Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1965
Chương 1965 – Bởi vì đã bị dầm mưa, cho nên……. .
Liễu Phong gật đầu hài lòng, ánh mắt nhìn về phía các huấn luyện viên khác, mọi người đều đồng loạt tiến lên giới thiệu thân phận bản thân.
Là một Vương cấp Ngự Thú Sư hoặc là một cường giả đáng sợ một phương hoặc là tổng đốc quản lý một tỉnh, tất cả đều là những người có thân phận hiển hách.
Nhóm học viên đương nhiên mà mang vẻ mặt kính trọng, nghĩ đến việc cường giả có cấp bậc như vậy đến để dạy cho bọn họ, trong lòng có tràn ngập chờ mong đối với trại huấn luyện.
Giáo quan có tổng cộng mười người, số lượng so với lúc trước nhiều hơn một chút, khả năng là được bổ sung thêm.
Rất nhanh Trần Thư cũng tiến lên, nhìn những ánh mắt nóng bỏng của nhóm học viên, chậm rì rì nói:
– Chào các học viên, tại hạ là thiên tài đệ nhất thế giới, đệ nhất Hoàng Kim Ngự
Thú Sư, cường giả thứ ba thế giới, tuyệt thế thiên tài của Hoa Hạ học phủ……
Hắn nói trong một khắc không dừng, mang toàn bộ các loại xưng hô của mình nói trong một lần, ban đầu mọi người còn nôn nóng cùng với kích động nhưng dần dần trở nên có chút kỳ quái……. .
Mười phút sau.
Trần Thư vẫn chưa dừng nói:
– Nhà vệ sinh công cộng Dược Tề Sư, tiểu thiên tài của nhà trẻ phía bắc thành phố Nam Giang, biệt động hố phân của tiểu khu………
– Đủ rồi!
Rốt cục Liễu Phong đã nhịn không nổi, mở miệng quát:
– Mẹ nó, Ngươi………
Hắn đang muốn quát lớn một trận nhưng nghĩ đến thực lực của Trần Thư lại hít một hơi thật sâu, gượng cười nói:
– Có thể ngắn gọn một chút được hay không!
– Ách………
Trần Thư nhún vai, nói:
– Tội phạm Nam Giang Trần Thư.
Nhóm học viên cũng nhẹ nhàng thở ra, nếu để cho người này nói tiếp phỏng chừng hôm nay sẽ không có thời gian huấn luyện.
– Chào Trần lão sư!
– A~~~
Trần Thư vừa nghe lời này thì làm ra một vẻ mặt khá thoải mái………
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến sinh thời bản thân có thể làm lão sư……. .
– ……..
Vẻ mặt mọi người kỳ lạ, người này có phải có bệnh hay không?
– Ngươi lại làm sao?
Liễu Phong vuốt đầu, cũng có chút không hiểu tình huống của Trần Thư,
– Không có việc gì, không có việc gì…….
Trần Thư khoát tay áo, nói tiếp:
– Các vị có thể gọi ta như vậy lần nữa hay không?
– ? ?
Tất cả mọi người cũng không rõ vì sao nhưng nghĩ đến đối phương có thân phận là huấn luyện viên, cũng chỉ có thể hô:
– Chào Trần lão sư.
– A~ ~ ~
– ……… .
Liễu Phong trực tiếp dùng tay túm lấy Trần Thư quay lại, cưỡng ép kết thúc màn giới thiệu của hắn. Đây không phải là đơn thuần có bệnh sao…….
Sắc mặt Liễu Phong nghiêm lại, nói:
– Được rồi, hiện tại ta tuyên bố, thiên tài doanh trại tập huấn chính thức mở ra!
– Bây giờ mời các nhóm học viên mở đồng hồ trên tay phải các ngươi ra, bản đồ đã được chép lại vào bên trong, phía trên đã đánh dấu địa điểm tập huấn của các ngươi!
– Ngay mai trước chính ngọ, tới mục tiêu!
– Năm người đứng đầu, đi chia mỗi chỗ hai trăm triệu tài nguyên!
– Mặt khác, cấm hạ thủ với người cùng đội! Trại tập huấn của chúng ta là bồi dưỡng cường giả không phải là bồi dưỡng tội phạm!
– Bởi vì nguyên nhân là Trần Thư cho nên hiện tại phía chính phủ đặt ra quy định càng thêm cẩn thận………. .
Lúc này, nhóm học viên vừa nghe đến ‘hai trăm triệu’ thần sắc đều chấn động, trong mắt hiện lên kích động.
Ngay sau đó, chớp mắt hơn trăm người triệu hồi ra khế ước linh, hoặc là hành động một mình hoặc là kết bạn rồi đi, nháy mắt đã rời khỏi cứ điểm Trấn Linh Quân.
Cứ điểm dù có thể làm địa điểm huấn luyện nhưng bốn phía sớm đã không có mãnh thú cao cấp, không đạt được hiệu quả rèn luyện.
Lúc này, còn lại mười giáo quan đứng yên không động lẳng lặng nhìn phương hướng mọi người rời đi.
Một giáo quan mở miệng nói:
– Có phải có chút khó quá rồi hay không…. . đó chính là vị trí sâu nhất trong [Thiên Hỏa Sa Mạc] đó.
– Vốn bọn họ cũng không phải là khách du lịch.
Liễu Phong bình tĩnh nói:
– Mặt khác, doanh trại tập huấn cho phép có người tử vong.
Vừa nghe lời này trong lòng tất cả mọi người đều chấn động, yên lặng nhìn nhóm học viên rời đi, chỉ có thể hy vọng không có ai xảy ra chuyện.
– Ta đồng ý.
– Trần Thư cũng gật đầu, nói:
– Nếu không trải qua một chút nguy hiểm mà được nhiều tài nguyên như vậy, ta nhìn có chút khó chịu.
– ………
Chín vị giáo quan khác nhìn hắn một cái, kinh ngạc không nói gì. Bởi vì bị dầm mưa rồi cho nên mới muốn hắt nước sôi lên người khác đúng không……
– Chúng ta cũng đi thôi!
Liễu Phong vẫn có một chút lo lắng, mở miệng nói:
– Đi theo từ đằng xa là được, hết sức đề cao khả năng sinh tồn, ta cũng không hy vọng vừa tới mà toàn quân đã bị diệt.
Các giáo quan triệu hồi ra khế ước linh, đi tới hướng mà các học viên đi.
………
– Trần lão sư tới để hộ giá các ngươi…….
Trần Thư ở đằng xa đi theo sau mười người, là tội phạm Nam Giang, năng lực điều tra và phản điều tra tự nhiên là có thừa, không có làm cho nhóm học viên phát hiện dù chỉ một chút.
Thời gian trôi dần.
Hắn ngáp một cái, tình huống này so với hắn tưởng tượng thì càng thoải mái hơn. Từ đầu đến cuối, mười người nhiều nhất cũng chỉ gặp một đám mãnh thú Bạch Ngân, mà mạnh nhất cũng chỉ là một con Bạch Ngân lĩnh chủ, trực tiếp bị giết ngay tại chỗ.