Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1947
Chương 1947 – Thứ ta tập trung vào đã là một thứ xa xỉ
– Có gì khác biệt giữa những gì con vừa nói và chưa nói không?
…
Trần Thư im lặng, chuyện này hắn cũng không biết giải thích như thế nào,
Cuối cùng, hai tay hắn dang ra, nói:
– Cha, vẫn là cha có khả năng nhìn thấu, liếc mắt là có thể nhìn ra là toàn bộ hình chiếu!
– Cho dù tiểu tử ngươi hai lần này, còn có thể lừa được ta?
Trần Bình phụ thân nhẹ nhàng ho một tiếng, trong mắt có vài phần tự tin.
Trần Thư đổi chủ đề, nói :
– Cha, bây giờ tình trong nước như thế nào rồi?
Cho dù cha mẹ chỉ là cư dân bình thường, nhưng mà một khi có biến cố gì, cuộc sống của người bình thường đồng dạng cũng sẽ xuất hiện thay đổi.
– Cũng xem như là ổn định đi.
Trần Bình phụ thân mở miệng nói :
– Nhưng mà bây giờ không còn đưa tin tin tức quốc tế, nhưng có thể tình huống ngoài nước không tốt đi?
– Dạ….cũng tạm….
Trần Thư cười cười, nói :
– Bây giờ vẫn còn an toàn.
Hắn không nói đến sự hủy diệt của Liên Minh Tự Do, dù sao là một trong bốn đại quốc, nói ra chỉ sẽ khiến nhân tâm nhân tính khủng hoảng, quan phương có thể cũng suy nghĩ đến yếu tố này, mới không thông báo tin tức quốc tế.
Hai cha con nói chuyện, Trần Thư luôn không lộ ra tình thế nghiêm trong bây giờ, nếu như dẫn đến tin đồn, sợ rẳng toàn quốc trên dưới đều sẽ trở nên hoảng loạn.
Lúc ban đêm.
Người một nhà trong bầu không khí vui vẻ hòa thuận, hưởng thụ một bữa tối…..
Trần Thư đắm chìm ở trong đó, lộ ra đặc biệt trân quý, nhất là sau khi nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc của loạn thế.
Hắn vốn dĩ không có coi loạn thế ra gì, suy cho cùng chính mình có hack, hơn nữa thực lực cũng biến thái, cho dù là Lam Tinh hủy diệt hắn phỏng chừng đều có thể sống sót, nhưng khi sau khi tận mắt nhìn thấy Lão Kiều vẫn lạc, hắn hơi hiểu được cái gì là loạn thế……..
Nước mất nhà tan, bên trong loạn thế, cho dù là hắn, sợ rằng cũng không thể chỉ lo thân mình…
….
Trong thời gian một tuần sau, Trần Thư đều thành thành thật thật ở trong nhà, bầu bạn với cha mẹ, thỉnh thoảng ra ngoài hội họp với Phương Tư Đại Lực, còn về đám người A Lương, vẫn như cũ không ở trong nước, xem chừng còn đang đi săn hung thú….
Thông qua vài ngày quan sát, Trần Thư cũng hiểu được, cuộc sống buồn tẻ trước sau như một của người bình thường.
Nhưng mà các loại Ngự Thú Sư cũng là trường kỳ không ở trong thành phố, việc ăn ở cơ bản đều ở bên trong Dị Không Gian, chính là vì muốn tích lũy càng nhiều tài nguyên….
Một ngày này, Trần Thư ực một cái ăn húp cạn bát cháo, nói :
– Cha mẹ, hai ngày này con có chút việc phải ra ngoài một chuyến.
Mẫu thân nhìn sang, lo lắng nói :
– Sẽ không phải lại xuất ngoại chứ?
Trần Thư mở miệng nói :
– Không ạ, con đi tìm lão gia tử, xử lý chút chuyện.
– Như vậy đi, con đi nhé.
Phụ mẫu hai người nhẹ nhàng thở ra, sự lo lắng trong mắt tiêu tán hết.
Để ổn định tâm mọi người, lão gia tử cũng xuất hiện trong tầm mắt của quần chúng, quan phương càng tuyên truyền công lao vĩ đại của lão ra ngoài, danh xưng đệ nhất cường giả của Lam Tinh, giống như định tâm châm, khiến sự sợ hãi trong lòng mọi người tiêu tan.
– Nhìn thấy lão gia tử, tiểu tử ngươi cũng phải tôn trọng một chút.
Phụ thân Trần Bình mở miệng nhắc nhở, trong mắt tràn đầy kính trọng.
Bỏ qua thực lực của lão gia tử, chỉ có thành tựu vĩ đại bảo vệ Hoa Hạ nghìn năm, đã có thể mọi người kính nể từ tận đáy lòng.
– Lão ba, yên tâm đi.
Trần Thư khoát tay, nói :
– Lão gia tử thường xuyên khen ta tôn sư trọng đạo.
– Thật hay giả thế?
Phụ thân quăng tới ánh mắt chất vấn, rõ ràng là có chút hiểu rõ bản tính của Trần Thư……
Trần Thư gật đầu nói :
– Đương nhiên là thật.
Dứt lời, hắn lập tức đứng dậy ra khỏi nhà, dẫn theo Đại Lực, một cái thuấn di tới lối vào thông đạo Long Uyên.
Hắn xe chạy đường quen, đi thẳng đến Long Uyên Thành…
– Xin chào, đại lão.
Trần Thư tâm tình vui vẻ, còn lên tiếng chào hỏi vị lão nhân ở bên cạnh thông đạo này.
– Tiểu tử, làm không tệ…
Lão nhân mở ra đôi mắt đục ngầu, trong mắt có chút tán thưởng nhìn Trần Thư.
Rõ ràng, lão cũng biết đối phương đã giết chết Bức Hoàng, đây đúng là đại sự chấn động toàn cầu!
– Thường thôi thường thôi….
Trần Thư nhếch mép cười một tiếng, đồng thời đánh giá lão nhân trước mắt, trong lòng không khỏi có chút kinh dị.
Hắn bây giờ đã là Hoàng Kim Tam Tinh, thực lực đã có sự đề thăng không nhỏ, còn có thể cảm nhận được cảm giác uy hiếp lão nhân mang lại.
Lão nhân trước mắt, ít nhất cũng là đỉnh cấp cường giả cùng một cấp bậc với Ninh Bất Phàm!
Lão nhân cười một hồi, nói :
– Được rồi, vào đi, lão gia tử đang chờ ngươi….
Trần Thư khẽ vuốt Thỏ bên cạnh, một cái thuấn di đã đến lầu các của lão gia tử.
Lão nhân nhìn vị trí Diệp Phàm biến mất, một mình lẩm bẩm :
– Hoàng Kim giết Truyền Kỳ, có dám nghịch thiên một chút không?
– Nếu như thật sự để tiểu tử này trưởng thành đến Truyền Kỳ, tận thế của hung thú chẳng phải sẽ đến sao….nhưng mà còn phải tranh thủ dẫn dắt một hồi, nếu không sẽ không chỉ là tận thế của hung thú….
….
Lúc này, Trần Thư đã đến trước lầu các.
– Tiến vào đi.
Trong lầu các truyền đến một giọng nói bình thản, đồng thời cửa lầu cắc “kẽo kẹt” một cái , tự động mở ra.