Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1906
Chương 1906 – Chết rồi mà cũng bị ngươi ghét bỏ. .
Giờ phút này Bức Hoàng đang rất nổi giận, hận không thể cùng hai đại Thú Hoàng đại chiến phát tiết một chút, đương nhiên không chút sợ hãi.
Hai đại Thú Hoàng vẻ mặt kiêng kị, cuối cùng lựa chọn nhượng bộ, không cùng nó cứng đối cứng.
Con hàng này xem ra đã bị kích thích đến điên rồi…
Bức Hoàng mang theo thủ hạ, như cá diếc sang sông, nhanh chóng rời khỏi nơi đây.
Hai đại Thú Hoàng nhìn bóng lưng rời đi của bọn chúng, liếc nhau một cái, nói:
– Con hàng này bị cái gì kích thích thế?
– Có thể là do bóng ma tuổi thơ bạo phát…
Hai Thú Hoàng lắc đầu, cũng không ở lại nữa, mang theo tiểu đệ trở về đại lục.
Hải vực dần yên tĩnh lại, tất cả dấu tích đều bị sóng biển bao trùm, giống như chưa có gì xảy ra…
Mà ngay lúc này.
Phía dưới đại dương xuất hiện khẽ dao động.
Chỉ thấy một con Tiểu Thủy Mẫu trong suốt trồi lên, trên đầu hai xúc tu giống như con mắt, nhìn tình huống chung quanh.
Sau khi xác nhận không có nguy hiểm gì, nó lại chìm xuống, sau đó lại nổi lên, nhưng trên đầu lại có một nữ sinh đang ngồi.
Nữ sinh ước chừng hai mươi mấy tuổi, nhưng khuôn mặt kiên nghị, trên người mặc y phục của thủ vọng giả của Liên minh.
– Phù…
Nàng ta thở phào một hơi, nói:
– Cuồi cùng cũng kết thúc rồi, trước cửa nhà mà cũng có thể xuất hiện đại chiến, đúng là vận khí quá kém.
– Nhưng mà Hoàng sắc đại viên cầu vừa rồi, sao ta cảm thấy quen mắt thế nhỉ?
Đôi mắt nàng ta lưu chuyển, trong đầu tìm kiếm tin tức tương quan.
Lúc này, bên cạnh nàng lại xuất hiện một tên nam tử thủ vọng giả của Liên minh.
– Kia là tội phạm!
– Tội phạm?
Nữ sinh hơi sững sờ, sau đó thần sắc chấn động, nháy mắt nhớ ra.
– Là Trần Thư?
– Là hắn.
Nam tử gật đầu một cái, mở miệng nói:
– Trừ hắn ra còn ai có thể gây ra đại chiến sinh vật truyền kỳ nữa chứ?
Hắn ta không khỏi cảm khái một câu:
Con hàng này phong thái vẫn như xưa…
– Vừa rồi ngươi khóa chặt vị trí của hắn ư? Tổng nghị trưởng muốn tìm hắn.
– Không…
Nữ sinh lắc đầu, nói:
– Lúc ấy quá hỗn loạn, ta không dám thò đầu ra, hơn nữa khóa chặt hắn, ta cảm thấy lại so với khóa chặt truyền kỳ còn nguy hiểm hơn…
– Vậy thì khó tìm rồi.
Nam tử nhíu mày, đối phương hành tung bất định, truyền kỳ sinh vật cũng không tìm thấy, huống chi là bọn hắn.
Mà ngay lúc này, mặt biển xuất hiện dao động, chỉ thấy một tuyệt mỹ nữ sinh hắc sắc đi tới trên mặt biển.
Chính là Kiều Na của Tự Do Liên Minh!
Bây giờ Kiều Na vẫn xinh đẹp động lòng người nhưa vậy, nhưng khuôn mặt cũng đã có mấy phần khó nén chán chường, rõ ràng liên minh luân hãm, ảnh hưởng rất lớn tới nàng ta.
– Tìm hắn rất dễ!
Nhưng mà lúc này ngữ khí của Kiều Na ẩn hàm xúc động, vội vàng nói:
– Theo tính cách của hắn, hiện tại chắc chắn hắn đang ở một địa điểm rất rộng rãi… Đếm tiền.
– Đếm tiền?
Hai người ngơ ngác, không nghĩ tới chuyện này.
Hai con ngươi Kiều Na mang ý cười, chắc chắn nói:
– Hắn đoạt được lượng lớn tài nguyên như vậy, chắc chắn sẽ đi đếm tiền trước!
– . .
Hai người gật gật đầu, điều này cũng là phù hợp với tính cách của tội phạm…
– Phái mười chi điều tra tiểu đội, lấy nơi đây làm trung tâm, tìm kiếm phụ cận hải vực!
Kiều Na lập tức ra lệnh, vừa nghĩ tới có thể nhìn thấy Trần Thư, tâm không hề lay động đã có mấy phần gợn sóng.
– Được!
Hai người cung kính, cho dù là nam tử Vương cấp cũng thế, không dám có bất kỳ sự lạnh lùng nào.
– Trần Thư…
Kiều Na một thân một mình ở lại trên mặt biển, đôi mắt thâm thúy, không biết rõ đang nghĩ cái gì.
– Loạn thế đang đến gần, ngươi lại là hy vọng của Hoa quốc, chắc hẳn áp lực cũng rất lớn …
…
– Phát tài rồi! Phát tài rồi! Ca ca sắp phát tài rồi!
Giờ phút này, ở một nào đó trên hoang đảo.
Trần Thư thoải mái nằm trên bãi biển, trên mình bày đầy đủ loại dược liệu, khoáng thạch, hơn nữa đẳng cấp đều là Vương cấp!
Chỉ vừa liếc qua, giá trị vật liệu trên người hắn đã hơn trăm tỷ!
Đừng nói đến người bình thường, ngay cả Vương cấp Ngự Thú Sư cũng không chưa từng nhìn thấy cục diện này…
– Quá sung sướng rồi…
Trên mắt Trần Thư đặt hai mảnh Cuồng Loạn Tinh Diệp, ngăn lại ánh mặt trời chói mắt.
Đồng thời, cả người hắn không ngừng hít sâu, thậm chí là có chút run rẩy, đang tham lam ngửi khí tức tài phú này…
– Đại Lực, ngươi chắc chắn không lại đây chứ? Là huynh đệ tốt, có thể cho ngươi thoải mái một chút!
– …
Khóe miệng Đại Lực giật giật một cái, nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, nói:
– Nói thật, ngươi cùng tên gia hỏa ở Hắc Châu kia kết làm huynh đệ khác giới, hai người mỗi ngày đều ngồi trong nhà trong coi của cải.
– Tên kia đúng là chẳng có lý tưởng gì cả!
Trần Thư lắc đầu, nói:
– Bảo vệ của của cải của của mình thì có gì thú vị chứ, ta chỉ thích bảo vệ của cải của người khác thôi.
– …
Đại Lực xoa đầu, nói:
– Bảo vệ xong là thành của ngươi luôn đúng không?
– Hắc hắc ~~
Trần Thư từ chối cho ý kiến, nhếch mép cười nói:
– Hơn một vạn ức tài nguyên vào sổ, ta quả thực quá mạnh rồi…
Mặc dù một mình Trần Thư thế đơn lực bạc, nhưng động tác thu thập tài nguyên của Tiểu Hoàng cùng thỏ không hề chậm chạp.