Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1907
Chương 1907 – Tội phạm đệ nhất thế giới?
Hơn nữa Bức Hoàng cùng giáo hoàng đều không nhắm vào hắn, khiến cho hắn có không gian phát huy tương đối lớn.
Nhưng mà hắn chỉ chiếm được không đến một phần ba, thế lực của Bức Hoàng lớn nhất, chỉ e là cướp đoạt được nhiều của cải nhất.
Về phần Cứu Thế Giáo Hội, có thể thu hoạch tương đương Trần Thư.
Nhưng đây vốn là tài nguyên mà bọn hắn tỉ mỉ trù tính mới lấy được, kết quả hiện tại trực tiếp bị phân chia, có thể nói là quá xui xẻo…
– Nói thật, tiểu Biên bức cùng tiểu giáo hội quả thực là phúc tinh của ta…
Trần Thư nhắm hai mắt lại, cảm nhận được vật liệu lạnh băng trên người mình, tâm trạng vui vẻ nói:
– Nếu sau này thực sự chém chết chúng nó, ta sẽ lập cho chúng nó một tấm bia: Bằng hữu của Tội phạm!
– …
Đại Lực thở dài, nói:
– Nghiệp chướng quá mà, chết cũng bị ngươi ghét bỏ…
Ánh mặt trời ấm áp.
Hai người Trần Thư hài lòng nằm trên hoang đảo.
Một người nghiên cứu thực đơn, một người hưởng thụ khí tức của cải…
Thời gian dần trôi qua.
Hai người không tiếp tục mở miệng, hưởng thụ thời gian yên tĩnh khó có được.
– Trần Thư, chúng ta sẽ tiếp tục đi đâu để kiếm tài nguyên đây!
Đại Lực nhấn mạnh chữ “kiếm”, trong mắt có vẻ cổ quái.
– Điều này sao…
Trần Thư sờ cằm, gương mặt suy tư trầm ngâm nói:
– Tạm thời chưa nghĩ tới, có thể là đi xem thế lực còn lại một chút.
Bây giờ xem ra, Tự do đại lục không có cơ hội kiếm được tài nguyên rồi.
Trừ phi là đi thẳng đến lãnh địa của sinh vật truyền kỳ sinh vật trắng trợn cướp đoạt, điều này hình như quá phách lối rồi…
– Còn thiếu hơn ba vạn ức…
Trần Thư liếm môi một cái, trong lòng tính toán tiến độ tuyển hạng của hệ thống.
Chỉ với Hắc Châu đã giúp hắn kiếm được hơn ba vạn ức rồi, Tử nguyệt đại hung cùng lãnh địa Bức Hoàng kiếm cho hắn hơn một vạn ức, cộng thêm Cứu Thế Giáo Hội thu hoạch cùng đủ loại tiểu thu nhập thượng vàng hạ cám, chung quy thu hoạch đã có hơn sáu vạn ức!
Mà thời gian tiêu hao chẳng qua chỉ ngắn ngủi hơn ba tháng.
Tốc độ tìm kiếm tài nguyên, cho dù là tội phạm giới, cũng là nhân tài kiệt xuất!
Đáng tiếc hiện tại là giữa thời loạn thế, nếu không Trần Thư có thể xin kỷ lục thế giới…
Nhưng mà xin kỷ lục ở niên đại hòa bình cũng không thể quá kỳ dị, đến lúc đó phong cho hắn một danh xưng tội phạm đệ nhất thế giới thì sao?
Mà lúc bọn hắn đang nói chuyện tào lao.
Bên cạnh Trần Thư Thỏ Không Gian bỗng nhiên khẽ động, nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.
– Hả?
Hai người ngơ ngác, thần sắc thoáng chốc cảnh giác.
Chẳng lẽ là có địch tập kích?
Một giây sau, thỏ lần nữa xuất hiện, mà bên cạnh đã có thêm một Ngự Thú Sư.
– Người của Tự Do Liên Minh?
Ánh mắt nam tử nhìn về phía Trần Thư, nhận ra y phục thủ vọng giả trên người đối phương.
– Vù vù ~
Thỏ chỉ chỉ hoang đảo giáp ranh, ra hiệu mình từ nơi nào bắt được hắn ta.
– Tội… Tội phạm ca…
Nam tử thoáng chốc đã nhận ra Trần Thư, sau đó nhìn thấy khắp người hắn đều là Vương cấp vật liệu, khuôn mặt tràn đầy cổ quái.
Con hàng này quả thực không chút thay đổi…
Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn ta có một chút cảm khái, như vậy có thể trở thành đệ nhất thiên tài thế giới ư…
– Ngươi đang tìm ta ư?
Trần Thư xốc Cuồng Loạn Tinh Diệp lên dùng làm mắt kính, nhìn đối phương từ trên xuống dưới.
– Cái kia, là nghị trưởng chúng ta tìm ngài có việc…
– Nghị trưởng? Lão Kiều?
Trần Thư nhíu mày, trong lòng có chút nghi hoặc, chẳng lẽ Liên Minh Tự Do xuất hiện nguy cơ?
– Là Kiều Na nghị trưởng…
Nam tử cúi đầu, trong mắt đã có vẻ tôn kính.
– Kiều Na?
Trần Thư ngơ ngác, sau đó nói:
– Được rồi, ta đi cùng ngươi một chuyến!
Hắn nghĩ tới trước đó lão Kiều đã giúp hắn thoát khỏi truy binh, bản thân nợ người ta một phần nhân tình, đương nhiên phải tìm cơ hội trả.
– Cái kia, tội phạm ca, ngươi không thu lại vật liệu trên người mình ư?
– Thu thì sao ta có thể khoe khoang được đây?
– …
Trong lòng nam tử chửi bậy một câu “mẹ nó”, sau đó không nhiều lời nữa.
Ba người một đường tiến lên, rất nhanh đi tới địa điểm ẩn náu của Liên Minh Tự Do.
– Hả? Nơi này có chút quen thuộc…
Trần Thư ngắm nhìn bốn phía, dường như đã có chút ấn tượng, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra được.
Nam tử nhìn hắn một cái, nói:
– Đại ca… Ngươi vừa ở nơi này cướp nhiều tài nguyên đó đó…
– …
Thần sắc Trần Thư khẽ giật mình, nói:
– Ài, cũng thật là! Trùng hợp như vậy sao?
Hắn chỉ muốn thế cục đảo loạn, kết quả đúng lúc ở phía trên địa điểm ẩn náu của liên minh…
– Nếu không phải vì cuộc hỗn chiến này, chúng ta cũng không thể tìm thấy ngài ở khu vực phụ cận.
Nam tử cười cười, nhưng trong lòng có chút nỗi khiếp sợ.
Nếu thật sự bị hung thú phát giác được, bọn hắn e rằng sẽ xuất hiện đại nguy cơ…
Xì xì xì ——
Ba người một đường chìm xuống, đi thẳng đến sâu trong hải vực.
Không bao lâu.
Chỉ thấy bốn phía đã trải rộng sương trắng, mà trong đó đang có một không gian thông đạo.
– Các ngươi không bố trí gì sao? Không sợ hung thú xông tới ư?
Trần Thư nhíu mày, ngược lại đã có một chút bất ngờ.
– Cảm giác của Truyền kỳ nhận nhạy bén vậy sao. .