Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1206
Chương 1206: Bổn Đế Không Thương Lượng Với Các Ngươi
Một tháng sau….
Chủ nhân của sáu đại cấm khu đều được Cố Thanh Phong có lòng tốt cho đi luân hồi.
Và trải qua một tháng nỗ lực không ngừng tìm kiếm trong thiên hạ của đám người Lôi Diệu tiên quân, cuối cùng cũng bắt được hai vị hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền.
Ngày hôm nay, trong Tinh khư thứ sáu.
Ở vị trí trung tâm của Tinh khư thứ sáu, tồn tại một tòa cung điện vô cùng xa hoa giống như thiên cung, trôi ở trong Tinh khư, nguy nga lộng lẫy, đều được chế tạo thành từ thần kim tiên thiết, tản mát ra vô số quang huy chiếu sáng toàn bộ Tinh khư.
Chỉ riêng giá trị của tòa cung điện này cũng đủ để tiêu hao toàn bộ nội tình của một môn phái.
Phía trên cung điện có treo một tấm bảng, trên đó viết ba chữ lớn của Vạn Ma Điện.
Ba chữ này chính là Cố Thanh Phong tự tay đề, bầu không khí mênh mông, bút sắt móc vàng, bên trong ẩn chứa ma ý của hắn, voi cùng quỷ dị không rõ, tràn ngập khí tức cấm kỵ.
Một ít tiên nhân tu vi thấp không thể nào nhìn thẳng vào nó, nhìn nhiều hai mắt sẽ rơi vào ma đạo.
Không khoa trương nếu nói có một ngày nào đó tấm bảng này lưu lạc ra bên ngoài, thì rơi ở bất cứ nơi nào nơi đó sẽ trở thành nơi cấm kỵ.
Dù sao với thực lực hiện giờ của Cố Thanh Phong, cùng với ma đạo cực kỳ tà ác của hắn, chỉ cần phóng xuất ra một luồng ma khí đã có thể khiến mặt đất kinh hãi trăm vạn dặm, tạo thành một vùng luyện ngục trong nhân gian.
Vạn Ma Điện này tất nhiên do Cố Thanh Phong tự tay giám sát mấy đại tiên quân chế tạo, dù sao cũng phải nạp thiếp nên cũng phải có chỗ tổ chức yến hội, thân là Diệt Thế Ma Đế đương nhiên không thể để mất địa vị của bản thân được.
Về phần vì sao lựa chọn Tinh khư thứ sau, rất đơn giản, phú quý không về quê hương như mặc gấm đi đêm!
Nơi này là nơi bắt đầu giấc mơ, tuy không thể xem là quê hương của Cố Thanh Phong, nhưng cuối cùng vẫn thân thiết hơn các Tinh khư khác một chút.
Trong Vạn Ma Điện.
Cố Thanh Phong ngồi trên long ỷ, có chút hứng thú đánh giá hai vị nữ tử tuyệt sắc đang quỳ gối dưới chân hắn.
Bên trái là một vị nữ hài tử dáng người nhỏ nhắn, mặc quần áo màu xanh biếc, trông khoảng mười bảy mười tám tuổi, làn da trắng nõn giống như trứng gà vừa mới lột vỏ, đôi mắt to như biết nói chuyện, đôi môi đỏ nho nhỏ cùng làn da trắng nõn, đáng yêu như thiên tiên.
Bên phải là một nữ tử ba ngàn sợi tóc rũ thẳng đến mắt cá chân, mặc một bộ bạch y thêu hoa văn hồ điệp, thắt lưng buộc vân đai, cao quý tao nhã, dáng vẻ hai mươi sáu hai mươi bảy.
Các nàng hiện tại đang quỳ rạp xuống đất, thân hình mềm mại bị xúc tu tráng kiện trói lấy, sắc mặt tái nhợt kinh hoảng.
“Mục Niệm Xảo, Lục Tuyết Vi, hai vị tiên tử, hoan nghênh đến Vạn Ma Điện của bổn đế làm khách.” Cố Thanh Phong nói với nụ cười tà.
“Rốt cuộc ngươi là ai! Tại sao lại bắt ta!” Thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi Mục Niệm Xảo nói.
“Ta và các hạ xưa nay không quen biết, vả lại không thù không oán, không biết trong chuyện này có phải có hiểu lầm gì hay không?” Lục Tuyết Vi tóc như thác nước trầm giọng nói.
“Khặc khặc khặc… Bổn đế là Diệt Thế Ma Đế, từ lâu đã nghe danh hai vị tiên tử duyên dáng quyến rũ, tư sắc hơn người, lòng không kiềm nổi mê hoặc, muốn nạp làm thiếp, không biết ý của hai vị tiên tử như thế nào?”
“Cái gì!?”
“Nạp thiếp!?”
Mục Niệm Xảo và Lục Tuyết Vi cùng lúc kinh ngạc hét lên, trong lúc nhất thời sắc mặt của bọn họ cực kỳ khó coi và kinh hoảng.
Sau khi kinh ngạc hét lên, các nàng mới phản ứng lại, người trước mắt này vậy mà là Diệt Thế Ma Đế!
Trận chiến của Diệt Thế Ma Đế ở Tiệt Thiên giáo tạo thành động tĩnh quá lớn, thế cho nên vô số cường giả của Vẫn Tinh Uyên nhao nhao tìm kiếm, ai cũng biết từ lâu.
“Không được, ta không muốn! Ta sẽ không gả cho ngươi đâu! Lại còn làm thiếp!” Mục Niệm Xảo lắc đầu giống như đánh trống.
Lục Tuyết Vi cũng cắn chặt răng, vẻ mặt tức giận: “Tên háo sắc nhà ngươi, bắt chúng ta lại đây là vì thế, cho dù ta chết cũng sẽ không để cho ngươi toại nguyện!”
“Khặc khặc khặc. …” Cố Thanh Phong chợt cười điên cuồng, lập tức lộ ra hai nanh vuốt, bắt lấy khuôn mặt mềm mại của Mục Niệm Xảo và Lục Tuyết Vi.
Khuôn mặt trắng nõn nhe răng cười đột nhiên tiến gần, nhìn chằm chằm hai nữ nhân gần trong gang tấc, hắn cười nói: “Nữ nhân, bổn đế không phải đang thương lượng với các ngươi, mà là đang thông báo cho các ngươi, hiểu không?
Việc các ngươi hiện tại cần làm chính là ngoan ngoãn tiếp nhận quà tặng số mệnh ban tặng và lọt vào mắt xanh của bổn đế.
Phải biết rằng đây là phúc phận mà có biết bao người cầu còn không được.”
“Tại sao lại là chúng ta!” sắc mặt Lục Tuyết Vi tái nhợt hỏi.
“Khặc khặc khặc… Ai bảo hai người các ngươi là hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền, mà bổn đế lại là bạn tốt của hắn ta, tất nhiên cũng sẽ thay hắn chăm sóc các ngươi thật tốt.” Cố Thanh Phong điên cuồng cười nói.
Lục Tuyết Vi và Mục Niệm Xảo kinh ngạc khi nghe thấy ba chữ Lâm Đạo Huyền, sau đó hai người nhìn nhau, hiển nhiên không ngờ tới đối phương lại có quan hệ với Lâm Đạo Huyền.
Hai nàng lúc trước không quen biết, các nàng đến từ các kỷ nguyên khác nhau, nếu bình thường có thể sẽ phải đánh một trận, nhưng hôm nay các nàng có chung kẻ địch, tất nhiên không thể đánh.