Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1966
Chương 1966 – Ta kết giao bằng hữu quan trọng nhất chính là nhân phẩm
Có thể được tuyển vào doanh trại tập huấn chí ít cũng là người nổi bật trong đám đồng cấp, thậm chí có thể chiến đấu vượt cấp.
– Không được, tiếp tục như vậy chẳng phải là một chút khó khăn cũng không có hay sao?
Trần Thư tự hỏi, sờ sờ đầu Không Gian Thỏ.
– Vù vù~
Con thỏ vội gật đầu đồng thời khóe miệng hiện lên nhàn nhạt nụ cười bỉ ổi, chớp mắt biến mất tại chỗ.
Lúc này, mười học viên ở phía trước đồng loạt rùng mình một cái.
– Bà mẹ nó, vừa rồi là tình huống gì?
– Thời tiết Thiên Hỏa Sa Mạc này không thể nào lại lạnh được.
– Trong lòng ta có một dự cảm không lành, các ngươi thì sao?
– ………
Mười người bay với tốc độ cao, giống như liên thông với nhau trong lòng đều là có cảm giác không ổn.
Không bao lâu sau, chỉ thấy ở phía sau truyền tới tiếng gầm gừ………
Mọi người chấn dộng, đồng loạt quay đầu lại nhìn, thần sắc chớp mắt đại biến, chỉ thấy có một đám lớn mãnh thú đang chạy nhanh tới. Mặt mãnh thú lĩnh chủ cầm đầu mang vẻ mặt khuất nhục, lại dùng một cái móng vuốt che kín mông, trong mắt tràn ngạp nổi giận cùng oán hận. Hiển nhiên nó đã trải qua một chút chuyện không tốt………
Mà giờ phút này nó đã mất dấu hơi thở của con thỏ, rốt cuộc không có cách nào khóa lại. Đàn mãnh thú hơi dừng lại, nhưng tiếp theo đã mang mục tiêu tập trung lên trên mười người học viên phía trước.
Nó có thể khẳng định con thỏ bỉ ổi kia là khế ước linh của con người, nếu đã không tìm thấy vậy thì chỉ có thể phát tiết cơn giận lên những người khác!
– Con mẹ nó, mãnh thú Hoàng Kim biến dị, đây là tình huống gì vậy? !
Khuôn mặt mọi người tái nhợt, nhìn ánh mắt cuồng bạo của đám mãnh thú không dám lại chậm trễ nữa.
Nhất thời tốc độ của mọi người lại nhanh hơn nữa, chỉ hận khế ước linh không thể sinh thêm hai cái chân……….
– Ừ, lúc này mới kích thích………
Trần Thư liếm môi, trong mắt hiện một mạt ý cười.
Chỉ có chạy đi thì thật sự rất nhàm chán, đương nhiên là phải tìm chút niềm vui.
……. .
– Nhưng chỉ cho các ngươi thêm nguyên liệu có chút không công bằng…. .
Ánh mắt Trần Thư nhìn qua những học viên ở hướng khác, lại lần nữa hạ lệnh cho Không Gian Thỏ. Bởi vì mọi người đã nhất trí phương hướng cho nên khoảng cách mọi người với nhau không xa lắm, đương nhiên là rất nhanh đã bị hắn ‘chú tâm chăm sóc’………
Đủ loại hung thú đồng loạt xuất hiện bắt đầu đuổi giết thành viên của doanh trại tập huấn. Thường thường vẫn có các trận đấu nhỏ, chớp mắt độ khó đã tăng lên rất nhiều…….
Những giáo quan còn lại đều gặp được con thỏ kia tất nhiên hiểu được hành vi này là do Trần Thư cố ý, nhất thời bọn họ cũng không biết có nên ngăn cản hay không………
Liễu Phong cưỡi Băng điểu rất nhanh đã tìm thấy Trần Thư.
Khóe miệng hắn co lại, nói:
– Trần Bì, mẹ nó đây là hộ tống của ngươi sao? !
– Lão sư, chúng ta không phải là đang bồi dưỡng cường giả sao?
Trần Thư nhún vai, nói:
– Đương nhiên là phải áp dụng chút thủ đoạn đặc thù.
– Càn quấy! Cái này cũng không thể trực tiếp dẫn ra hung thú Hoàng Kim biến dị, ngươi tưởng mỗi người đều biến thái giống ngươi sao?
– Ngươi không gây áp lực cho bọn họ thì sao có thể nhìn ra tiềm lực của bọn họ?
Trần Thư khoanh tay trước ngực, bộ dạng thong dong bình tĩnh.
– Được rồi, lão sư, ngài không cần phải xen vào, đây mới giống như là doanh trại tập huấn này.
Ánh mắt hắn bình thản, nếu như kế hoạch chia tài nguyên của mình bị Ám Vương phá hỏng vậy thì chỉ có thể tìm chút niềm vui………
Trong mắt Liễu Phong có chút do dự, nhưng lại thấy cách làm của Trần Thư không có vấn đề nên đành phải nhìn xem tình hình trước mắt.
Thời gian dần trôi qua,
Có hung thú đuổi giết, tốc độ nhóm học viên quả nhiên tăng lên không chỉ một bậc, miễn cưỡng giữ được mạng.
Đồng thời dưới áp lực bức bách, trăm người dần tụ tập lại với nhau, cùng nhau trải qua một hồi đuổi giết. Các giáo quan ở đằng xa cũng quy tụ lại một chỗ vẻ mặt đều mang sự hài lòng. Dù tình huống vạn phần nguy cấp nhưng trăm người học viên thế nhưng không có ra tay với đồng đội mà là lựa chọn hỗ trợ lẫn nhau.
Dưới thời loạn, phẩm đức đoàn kết tốt đẹp cũng quan trọng không kém.
– Trần Bì, điểm này, các học viên có thể mạnh hơn ngươi đấy.
Nét mặt Liễu Phong mang chút ý cười, đối với một trăm học viên trước mắt có chút tán thưởng.
– Cái gì mà mạnh hơn ta?
Trần Thư bĩu môi nói:
– Nếu ta thì có thể để cho hung thú đuổi giết như vậy? Vừa bắt đầu sớm đã ném đạn hạt nhân rồi!
– ……..
Liễu Phong xoa xoa đầu, vẫn duy trì trầm mặc.
Thời gian dần trôi.
Tình hình ngày càng trở nên nguy cấp, phần lớn nhóm học viên đều là Bạch Ngân cấp, cho dù lấy ra con át chủ bài nhưng muốn so với hung thú Hoàng Kim biến dị thì vẫn có chút không có khả năng.
Hơn nữa sự chịu đựng của khế ước linh cũng có hạn, một khi kỹ năng kết thúc thì tốc độ lần sau sẽ chậm lại.
Mắt thấy tình hình lúc này nguy cấp, các giáo quan có chút không nhịn nổi muốn ra tay giúp đỡ.
– Không cần phải gấp.
Liễu Phong cũng bình tĩnh xuống, ngăn cản các giáo quan ra tay.
– Lão Liễu, ngươi thật sự không sợ có người chết à?