Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1908
Chương 1908 – Tội phạm đệ nhất thế giới? (2)
Nam tử thở dài, giải thích nói:
– Nếu bố trí kết giới, ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi.
– Vậy chẳng phải các ngươi dựa vào vận may để sống sót ư?
– …
Nam tử ngơ ngác, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng vẫn gật đầu một cái.
– Nơi đây là chỗ giáp ranh của lãnh địa Sa Hoàng và ác ma hung thú, trong lòng song phương đều có kiêng kị, không có khả năng sẽ không chút kiêng kỵ mà điều tra.
– Điều này ngược lại cũng có đạo lý.
Con ngươi Trần Thư đảo một vòng, nói tiếp:
– Nhưng các ngươi đã từng nghĩ tới một vấn đề chưa?
– Cái gì?
– Nếu như [Sào huyệt ác ma] và Sa Hoàng xuất hiện chiến tranh, nơi đây thoáng chốc sẽ biến thành chiến trường, các ngươi chẳng phải sẽ không có chỗ che thân ư?
– …
Nam tử thoáng chốc giật mình, do dự nói:
– Có thể tổng nghị trưởng có suy nghĩ của riêng ngài ấy.
Hai người đang nói chuyện, đã tiến vào trong dị không gian.
Nhìn cảnh vật chim hót hoa nở trước mắt, tâm tình Trần Thư cũng thư thái không ít.
– Nơi này cũng không tệ.
Hắn đánh giá bốn phía, cảm ứng được hung thú đẳng cấp thỉnh thoảng có đi qua, nháy mắt đánh giá đây là một dị không gian cấp nguy hiểm.
Nam tử mở miệng giải thích:
– Nơi đây rõ ràng không có Bạch Ngân Quân Vương, hơn nữa cũng không có tài nguyên gì thừa thãi cả, là một chỗ đất nghèo, đã rất lâu rồi Sa Hoàng không chú ý tới nơi này.
– Rõ ràng?
Trần Thư ngơ ngác, sau đó hiểu rõ xác suất lớn là chết trận.
Mà đúng lúc này, không gian thông đạo sau lưng ba người khẽ run lên, một cỗ kết giới vvoo hình bao phủ, sắp xuất hiện thông đạo phong kín.
– Nơi đây chỉ cho vào không cho phép ra.
Nam tử mang theo hai người, một đường đi thẳng đến chỗ sâu bên trong dị không gian, cho dù nửa đường gặp được hung thú, cũng không có gì phải cố kỵ.
Rất nhanh.
Bọn hắn đã đi tới chỗ sâu nhất trong dị không gian, bên trong xây dựng một cứ điểm nhân loại to lớn.
Liên Minh Tự Do dù sao cũng là một trong các đại quốc, cho dù bị huỷ diệt, nhưng lực lượng còn sót lại cũng không thể coi thường.
Đúng lúc này, bên ngoài cứ điểm, Kiều Na đã đợi rất lâu rồi.
Lúc nàng ta nhìn thấy Trần Thư, trong đôi mắt hiện lên sự vui vẻ.
– Trần Bì!
Kiều Na vẫy tay với ba người, ra hiệu bọn hắn ở chỗ này.
– Xin chào.
Trần Thư gật đầu một cái, ngược lại không có tâm tình gì khác, dù sao hắn cũng không thân với Kiều Na.
– Nghị trưởng, ta đi trước.
Nam tử chắp tay nhìn Kiều Na, quay người rời đi.
– Ngươi mặc gì trên người thế?
Kiều Na chỉ chỉ đủ loại Ngự thú vật liệu trên người Trần Thư, nhất thời có chút ngơ ngác.
– Không có gì, đặc biệt tìm người thiết kế đấy.
Trần Thư nhún vai, nói:
– Nghe nói trông có vẻ phú quý, ngươi cảm thấy thế nào?
– …
Khóe mắt Kiều Na giật giật một cái, nghĩ đến tính cách Trần Thư kỳ quái, thoáng chốc cảm thấy bình thường trở lại.
– Đây chính là cứ điểm của chúng ta, cũng là hỏa chủng duy nhất của liên minh…
Nàng mang theo Trần Thư tiến vào bên trong cứ điểm, trong đó chẳng những có cường đại Ngự Thú Sư, cũng có các nhân vật đứng đầu các ngành các nghề.
Bất luận là ai, trong lòng đều có cùng một mục tiêu, đó chính là trùng kiến liên minh!
– Sao lại mặc y phục của thủ vọng giả thế?
Trần Thư nhìn phía hai người bên đường phố, gật đầu mỉm cười ra hiệu.
– Lão tổ tông đã căn dặn, bảo chúng ta phải một lòng đoàn kết.
Kiều Na nhìn về phía cuối con đường, chậm rãi nói:
– Bây giờ không có người nào là thủ vọng giả các, hoặc là người nào cũng là thủ vọng giả cả.
Không bao lâu, ba người đi tới trung tâm cứ điểm, chỉ thấy phía trước có một toà Hắc tháp to lớn.
– Hả? Giống Hắc Ám Thành?
Trần Thư nhìn về phía trước, hiểu rõ lão Kiều e là đã quen với chỗ ở trước đó rồi.
– Lão tổ tông đang ở bên trong, ta dẫn ngươi vào
Không bao lâu, ba người tiến vào đỉnh hắc tháp đỉnh.
Chỉ thấy lão Kiều đang chắp hai tay sau lưng, nhìn xuống toàn bộ cứ điểm, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì.
– Tội phạm tới rồi?
Lão Kiều quay người, nở nụ cười nhìn ba người, nói tiếp:
– Bên trong cứ điểm có không ít thực đơn Vương cấp, đều là công thức lưu truyền, Trương thực thần có hứng thú không?
– Có! Chắc chắn có rồi!
Vừa nghe đến thực đơn, hai mắt Trương Đại Lực sáng lên, quả thực giống như tội phạm nhìn thấy tài bảo.
– Tiểu Na, ngươi dẫn hắn đi xem một chút đi.
Kiều Na gật đầu, nhìn Trần Thư một chút, mang theo Trương Đại Lực rời khỏi hắc tháp.
– Tội phạm, tiểu tử ngươi đúng là không nhàn rỗi chút nào nhỉ?
Lão Kiều mỉm cười, nói:
– Nghe nói ngươi lại hành hạ đám Biên Bức kia hả?
– Chơi đùa với nó chút thôi, còn nổ tung nhà nó nữa.
Thần sắc Trần Thư bình tĩnh, đi tới bên cạnh lão Kiều đồng thời quan sát toàn bộ cứ điểm.
– …
Khóe mắt Lão Kiều giật giật một cái, chơi đùa chút? Còn mà thôi nữa chứ?
– Lần này thu hoạch không tệ nhỉ?
– Cũng ổn.
Trần Thư sửa sang tài nguyên Vương cấp trên người mình, thản nhiên nói:
– Cũng khá ấm no.
– …
Lão Kiều lắc đầu, nói:
– Ta ngưỡng mộ ngươi thật đấy, sao ngươi có thể tiêu sái như vậy chứ.
– Nếu không ngươi gia nhập tổ chức của ta đi.