tương đương gia tăng đồ ăn cho mộng yểm, là hành vi khiêu khích thái quá, vì thế mộng yểm sẽ tiến hành trả thù rất tàn nhẫn.
Bởi vì người đàn ông mặc vest mà đám người phải dừng lại nghỉ ngơi một chốc, đợi hơn mười phút cũng không thấy mộng yểm tập kích, lúc bọn họ cho rằng mình đã an toàn thì một lưỡi dao màu xám bạc đâm từ sau lưng thọt thẳng tới trước ngực của người đàn ông mặc vest!
Phía sau ông ta xuất hiện một bóng dáng kỳ lạ, đó là một con quái vật có cơ thể như thây khô khoác áo choàng xám bạc.
Quái vật kia không phải mộng yểm, nó là một sinh vật giấc mơ cấp bậc thấp hơn, tên là yêu quái giấc mơ, là nanh vuốt của mộng yểm, mộng yểm thường dựa vào sinh vật này để tiến hành đày đọa người nằm mơ.
Người đàn ông mặc vest bị yêu quái giấc mơ đâm thủng ngực vẫn chưa chết, chỉ bị cố định chặt chẽ trên người yêu quái giấc mơ, thậm chí hắn cũng không cảm nhận được đau đớn.
Trong lúc hắn cảm thấy nghi ngờ, cảm giác đau đớn bứt rứt xuất hiện, làn da trên ngón trỏ tay phải của hắn bị bóc ra từng chút một, sau đó từng khối máu thịt rơi xuống, cuối cùng chỉ còn lại một khúc xương ngón tay không còn da thịt!
Sau đó loại biến đổi này xuất hiện trên một ngón tay khác!
Yêu quái giấc mơ dùng phương pháp này để tiến hành hình phạt lăng trì đối với người đàn ông mặc đồ vest này, nơi này là giấc mơ, chỉ cần mộng yểm không đồng ý, cho dù người đàn ông mặc vest biến thành bộ xương thì cũng không chết được, vì thế loại hình phạt này còn kinh khủng hơn lăng trì ngoài hiện thực.
Những người này nhìn thấy một màn này thì sợ tới tê rần da đầu, bắt đầu liều mạng chạy như điên.
Đổi lại là tình huống bình thường, hoảng sợ đến độ này thì sớm đã tự động thoát ra khỏi giấc mơ rồi, nhưng nơi này đã bị mộng yểm phong tỏa, trừ phi mộng yểm muốn, bằng không bọn họ sẽ bị vây ở nơi này cả đời.
“Ha ha ha ha… tiếp tục giãy giụa đi, càng giãy giụa thì hương vị của bọn mày lại càng tươi ngon hơn.”
Một người phụ nữ mặc váy dài lộng lẫy hở cổ phong cách ‘phóng khoáng’ trông như không có não, dùng tư thế diêm dúa lòe loẹt nằm trên ghế sô pha.
Cô chính là mộng yểm, tên là Mộng Lam.
Đối với mộng yểm mà nói, tên và hình tượng thật sự không có ý nghĩa, có điều Mộng Lam bắt nạt nhân loại quá nhiều, vì thế có suy nghĩ học tập loài người.
Ở trong thị giác của cô, trong thành có vài luồng khói màu đỏ, chúng là đám người đang sợ hãi bỏ chạy trong thành phố.
Mộng Lam mím đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, sau đó hít nhẹ một hơi, luồng khí màu đỏ kia tràn vào trong miệng cô.
“Hương vị tươi ngon này, không quản là ăn bao nhiêu cũng không ngán…”
Sau khi ăn luồng khói đỏ này, vẻ mặt Mộng Lam đỏ hồng, phần cổ thon dài hơi ngẩng lên, hừ nhẹ.
Sau khi ăn một bữa ngon, Mộng Lam để yêu quái giấc mơ làm chó săn cho mình tiếp tục đuổi theo những người còn lại, nhưng không giết chết bọn họ, chờ năm tiếng sau rồi hãy giết, như vậy cô sẽ có hứng thú ăn thêm một bữa.
Sau khi ăn uống no đủ, Mộng Lam chuẩn bị ngủ một chút, dáng vẻ xung quanh cô bắt đầu thay đổi kịch liệt, biến thành một căn phòng ngủ lộng lẫy.
Nằm xuống không tới vài phút, Mộng Lam đột nhiên bật dậy, mắt lóe ánh sáng xanh.
Cô đói bụng, rất đói rất đói!
Hơn nữa cô có thể ngửi thấy một luồng hương vị ngọt ngào thơm lừng, cô muốn nuốt nó vào bụng, so với nó thì hương vị của đám người đang bị cô đùa giỡn giống như thức ăn thừa vậy.
“Món ngon à, chờ chị tới sủng ái cưng nào.” Mộng Lam vươn đầu lưỡi liếm môi mình một chút.
Cô quay sang vung tay tới đám người đang chạy trốn, mấy chục yêu quái giấc mơ xuất hiện giết chết tất cả đám người, làn khói đỏ tạo thành những viên thuốc có màu đỏ thẫm.
Những viên thuốc này có thể giải quyết vấn đề đói khát của mộng yểm, mùi vị kém xa sợ hãi tươi mới, có điều vì món ngon mới xuất hiện, Mộng Lam đã không còn quan tâm tới những chi tiết nhỏ này nữa.
Nếu không nhanh một chút thì có khả năng sẽ bị đồng loại cướp mất!
…
Cá voi khổng lồ Thiên Mạc và cổ thần Ensuk trừng đôi mắt nhỏ, ve chúa như con ruồi không đầu bay loạn xạ, thần thú Kỳ Lân nằm trên bãi cỏ, ngủ say như một con chó con, Eiger biến thành đại ma thần khổng lồ liên tục di động trong hư không, ác ma Thương Bạch thì đang chơi vật tay với Lovevis…
Ôn Văn ngồi trên Ổ Hủy Diệt, nhìn đám đồ vật biến thái này, nhìn giấc mộng của mình như Husky phá nhà, trên mặt là biểu cảm bất đắc dĩ.
Lúc ban đầu anh còn cảm thấy cảnh trong mơ thực mới mẻ, nhưng nhìn lâu cũng cảm thấy nhàm chán, cho dù là biến thái thì cũng không thích ở bên cạnh kẻ thù quá lâu.
“Mộng yểm à mộng yểm, mau tới đi nào, tao chờ mày tới sắp mốc meo luôn rồi đây.”