Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1949
Chương 1949 – Thần kỹ độc thuộc tính? (2)
– Đáng tiếc….
Trần Thư lắc đầu, sớm biết vậy ban đầu hắn đã tra tấn Cửu Vĩ Hồ một phen, không chừng có thể lưu lại thi thể….
Phốc!
Ngay trong lúc này, hai con ngươi của lão gia tử hơi động, Ám Ảnh Trường Đao trong tay đâm ra, chỉ thấy thân thể Bức Hoàng bị xé ra, sau đó đại lượng Tử Sắc huyết dịch phun ra ngoài, nhưng mùi huyết tinh lại không hề gay mũi, mà tràn ngập một cỗ hương thơm nhàn nhạt.
– Meo~
Lúc này, trên vai lão gia tử xuất hiện một con hoàng sắc tiểu miêu.
Một đạo Trọng Lực Lĩnh Vực xuất hiện, Tử Huyết không ngừng hội tụ bắn tung tóe ra, trong nháy mắt, Tử Huyết trên không đã giống như một vũng nước hồ lưu động, mùi thơm tràn ngập thậm vào ruột gan.
Mà lúc này, thân thể khủng bố mấy nghìn mét của Bức Hoàng chớp mắt đã khô quắt không ít.
– Lão gia tử, đây là….
Trần Thư nhìn Tử huyết, trong mắt có phần tò mò, hắn không có nghĩ tới xử lý thi thể Thú Hoàng phiền phức như thế, may mắn bản thân hắn không mạo muội động thủ.
– Vật liệu Hạch tâm.
Lão gia tử bình thản nói, đồng thời tiểu miêu bên cạnh lại lần nữa xuất thủ.
Hai tròng mắt của nó tràn ngập hoàng quang óng ánh, uy năng của Trọng Lực lĩnh Vực trước mắt lại tăng vọt vô số lần.
Vù vù vù vù —-
Tử Huyết trước mắt không ngừng bị cưỡng ép áp súc, trong nháy mắt chỉ còn lại một đoàn nhỏ.
Ngay tại lúc này, một tiếng gầm gừ oán độc xuất hiện.
Chỉ thấy hư ảnh một con tiểu biên bức xuất hiện, gắt gao trừng mắt nhìn Trần Thư, tràn đầy không cam lòng và oán hận.
– Meo ~
Hoàng sắc tiểu Miêu không đếm xỉa tới kêu một tiếng, Trọng Lực nháy mắt tăng vọt vô số lần, trực tiếp nghiền nát tiểu biên bức, lần nữa trở về bên trong Tử Huyết.
Không còn sự ngăn cản, áp súc tử huyết trở nên vô cùng thuận lợi, thời gian không lâu, đã chỉ còn lại lớn nhỏ cỡ nắm tay, lúc này cho dù như thế nào, hình thái của nó cũng không có thay đổi.
Tay phải lão gia tử làm một chiêu, chỉ thấy phía chân trời phía xa xuất hiện một đạo thanh minh, Chu Tước toàn thân tắm hỏa diễm, trong nháy mắt đã đi tới phụ cận, nhận được mệnh lệnh của lão gia tử, trong miệng nó phun ra hỏa diễm hồng sắc.
Xì xì xì —-
Tử huyết lớn bằng quả đấm không ngừng xì xì rung động, lại lần nữa bắt đầu thu nhỏ.
Thời gian gần nửa ngày dần dần trôi qua.
Chu Tước đột nhiên ngừng đốt cháy, thu hồi hỏa diễm trong miệng, Trần Thư cũng lập tức nhìn thấy phía trước, chỉ thấy chính giữa trong không trung lơ lửng một giọt Tử sắc huyết dịch, tràn ngập một cỗ lực lượng khủng bố không biết tên.
– Đây chính là vật liệu hạch tâm của Thú Hoàng? !
Hắn trừng mắt nhìn tử huyết, trong mắt có chút vẻ kích động.
Lão gia tử gật đầu, một tay lấy tới huyết dịch, bắt đầu cẩn thận quan sát, hồi lâu, lão có chút ý cười, nói :
– Vận khí không tệ, là một cái Thần kỹ….
– Thật sao?
Cả người Trần Thư chấn động, trong mắt tràn đầy tham lam, hận không thể ngay tại chỗ lập tức nuốt vào.
Lão gia tử mở miệng nói :
– Nhưng mà là Độc thuộc tính, ngươi xác định muốn dùng?
– Ừm…
Trần Thư bỗng chốc bình tĩnh lại, trong mắt có vẻ suy tư, sau đó nói :
– Lão gia tử, cái đó, ngài có thần kỹ thuộc tính khác hay không, chúng ta có thể trao đổi…….
– Thần kỹ?
Lão gia tử lắc đầu , nói :
– Trên người ta không có cái phù hợp ngươi.
– Không có ư?
Trần Thư hơi sững sờ, nhưng mà lão gia tử nói như thế, có nghĩa là trên người lão có thần kỹ, chỉ là không phù hợp với Trần Thư.
Hắn mở miệng nói :
– Ta có thể thay ngươi đổi sang tài nguyên khác, Quân Vương Kỹ, bảo vật Thăng Cấp Thần Kỹ, hoặc là Ngự Thú Trân châu,..đều được.
– Tài nguyên khác….
Trần Thư lẩm bẩm, sau đó quả quyết lắc đầu, nói :
– Ta vẫn muốn giọt huyết dịch này a.
Độc thuộc tính cũng là thuộc về nguyên tố, Husky là khế ước linh toàn nguyên tố, kỳ thật đồng thời có thể sử dụng được, chỉ là khả năng không có Lôi Hỏa thuộc tính tốt như vậy.
– Cũng được, xác suất lớn là một kỹ năng công kích, khế ước linh của ngươi có thể sử dụng.
Lão gia tử gật đầu, cẩn thận dè đặt bỏ tử huyết vào bên trong một cái bình, sau đó lập tức đưa cho Trần Thư.
Trần Thư cẩn thận dè đặt thu lấy tử huyết, lẩm bẩm nói :
– Lại là một cái thần kỹ , ca ca sắp vô địch rồi….
– Kỹ năng thật ra không có quan trọng như vậy….
Lão gia tử lắc đầu, rồi nói :
– Tiểu tử, đừng truy cầu Thần kỹ, thật ra sử dụng tốt mỗi một tiểu kỹ năng, hiệu quả sẽ không kém hơn Thần kỹ.
– Cảm ơn lời dạy bảo của lão gia tử.
Trần Thư khiêm tốn gật đầu, sau đó nói tiếp :
– Nhưng mà, nếu như mỗi một cái tiểu kỹ năng của ta đều là Thần kỹ, lại sử dụng tốt chúng nó, chẳng phải là càng mạnh hơn sao?
– ….
Lão gia tử hơi giật mình, ngươi cũng thật dám nghĩ a.
Lão lắc đầu, bất đắc dĩ nói :
– Được rồi, thần kỹ cũng rất quan trọng.
Lão chỉ là không hy vọng Trần Thư không quá mức bành trướng, nhưng kỳ thật, Thần kỹ là kỹ năng duy nhất có thể có tác dụng với Truyền Kỳ, từ đó mà có thể nhìn ra, sự chênh lệch giữa nó và kỹ năng thông thường.
– Cái đó, lão gia tử, ngự thú trân châu thì sao….
Trần Thư nhìn về phía thi thể Bức Hoàng, trong mắt lại có chút mong đợi, Thú Hoàng Trân châu, sẽ không khiến hắn trực tiếp đột phá đến Vương Cấp chứ…..