Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1948
Chương 1948 – Thần kỹ độc thuộc tính?
Trần Thư bình tĩnh ung dung tên vào bên trong nơi này, chỉ thấy lão gia tử đang ngồi ở đại sảnh uống trà…
Hắn cười hi hi , vô cùng tôn kính nói :
– Lão gia tử, tiểu Trần ta đến rồi.
Dù sao cũng có chuyện cầu người, hơn nữa còn phải truy vấn tin tức di tích cao đẳng, quan trọng là, đối phương đã giết Truyền Kỳ Ngự Thú Sư của Thiên Mệnh Cổ Quốc, thực lực quá sâu không lường được!
Đây là ngữ khí của tiểu tử ngươi sao?
Lão gia tử nao nao, lắc đầu nói :
– Nhưng mà lần này , làm không tệ.
Hai mắt thâm thúy của lão tràn đầy tán thưởng, một con Thú Hoàng vẫn lạc, ảnh hưởng quá lớn đối với chiến cục.
– Cũng tạm, cũng tạm…
Trần Thư khiêm tốn nói :
– Ta đến nơi này, là muốn làm phiền lão gia tử một lúc.
Dứt lời, Thỏ Không Gian bên cạnh hắn nháy mắt đã đi ra ngoài lầu các, lấy ra thi thể Bức Hoàng.
Dứt lời, tất cả Ngự Thú Sư của Long Uyên Thành nhộn nhịp nhìn thân hình khổng lồ vài nghìn mét trong thành phố.
Đây chính là thi thể của Truyền Kỳ!
– Hử? Không bóc ra dấu tích, là muốn bảo ta hỗ trợ ư?
Lão gia từ đi ra bên ngoài lầu các, đánh giá thi thể Bức Hoàng, sau đó khóe miệng của lão xuất hiện một vẻ tươi cười, nói :
– Tiểu Trần à, nói thật, thứ đồ chơi này đẳng cấp quá cao, ngươi dùng nó có chút không phù hợp, ta có thể giúp ngươi chuyển đổi thành tài nguyên cùng giá trị, lựa chọn như thế nào, ngươi cứ quyết định là được.
– Không cần đâu, lão gia tử.
Trần Thư lắc đầu, nói :
– Thứ tội phạm Nam Giang ta tập trung vào đã là một thứ xa xỉ.
– ……
Thần sắc lão gia tử khẽ giật mình, bỗng nhiên bị câu trả lời của Trần Thư làm cho sững sờ.
– Cũng tạm đi, nhưng mà Bức Hoàng chủ yếu là Độc thuộc tính, ngươi xác định phù hợp với khế ước linh của ngươi?
– y…
Trần Thư suy tư một hồi, nhìn Khế ước linh của bản thân.
Hình như có chút….không thích hợp….
Lão gia tử lắc đầu, tự mình lẩm bẩm :
– Trước tiên xem xem là kỹ năng gì đã, không chừng là một cái Thần kỹ.
– Được….Hả? Thần Kỹ? !
Trần Thư theo bản năng gật đầu, nhưng sau đó thân thể chấn động, trong mắt có sự kinh hãi.
– Ngươi không biết?
Lão gia tử quay đầu lại nhìn, ngược lại có vài phần không hiểu.
– Ta không biết a.
Trần Thư trợn to mắt, nói :
– Thần kĩ do Thú Hoàng sản sinh ra sao?
– Không phải ư?
Lão gia tử nhún vai, nói :
– Thần kỹ thật ra chính là Quân Vương Kỹ đỉnh cấp nhất, đương nhiên đến từ Quân Vương mạnh nhất, cũng chính là thể nội của Thú Hoàng.
– Vậy cái Không Gian Bí Lực của ta kia…….
Lão gia tử bình thản nói :
– Đến từ một đầu đại hung hệ không gian.
– ……
Trong lòng Trần Thư giật mình, rốt cuộc biết được nguồn gốc của Thần kỹ.
Trong lúc nhất thời, hứng thú của hắn với Thú Hoàng nháy mắt tăng vọt…..
– Nhưng mà là Truyền Kỳ Sinh Vật, đồng dạng sẽ không lưu lại thi thể của chính mình, tiểu tử ngươi vận khí đủ may mắn a.
Cùng lúc lão gia tử nói chuyện, lại vẫy tay về phía xa xa, một đạo bóng đen chạy dọc theo vị trí cấp tốc mà tới, trong nháy mắt đền gần với hai người, hóa thành một cái sinh vật hình người.
Chính là Truyền Kỳ Khế Ước Linh Ám Vương!
Vẻ mặt nó lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy Trần Thư, vẫn gật đầu ra hiệu một thoáng.
Trần Thư liếc nhìn Ám Vương, chỉ cảm thấy đối phương vẫn như cũ giống như đại hải sâu không lường được, căn bản không thể dự đoán được thực lực cụ thể.
Lúc này, thần thể Ám Vương lắc một cái, đột nhiên hóa thành một cái Ám Ảnh Trường Đao, lão gia tử một tay giữ chặt hắn, đồng thời bay lên, đến vị trí phần bụng của Bức Hoàng, bắt đầu thận trọng xử lý thi thể.
Trần Thư cưỡi Tiểu Hoàng, đi theo sau lưng lão, đồng thời nói :
– Ta cũng không biết tình huống như thế nào, lúc đó nó trực tiếp chết rồi.
Hắn kỳ thật không có nghĩ đến chuyện này, dù sao thi thể hai con Thú Hoàng trước đều bị biến mất.
– Có phải tiểu tử ngươi đã làm gì?
Lão gia tử vừa xử lý thi thể. vừa nói :
– Ta thấy thiên địa dị tượng. tiểu tử miệng ngươi cứ bô lô ba la không ngừng, là kỹ năng khế ước linh của ngươi sao…hay là?
– y …..
Trần Thư nhớ lại tình cảnh chiến đấu lúc trước, sau đó nói :
– Lúc đó, ta đang gửi lời hỏi thăm chân thành nhất cho Đại Bức….
– ? ? ?
Lão gia tử quay đầu lại nhìn, nháy mắt hiểu được, Liễu Phong đoán quả nhiên không sai….
Trần Thư mở miệng nói :
– Nó sẽ không phải bị ta làm điên lên, quên hủy diệt thi thể của mình đi?
– Cái này sao….có thể đi….
Lão gia tử cũng có chút không chắc chắn, lão gặp nhiều hiểu rộng, cũng chưa từng trải qua loại chuyện này a…..
– Sau này nếu có dịp sẽ giết Thú Hoàng, ngươi đi cùng ta….
– Thật sao?
Thân thể Trần Thư chấn động, đây chính là cơ hội tốt ngàn năm khó gặp!
– Lão gia tử yên tâm, đến lúc đó, ta nhất định tận tâm tận lực hỏi thăm hung thú!
– …….
Lão gia tử gật đầu, chẳng qua sao luôn cảm thấy lời nói nghe được có chỗ kì quái…
Nhưng mà trên thực tế, yếu tố quan trọng nhất không phải tra tấn tinh thần của Trần Thư, mà là đến từ tăng cường bản Tử Vong Dược Tề của hệ thống….
– Đúng rồi, lão gia tử, ngài cũng không có cách nào lưu lại Thi Thể Thú Hoàng sao?
Trong mắt Trần Thư có chút đáng tiếc, hỏi :
– Con Cửu Vĩ Hồ kia sẽ không….
– Coi như đã lấy được bộ phận chiến lợi phẩm.
Lão gia tử thản nhiên nói, cho dù là lão cũng không có cách nào lưu lại Thi Thể Thú Hoàng hoàn chỉnh.