Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1205
Chương 1205: Nạp Thiếp (2)
Hiện giờ Cố Thanh Phong đã hoàn toàn tiến giai cảnh giới tiên quân, Hoa Thải Ngữ chỉ mới nửa bước tiên quân, quả thực dễ như trở bàn tay.
Còn có chủ của những cấm khu khác, cũng đáng chết!
Đường đường Diệt Thế Ma Đế đến cửa thăm hỏi, còn cầm theo lễ vật, thế mà còn không vội ra chịu chết, lại còn dám trốn? Quả là lộng hành! Cực kỳ lộng hành!!
Tìm Hoa Thái Ngữ ngoại trừ việc muốn báo thù ra, Cố Thanh Phong còn coi trọng năng lực của hắn ta.
Năng lực thông báo toàn cầu, chuyện Diệt Thế Ma Đế nạp thiếp, làm sao có thể không để cho cả Vẫn Tinh Uyên cùng nhau náo nhiệt chút chứ?
Ai mà không đến tặng chút quà, đó chính là không nể mặt Diệt Thế Ma Đế!
Còn nữa, không có năng lực của Hoa Thải Ngữ thì làm sao có thể thông báo đến Lâm Đạo Huyền?
Nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong trực tiếp lắc mình biến mất ngay tại chỗ, đi thẳng đến sáu đại cấm khu.
…
Một trong sáu đại cấm khu, Vãng Sinh Lâm.
Vãng Sinh Lâm đã sớm biến thành hình dáng như thời kỷ nguyên Vạn Cổ.
Ầm ầm!
Hư không chợt nghiền nát, một bóng người uy nghiêm với ma uy như biển đi ra từ trong đó, chính là Cố Thanh Phong.
Hắn nhìn Vãng Sinh Lâm, trong mắt hiện lên một tia lãnh quang.
Lúc này phát động Vạn Cổ Ma Vực.
Ầm ầm!
Một ma vực vô cùng khủng bố từ từ dâng lên, giống như một bức tranh đẫm máu trải đầy bầu trời, từng đạo từng đạo khí tức khủng bố xuất hiện từ trong ma vực, một tôn lại một pho thân ảnh cấm kỵ không rõ xuất hiện, giống như ma thần thời đại Hằng Cổ lúc này đang lần lượt hồi phục.
“Đi!”
Cố Thanh Phong vung tay lên, Vạn Cổ Ma Vực bộc phát ra uy năng vô tận, hung hăng ném về một chỗ hư không nào đó.
Vèo!
Một phương hư không kia giống như gương vỡ vụn, sau lưng hư không lộ ra một thế giới chim hót hoa thơm tựa như tiên cảnh.
Tuy nhiên thế giới này ở trước mặt Vạn Cổ Ma Vực, quả thực giống như trẻ con đối mặt với người lớn, cực kỳ nhỏ bé yếu ớt.
Chỉ một kích, thế giới chim hót hoa thơm trong nháy mắt vỡ vụn.
“Không!!”
Một tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền đến từ trong thế giới này.
Ngay sau đó, thế giới vỡ vụn, một bóng người chật vật dính đầy máu bay ra từ trong đó, cũng không thèm quay đầu lại hóa thành một đạo lưu quang bay về phía xa xa.
Nhìn thấy bộ quần áo màu hồng quen thuộc, khóe miệng Cố Thanh Phong lộ ra một nụ cười nham hiểm.
“Hoa Thải Ngữ, nhìn thấy bổn đế còn không quỳ xuống!”
Hoa Thải Ngữ nghe thấy giọng nói quen thuộc, sợ tới mức mất hồn mất vía, trong lúc nhất thời tốc độ độn quang lại tăng thêm vài phần.
Nhưng mà hắn ta có tăng tốc nhanh hơn cũng không nhanh bằng Cố Thanh Phong.
Chỉ nghe Cố Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, thiên địa đột nhiên biến sắc.
Hoa Thái Ngữ đột nhiên cảm giác không khí trước mặt mình trở nên ngưng trọng dày đặc, giống như rơi xuống nước, hơn nữa mật độ còn đang tăng lên vô hạn.
Hắn ta như đang ở dưới đáy biển vạn trượng, áp lực khổng lồ xông tới xung quanh như thủy triều, gần như làm cho hắn ta không thể hô hấp.
Động tác vốn nhanh cũng trong nháy mắt trở nên chậm chạp.
“Cái này… Đây là thần thông gì!? “Hoa Thải Ngữ hoảng sợ biến sắc.
“Khặc khặc khặc… Lúc trời đất đều đồng lực, thiên mệnh do ta quyết định” Cố Thanh Phong điên cuồng cười nói.
Từ sau khi hắn thôn phệ chín kiếp trước của Lâm Đạo Huyền, bất luận là nghiên cứu ý chí hay là số mệnh đều đạt tới đỉnh phong, một chiêu này chính là cách sử dụng số mệnh hoàn hảo.
“Quỳ xuống!”
Khi Cố Thanh Phong hét lớn Hoa Thải Ngữ cảm thấy áp lực trên người tăng lên giống như đè lên một pho tượng vạn trượng, đầu gối không chịu nổi gánh nặng uốn cong, cuối cùng quỳ rạp xuống đất.
“Hoa Thải Ngữ, lúc trước ngươi tung tin đồn về bổn đế, có từng nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy không?” Cố Thanh Phong lạnh lùng nói.
“Tại sao trong một thời gian ngắn ngươi lại có thể trở nên mạnh mẽ như vậy?” Hoa Thái Ngữ tràn đầy kinh hãi cùng khó hiểu.
Lúc trước gặp Cố Thanh Phong, hắn ngay cả nửa bước tiên quân cũng không phải, nhưng hiện giờ trong thời gian ngắn ngủi lại trở thành tiên quân, quả thực nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.
“Hừ, một con kiến hôi như ngươi há có thể đoán được nội tình của bổn đế! Hôm nay, bổn đế sẽ cho ngươi trả giá vì chuyện lúc trước!”
“Quỷ Thần Chi Xúc!”
Hư không xung quanh Hoa Thải Ngữ trong nháy mắt vặn vẹo như sóng nước, từng xúc tu tráng kiện khủng bố thò ra từ trong đó, quấn chặt lấy Hoa Thải Ngữ.
“Ô ô….” Hoa Thái Ngữ trợn tròn mắt muốn hét lên, nhưng mà trong miệng sớm đã bị nhồi đầy xúc tu, căn bản không thể phát ra giọng nói, chỉ có thể hoảng sợ nhìn những xúc tu đáng sợ kia giống như đỉa điên cuồng hấp thu tu vi của bản thân.
Một lát sau, thân thể Hoa Thái Ngữ khô quắc lại có thể thấy được bằng mắt thường, nó giống như mất nước.
Dần dần, hắn ta cũng không thể duy trì nổi hình người, biến thành một đóa hoa sắp chết.
Cuối cùng, khi quỷ thần chi xúc thôn phệ đoá hoa hoàn toàn khô héo, uể oải, cho đến khi chết.
Cùng lúc đó, trong mắt Cố Thanh Phong hiện lên một tia kim quang, giờ khắc này, hắn dường như có thể nghe thấy hoa trong thiên địa đang xì xào bàn tán.
“Trong tay có được năng lực điều khiển hoa, tiếp theo chờ đám người Lôi Diệu tiên quân bắt được hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền.”
Sau khi giải quyết xong Hoa Thái Ngữ, Cố Thanh Phong lại đi đến khu cấm khác, đi tìm chủ của những khu cấm lúc trước đã bất lịch sự từ chối hắn.