Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1964
Chương 1964 – Ánh mắt gì đó?
– Hôm nay không thuấn di, chúng ta ngồi Lôi Điểu của Tiểu Tinh đi!
– ?
Ba người mang vẻ mặt khó hiểu, Lôi Điểu có nhanh mấy thì cũng chậm hơn thuấn di mà, đây không phải là đơn thuần chịu tội sao?
– Bình thường thuấn di đã quen, hôm nay muốn trải nghiệm một chút cảm giác phi hành.
Trần Thư nhún vai, nói:
– Thời gian vẫn kịp, không phải lo.
– Đi máy bay lâu nên muốn trải nghiệm cảm giác đi bộ đúng không?
Tiểu Tinh lắc đầu, đồng thời triệu hồi biến dị Lôi Điểu ra.
Hiện tại kim quang trên người Lôi Điểu lại càng thêm óng ánh, huyết mạch Ứng Long trên cơ thể dần dần kích phát, mạnh hơn rất nhiều so với lúc trước.
Bốn người đi lên trên lưng Lôi Điểu, trong giây lát bay lên trời cao, đi thẳng đến [Thiên Hỏa Sa Mạc].
………
Nửa giờ sau.
Bốn người bay trên trời, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy các loại khế ước linh.
Hiện giờ chính sách bên phía chính phủ đã thay đổi, những phương tiện giao thông hiện đại gần như đã bị khế ước linh thay thế, chỉ cần đăng ký tư cách của khế ước linh là có thể bay trên trời hoặc chạy dưới đấy.
Một con Thiết Huyết điểu Hắc Thiết cấp đang bay trên trời, có tầm mười hành khách ở trên lưng đang tới kinh đô.
Đang lúc nhóm hành khách trò chuyện thì một đạo kim quang đột nhiên lướt qua bên cạnh làm cho người ta theo bản năng mà giật mình.
Nhóm hành khách chấn động tưởng là gặp nguy hiểm gì, dù sao giao thông ngự thú là ngành mới phát hành, không phải quá an toàn.
– Các vị không cần phải hoang mang.
Ngự Thú Sư cầm đầu trấn an Thiết Huyết điểu một chút, sau đó thán phục nói:
– Vừa rồi là Bạch Ngân khế ước linh nhanh nhất trên thế giới, cũng là được xếp vị trí thứ năm trong phi hành bảng.
– Con Lôi Điểu biến thái kia? !
Toàn bộ nhóm hành khách chấn động, xuất hiện kinh ngạc trong mắt vội vàng nhìn về phía chân trời, hơn nữa chỉ có thể nhìn thấy một vệt kim quang.
Nhóm ba người A Lương đã có thanh danh đại chấn, coi như chỉ tính đến Lôi Điểu thì đoàn đội tự nhiên cũng nổi tiếng.
Dân gian đặc biệt tạo ra các loại bảng đơn, trong đó bao gồm cả phi hành bảng, chủ yếu lấy tốc độ phi hành để xếp hạng. Trong đó Lôi Điểu của Tiểu Tinh chỉ sau các Hoàng Kim khế ước linh, được sếp ở vị trí thứ năm!
Trên bảng đơn về cơ bản đều là Hoàng Kim Ngự Thú Sư, chỉ có Tiểu Tinh lạc loài là một Bạch Ngân.
Hơn nữa có người tiên đoán rằng nếu làm cho Lôi Điểu biến dị tiến hóa hết thì thậm chí có thể so sánh với khế ước linh hệ không gian.
Lâu dần tên của nó cũng không phải là Lôi Điểu biến dị mà là Lôi Điểu biến thái.
…….
– Tiểu Tinh, khế ước linh này của ngươi khá nổi tiếng.
Trần Thư sờ Lôi Điểu, cũng đã nhận ra ánh mắt của Ngự Thú Sư.
– Vẫn tạm.
Tiểu Tinh khiêm tốn, nhưng trong mắt cũng có một chút vẻ tự đắc. Ai có thể nghĩ đến hắn sẽ ở trên con đường lúc trước một đường đi tới……. .. .
Vì để giữ lại nguyên bản mà hiện giờ Lôi Điểu không có lĩnh ngộ một cái kỹ năng hệ công kích, tất cả đều chỉ dùng để chạy trốn…….
Nếu như vua không trung Ứng Long vẫn còn sống, biết được huyết mạch của bản thân bị một sinh vật kỳ hoa như vậy kế thừa thì không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.
Rất nhanh bốn người đã tới địa khu tây bắc bộ, tới nơi cần đến:
[Thiên Hỏa Sa Mạc]
Lúc này ở cứ điểm Trấn Linh Quân đã có gần trăm người tập trung lại, yên lặng chờ đợi cái gì đó. Hiển nhiên bốn người Trần Thư là đám người đến cuối cùng……
– Nóng như vậy?
Trần Thư híp mắt, nhìn lên không trung, chỉ thấy trên không bị che kín bởi những đám mây màu đỏ hơn nữa vậy mà lại không có mặt trời, hơn hết là nhiệt độ không khí nơi này cao đến đáng sợ.
Nếu như là người thường đến đây chỉ sợ chưa đến hai phút sẽ bởi vì nhiệt độ cực nóng mà dẫn đến cái chết.
– Phương Tư, Từ Tinh Tinh, Vương Tuyệt về đơn vị!
Liễu Phong nhìn bốn người, bình tĩnh nói.
Ba người vừa nghe lời này thân thể lập tức chấn động, thành thật tiến vào bên trong đội ngũ.
Trần Thư huýt sáo, đứng lại nhìn các học viên quy củ trong lòng cũng có một chút thoải mái.
Liễu Phong bất đắc dĩ nhìn hắn một cái, sau đó mở miệng nói:
– Được rồi, nếu mọi người đã đến đông đủ thì chúng ta hãy bắt đầu đi.
Phút chốc một trăm học viên thân hình thẳng tắp, ánh mắt cũng đồng loạt nhìn về phía Trần Thư, tất nhiên là tràn ngập vẻ xốn xáng.
– ……… .
Trần Thư theo bản năng lùi bước, trong mắt có cảnh giác cùng khó hiểu.
Ánh mắt gì đấy?
– Anh bạn, chuyện gì vậy?
Trần Thư nhìn Vương cấp Ngự Thú Sư bên cạnh, nói:
– Nam tử nhìn ta như vậy thì cũng bình thường thôi sao mà ngay cả nữ nhân cũng nhìn ta như vậy?
– ? ? ?
– Ngươi đang nói ngược à………
Vương cấp Ngự Thú Sư giật mình, tránh ra xa Trần Thư, trong mắt có chút cảnh giác.
– Không có.
Trần Thư nhún vai, giải thích nói:
– Mỗi nam tử đều có một giấc mơ phạm tội, ta như vậy không phải là bình thường à?
Đúng lúc này, Liễu Phong mờ miệng lần nữa nói:
– Đầu tiên xin tự giới thiệu với mọi người, tại hạ Hoa Hạ là phó hiệu trưởng học phủ, cũng là một trong các giáo quan trong trại huấn luyện!
Vừa dứt lời, mọi người đồng thanh nói:
– Chào Liễu lão sư!