Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1146
Chương 1146 – Phục khắc người bị hại
Quan sát một hồi, Ôn Văn liền biết vấn đề xuất hiện ở đâu.
Ấn đường người này biến thành màu đen không phải vì có họa sát thân này nọ kia, mà vì hắn quá buồn ngủ, trạng thái như cày suốt đêm ngoài tiệm Internet vậy.
Hắn mệt tới mức cho dù đứng yên tại chỗ cũng có thể ngủ.
Nhưng ông anh này chẳng thà tự hất nước lạnh mình, hoặc tự véo mình để giữ tỉnh táo chứ nhất quyết không chịu tiến vào giấc ngủ.
Một người có rất nhiều khả năng không muốn ngủ, nhưng hiện giờ Ôn Văn đang điều tra vụ án mê man, vì thế anh liền nghĩ tới khả năng là người này có liên quan tới vụ án.
Sau khi Ôn Văn ăn xong thì lắc lư tới trước mặt ông chủ, đưa tay vỗ lên người hắn một cái, sau đó thản nhiên rời khỏi nhà hàng đặc sản món Ai Phi này, chờ đợi trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh.
Chờ mười mấy phút thì ông chủ kia giống như con rối đi về phía Ôn Văn, đi tới trước mặt anh thì giật mình tỉnh giấc.
“Cậu, cậu là ai, cậu muốn làm gì?”
Trong cảm giác của hắn, khi nãy hắn còn đang ở trong tiệm của mình, mới nhắm mắt lại mở mắt ra đã xuất hiện trước mặt Ôn Văn.
Có điều trong mắt những người khác, ông chủ nhà hàng này hoàn toàn tỉnh táo đi tới con hẻm này.
Đối với Ôn Văn hiện giờ, chút thủ đoạn nhỏ này có thể tiến hành dễ dàng.
“Đừng hoảng hốt, tôi có chút vấn đề cần hỏi ông thôi.”
Ôn Văn trầm giọng hỏi: “Trông ông rất mệt mỏi, rất cần ngủ một giấc, vì sao ông lại chống cự như vậy?”
“Tôi chỉ không muốn ngủ thôi.”
Ông chủ cảm thấy Ôn Văn là một kẻ bị bệnh thần kinh, vì chuyện này mà kéo hắn ra khỏi tiệm.
Chẳng qua quá trình hắn đi ra ngoài quá kỳ lạ, vì thế hắn không biểu đạt sự bất mãn của mình ra ngoài.
“Ngày hôm qua tôi đi chơi với bạn, không ngủ suốt đêm nên mới buồn ngủ.”
“Quê hương của bọn tôi có một tập tục, đó chính là vào ban ngày cho dù buồn ngủ cỡ nào cũng không được ngủ, bằng không sẽ bị kéo xuống Địa Ngục hành hình.”
Ông chủ dùng giọng điệu đùa cợt nói với Ôn Văn.
Thật ra bản thân hắn cũng biết, tập tục này có chút vô nghĩa, chẳng qua hắn đã hình thành thói quen từ lâu, vì thế lúc ban ngày vẫn cố tránh giấc ngủ.
“Ban ngày không thể ngủ, bằng không sẽ bị kéo xuống Địa Ngục….” Ôn Văn nhíu mày, lần đầu tiên anh nghe thấy tập tục này, vì thế anh hỏi tiếp: “Quê hương của ông ở đâu?”
Ông chủ không chút suy nghĩ trả lời: “Ở khu Incos.”
“Khu Incos…” Ôn Văn lặp lại vài lần, hai mắt tỏa sáng, khu Incos này chính là khu vực của kim tự tháp thần bí kia!
Trước khi liên bang thành lập, khu Ai Phi chính là nơi lạc hậu nhất, nơi đó có rất nhiều bộ tộc nguyên thủy, vì thế người Ai Phi hiện giờ vẫn còn chút tập tục cổ xưa, những tập tục này có lẽ được truyền lại từ mấy ngàn năm trước.
Nếu liên hệ tập tục khu Incos và tranh vẽ trên tường lại với nhau thì có thể nói thông.
Vị thần linh thần bí bị giam trong kim tự tháp kia thích vồ người vào Địa Ngục trừng phạt, nhưng cụ thể làm như thế nào thì trên bức vẽ không nói, chỉ vẽ hình người nằm xuống.
Mà khu vực Incos ở gần kim tự tháp lại có tập tục không được ngủ vào ban ngày, bằng không sẽ bị vồ vào Địa Ngục.
Vì thế kiểu bắt người đưa vào Địa Ngục của vị Thần kia tám chín phần mười là thông qua giấc ngủ!
Người khu Incos vì sợ hãi vị thần linh thần bí kia nên mới có tập tục kỳ quái này.
Người hôn mê của khu Mỹ Gia cũng bị dùng phương pháp tương tự kéo vào trong ‘Địa Ngục’.
Kẻ ra tay là một cường giả cấp Tai Biến, vì thế không quản điều tra thế nào cũng không tìm ra manh mối.
Tư tế Sa Hải xuất hiện cũng coi như bằng chứng cho chuyện này, hắn không ngừng tìm kiếm ở khu Mỹ Gia, chứng tỏ vị Tai Biến thần bí kia có khả năng đang ở trong phạm vi khu Mỹ Gia.
Đây chỉ là một ít suy đoán của Ôn Văn, có điều giai đoạn hiện giờ ngoại trừ phỏng đoán này thì Ôn Văn cũng không còn phương hướng khác để điều tra, vì thế anh quyết định sẽ đi theo hướng này.
Sau khi đưa ông chủ này trở về, Ôn Văn trở về Hiệp Hội Thợ Săn địa phương, chuẩn bị nói suy đoán của mình với Moyadi, Mevna, chẳng qua khi anh vừa vào cửa thì hai người này lại xông thẳng tới chỗ anh.
“Sao thế, hai người có phát hiện gì à?” Ôn Văn nhướng mày hỏi, hai người đều có biểu cảm vui mừng, chứng tỏ bọn họ có phát hiện.
Moyadi cao hứng nói: “Bọn tôi có phát hiện mang tính đột phá.”
Mấy ngày nay Moyadi và Mevna vẫn luôn lộ ra bộ mặt thối, thái độ hôm nay lại đột nhiên thay đổi, nhất định là có biện pháp.
“Mau nói xem nào.” Ôn Văn hối thúc.
Moyadi cười nói: “Lúc đầu tôi cho rằng là ảo thuật, bởi vì trên người bọn họ có dấu vết của ảo thuật, ít nhất thì đột nhiên rơi vào giấc ngủ chính là sử dụng ảo thuật cao minh mới đạt được, dấu vết ảo thuật ở trên người bọn họ rất nhạt, chỉ có ảo thuật sư cấp bậc như tôi mới có thể phát hiện được chút manh mối.”
Mevna nói tiếp: “Mà tôi thì cho rằng đối phương sử dụng điều khiển cảnh trong mơ để làm ra hết thảy, đầu tiên là tất cả mọi người đều ở trạng thái ngủ, thứ hai là trạng thái nằm mộng của bọn họ đều rất hài hòa, vì thế tôi cho rằng đó là một kẻ điều khiển giấc mơ rất cao minh.”
“Chẳng qua lý luận của cả hai bọn tôi đều có chút lỗ hổng, ảo thuật đơn thuần không thể làm bọn họ ngủ mãi không tỉnh, điều khiển giấc mơ đơn thuần cũng không có cách nào làm người ta bảo trì trạng thái này.”
“Sau đó bọn tôi thay đổi suy nghĩ một chút, không cố chấp là ảo thuật hay điều khiển giấc mơ nữa, mà suy nghĩ xem làm thế nào để đạt được hiệu quả này.”
“Trải qua thử nghiệm nhiều lần, rốt cuộc bọn tôi đã phục khắc được trạng thái của người bị hại của vụ án mê man này.”
Hai người dẫn theo Ôn Văn đi tới căn phòng bên cạnh, nơi đó có một người trẻ tuổi đang ngủ.
Ôn Văn kiểm tra trạng thái của người trẻ tuổi này, phát hiện giống hệt với người bị hại đang hôn mê.
Moyadi chỉ người trẻ tuổi nói: “Đây là một người tự nguyện, bọn tôi đã tiến hành phục khắc vụ án mê án trên cậu ấy.”
“Tôi dùng ảo thuật để cậu ấy cưỡng chế rơi vào trạng thái ngủ, Mevna thì kéo cậu ấy vào cảnh trong mơ ở tầng sâu, đồng thời cũng xây dựng một cảnh trong mơ đặc biệt, để cậu ta không có cách nào tỉnh lại khỏi giấc mơ.”
“Sau đó Mevna dẫn tôi tiến vào giấc mơ tầng cạn của cậu ấy, tôi dùng ảo thuật tiến hành che lấp giấc mơ tầng cạn, chế tạo ra biểu hiện giả dối là người bị hại đang ở trong giấc mơ tầng cạn.”
“Sau đó tôi và Mevna loại bỏ dấu vết lưu lại của nhau, cuối cùng tạo ra một người mê man như vậy.”
“Trạng thái của người này giống như những người bị hại kia, bọn tôi có lý do nghi ngờ, đối phương đã sử dụng phương pháp này để tạo ra người bị hại.”
Ôn Văn hài lòng gật đầu: “Hai người đã tìm ra phương pháp tạo ra người mê man, vậy thì cũng biết nên làm sao cứu bọn họ đúng không?”
Mevna mỉm cười, đưa tay đặt tay lên đỉnh đầu của người trẻ tuổi kia, một lát sau thì cậu ta tỉnh lại.
“Chỉ cần phá hủy cảnh trong mơ do tôi tạo ra thì đương nhiên sẽ tỉnh lại.”
“Nói vậy, hiện giờ đã có thể cứu người bị mê man rồi?” Ôn Văn chờ mong hỏi, anh muốn cứu Delia và Hồ Ấu Lăng.