Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1147
Chương 1147 – Trong mộng
Sau khi nghe thấy câu hỏi của Ôn Văn, Moyadi và Mevna liếc nhìn nhau, cùng cười khổ nói: “Tạm thời thì bọn tôi vẫn chưa có năng lực giải cứu những người đang mê man.”
Ôn Văn nhướng mày: “Sao lại không thể?”
Mevna giải thích: “Anh nên biết, giấc mơ cũng phân ra cấp bậc.”
“Giấc mơ tầng cạn là cảnh trong mơ bình thường, phần lớn giấc mơ của người bình thường đều bị vây trong tầng cạn, năng lực của tôi có thể điều khiển giấc mơ ở tầng này.”
“Giấc mơ tầng sâu thì người bình thường thỉnh thoảng cũng có thể tiến vào, anh có thể gọi nó là mộng trong mộng’, chỉ cần ngủ trong giấc mơ tầng cạn thì có thể tiến vào giấc mơ tầng sâu, năng lực của tôi quả thực có thể tiến hành quấy rối nhất định đối với giấc mơ tầng sâu.”
“Tầng thứ ba chính là giấc mơ tiềm thức, giấc mơ ở cấp bậc này thì thông qua giấc ngủ bình thường không thể nào tiến vào, giấc mơ không ổn định là rất nguy hiểm, ngay cả tôi tiến vào giấc mơ tiềm thức cũng rất nguy hiểm.”
“Dựa theo lý luận của bọn tôi, kẻ đứng sau đã bỏ ý thức của người bị hại vào một tầng giấc mơ nào đó, dùng ảo thuật tiến hành che lấp những tầng khác, vì thế đạt được hiệu quả tương tự.”
“Có điều khi tôi thử tiến vào giấc mơ của một người bị hại thì phát hiện giấc mơ tầng cạn, giấc mơ tầng sâu, và cả giấc mơ tiềm thức của người này, tất cả đều có giấu vết ảo thuật che giấu….”
“Nói cách khác… đối phương đã mang ý thức của người bị hại giấu trong tầng giấc mơ càng sâu hơn cả giấc mơ tiềm thức, mà đó là nơi mà tôi không thể đặt chân tới.”
Ôn Văn gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu ý của Mevna, nếu như phương pháp của cường giả cấp Tai Biến lại bị hai người siêu năng cấp Tai Nạn phá giải thì anh mới cảm thấy không thích hợp.
“Giấc mơ ở tầng càng sâu hơn, đó là gì?”
Mevna đáp: “Số giấc mơ còn lại thì chủ yếu là lý luận, tôi chưa từng nghe nói có người chân chính tiến vào đó.”
“Sát biên giới giấc mơ chính là biển tiềm thức, là nơi hội tụ của tất cả giấc mơ, còn có giấc mơ lạc lối và giấc mơ tử vong.”
Ôn Văn sờ cằm, suy nghĩ một hồi lâu mới hỏi: “Cô có biết cách nào đưa người tiến vào tầng giấc mơ càng sâu hơn không? Tôi muốn thử một chút.”
Mevna lắc đầu: “Đừng mạo hiểm, giấc mơ tiềm thức đã rất nguy hiểm rồi, rất có khả năng thử một lần sẽ vĩnh viễn không về được.”
Ôn Văn cười hề hề hỏi: “Cô càng nói vậy tôi lại càng cảm thấy hứng thú, chuyện này cần phải được giải quyết, không thể vì nguy hiểm mà mặc kệ, có trời mới biết tên kia có thể chôn vùi tất cả mọi người ở khu Mỹ Gia này hay không.”
Mevna kinh ngạc nhìn Ôn Văn, cô vẫn luôn cho rằng Ôn Văn chỉ tới làm người qua đường, không ngờ khi đối mặt với nguy hiểm anh lại không có chút do dự nào như vậy.
Mevna do dự một hồi mới nói: “Cũng không phải không có phương pháp tiến vào giấc mơ tầng càng sâu hơn, có điều cơ bản là không khả thi, anh có từng nghe nói về mộng yểm chưa?”
Ôn Văn gật đầu: “Một loại quái vật sống trong giấc mơ, nghe nói nếu bị mộng yểm giết trong giấc mơ thì cũng sẽ chết ở ngoài hiện thực.”
“Mộng yểm là một sinh vật giấc mơ, nó có thể xuyên qua các tầng giấc mơ, là một sinh vật rất nguy hiểm.”
Lúc nhắc tới mộng yểm, Mevna rùng mình, cô từng gặp phải mộng yểm trong giấc mơ tiềm thức, cảm giác khủng khiếp đó vẫn còn như bóng với hình tới tận bây giờ.
Đối với người siêu năng có năng lực điều khiển giấc mơ nhất định như cô, đối mặt với mộng yểm còn có cảm giác vô lực từ tận đáy lòng, nói chi là người bình thường gặp phải sẽ tuyệt vọng cỡ nào.
“Nếu như có được mộng yểm giúp đỡ thì chắc chắn có thể tiến vào tầng giấc mơ càng sâu hơn của người bị hại, nhưng chuyện này căn bản không có khả năng… bởi vì mộng yểm thật sự quá nguy hiểm.”
“Không thử thì làm sao biết được là không có khả năng, cô có thể để tôi gặp được mộng yểm không?” Ôn Văn không sợ biện pháp khó, chỉ sợ không tìm được biện pháp.
“Anh điên rồi sao?” Mevna kinh ngạc nói: “Người bình thường đều trốn mộng yểm còn không kịp, sao anh lại dám đụng vào nó chứ?”
“Lĩnh vực giấc mơ này thì anh cũng không hề mạnh hơn người bình thường, đừng tưởng anh là người siêu năng chân tự thì mộng yểm sẽ không làm hại anh.”
“Anh căn bản không tưởng tượng nổi sự đáng sợ của mộng yểm đâu.”
Ôn Văn sờ mũi nói: “Đừng nói nhiều như thế, rốt cuộc là có cách hay không?”
Mevna thở dài một tiếng: “Tôi có cách để anh gặp mộng yểm, có điều tôi không thể đảm bảo anh sẽ được an toàn.”
“Một năng lực của người giải mộng bọn tôi chính là rắc mồi trong giấc mơ, mộng yểm sẽ men theo mồi mà tới, sau đó giết chết chủ nhân giấc mơ.”
“Vậy còn chờ gì nữa, mau bắt đầu đi.”
Ôn Văn gấp gấp nói với Mevna, loại mộng yểm này xếp cấp bậc rất cao trong hàng ngũ hứng thú của Ôn Văn, nếu có thể bắt nó vào trạm thu nhận thì nhất định sẽ rất thú vị.
Mevna bất đắc dĩ nói: “Vậy anh hãy tiến vào trạng thái ngủ, trước tiên phải nói rõ, nếu tôi phát hiện anh có khả năng gặp nguy hiểm thì tôi sẽ lập tức đánh thức anh tỉnh lại.”
Ôn Văn đàng hoàng nằm trên giường, nhanh chóng để mình tiến vào trạng thái ngủ, đồng thời mở ý thức ra với Mevna, nếu không làm như vậy thì có khả năng Mevna căn bản không thể ảnh hưởng tới Ôn Văn.
Sau khi ngủ, Ôn Văn lập tức mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường sắt.
Bên tai anh truyền tới giọng nói của Mevna: “Người bình thường ở trong giấc mơ chắc chắn sẽ không biết mình đang nằm mơ, năng lực của tôi có thể giúp anh duy trì tỉnh báo trong giấc mơ.”
Ôn Văn ngồi dậy khỏi giường sắt, tò mò nhìn xung quanh.
Trước đây anh cũng nằm mơ không ít lần, có điều sau khi anh tỉnh lại thì đã quên đi khi tới thời điểm thích hợp, đây là lần đầu tiên anh nằm mơ trong trạng thái tỉnh táo, tự nhiên sẽ rất tò mò với hết thảy.
Chiếc giường sắt anh đang nằm là lối vào bệnh viện tâm thần trong lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Lệ.
Cảnh trong mộng chỉ là một phần của bệnh viện tâm thần, chỉ có phạm vi mười mét xung quanh giường sắt, bên ngoài là một mảnh hư không đen kịt.
Ngoại trừ mười mét xung quanh của bệnh viện tâm thần, trong hư không còn rất nhiều thứ, phần lớn đều là những gì Ôn Văn đã trải qua.
Có một góc thành phố Lộc Cảng ở quê nhà Ôn Văn, có cảnh tượng mơ hồ ở thành phố nước Oye, có cả mê cung tối đen sâu thăm thẳm dưới lòng đất….
Trên bầu trời lơ lửng mặt trời có gương mặt vui vẻ, bóng đèn biết bay to lớn kia mang tới ánh sáng cho thế giới kỳ quái này.
Ngoại trừ những vật chết này, trong mơ còn có một số vật còn sống, trong đó có ve chúa ở trạng thái cực mạnh, có cá voi khổng lồ Thiên Mạc bay lượn trong hư không, có một bàn tay của Thần Thiên Giới Yougma, cơ bản thì tất cả sự tồn tại cấp Tai Biến mà Ôn Văn từng thấy đều để lại cái bóng ở trong này.
Những thứ xuất hiện trong giấc mộng đều có ẩn chứa sức mạnh, nếu Mevna nhìn thấy giấc mơ của Ôn Văn có lẽ sẽ bị dọa tới câm nín.
Tất cả những thứ này tập hợp lại tạo thành một thế giới màu sắc sặc sỡ, Ôn Văn rất khó dùng ngôn từ để hình dung giấc mơ này.
Mevna đứng ở bên giường, vẫn luôn quan sát tình huống của Ôn Văn, chỉ cần có chút không ổn cô sẽ đánh thức Ôn Văn.
Cô chỉ có thể tiến hành trò chuyện đơn giản, vì thế cũng không biết tình huống giấc mơ của Ôn Văn rốt cuộc làm người ta chấn động cỡ nào.