Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1204
Chương 1204: Nạp Thiếp (1)
“Bổn đế muốn nạp thiếp!
“Lâm Đạo Huyền ngươi không phải chạy sao, vậy bổn đế thu toàn bộ hồng nhan tri kỷ của ngươi vào trong túi, chậm rãi chơi đùa! Khặc khặc khặc …..”.
Cố Thanh Phong bật cười, cảm thấy hưng phấn vì chủ ý tuyệt diệu mình vừa nghĩ ra.
Hắn hiện tại đã kế thừa ký ức chín kiếp trước của Lâm Đạo Huyền, tất nhiên biết rõ hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền trong chín kiếp này.
Thân là nhân vật chính, bên cạnh Lâm Đạo Huyền mỗi một đời làm sao có thể thiếu đi hồng nhan tri kỷ.
Những hồng nhan tri kỷ nhỏ yếu kia không thể không thể trở về từ trong kỷ nguyên Vạn Cổ, nhưng hồng nhan tri kỷ cấp bậc tiên quân cơ bản đều đã trở về, ví dụ như Huyền Sương tiên quân.
Cho nên quyết định nạp thiếp, chiêu cáo thiên hạ, nạp thiếp có địa vị cao!
Hắn không tin Lâm Đạo Huyền nhịn được, nếu có thể nhịn được chuyện này, vậy hắn ta chính là rùa rụt cổ.
Dựa theo lẽ thường, Cố Thanh Phong cho rằng chỉ cần mình làm như thế, vậy thì khẳng định có thể ép Lâm Đạo Huyền ra.
Dù sao kịch bản của nhân vật chính về cơ bản đều có loại liên kết này, nhân vật phản diện cưới nữ chính, sau đó nhân vật chính đại náo hiện trường, đánh cho gã kia mất mặt, ôm mỹ nhân về.
Ngay khi Cố Thanh Phong đang đắm chìm trong kế hoạch tuyệt vời của mình, đám người Lôi Diệu tiên quân ở một bên nhìn nhau.
Bọn họ cảm giác bản thân như bị coi thường, căn bản không ai để ý tới bọn họ.
Lâm Đạo Huyền là như thế, Diệt Thế Ma Đế cũng vậy.
Bọn họ thân là những người nổi bật trong kỷ nguyên Vạn Cổ, kết quả ở trước mặt hai người này lại không có một chút cảm giác tồn tại nào.
Giống như từ đầu đến cuối chỉ là trận chiến giữa hai người này, căn bản không hề có chuyện của bọn họ.
Mấy người bắt đầu trao đổi ánh mắt, thương lượng là nhân cơ hội đánh lén Cố Thanh Phong, hay là nhanh chóng chạy trốn.
Nhưng rõ ràng là cả hai con đường đều không làm được.
Đánh lén căn bản đánh không chết, nếu chạy trốn lại bị chặn đường lui, không thể chạy thoát.
Đang lúc mấy người đang tìm đường sống, Cố Thanh Phong cuối cùng cũng nhớ tới mấy người này.
“Ôi, mấy người các ngươi còn chưa chết à?”
Chúng tiên quân: “….”
“Cố Thanh Phong! Muốn giết muốn chém tuỳ ngươi, cần gì phải hạ nhục bọn ta như thế!” Đế Thiên tiên quân giận dữ nói.
Cố Thanh Phong nhàn nhạt nhìn lướt qua mấy người, suy nghĩ một lát rồi nói: “Bổn đế hôm nay vừa hay cần mấy con chó đi bắt hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền, các ngươi ai nguyện ý làm chó?”
Mấy người trong nháy mắt nổi giận, cảm thấy bị sỉ nhục.
Bọn họ thân là cường giả tiên quân, làm sao có thể nguyện ý làm chó cho người khác.
“Cố Thanh Phong, cho dù bọn ta có chết cũng sẽ không để cho ngươi đạt được ý xấu!”
Mấy người la hét muốn tự nổ, nhưng Cố Thanh Phong làm sao có thể cho bọn họ cơ hội.
Chỉ thấy hư không sau lưng mấy người trong nháy mắt vặn vẹo, vô số Quỷ Thần Chi Xúc từ trong đó chui ra, trực tiếp cắm vào trong cơ thể mấy người, khống chế bọn họ.
Vẫn Tinh Uyên rất lớn, hắn thân là Diệt Thế Ma Đế, làm sao có thể tự mình đi khắp nơi tìm kiếm hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền, tất nhiên là muốn thu chút thủ hạ.
Về phần mấy người này thà chết cũng không theo, hắn cũng có biện pháp.
Nhắc đến vẫn phải cảm kích Lâm Đạo Huyền, hắn kế thừa trí nhớ của Lâm Đạo Huyền, cho nên tất nhiên cũng hiểu biết về pháp môn đoạt xá.
Pháp môn này giống như thiết kế riêng cho Cố Thanh Phong, bởi vì ý thức thể của hắn thật sự là quá cường đại, có hàng tỷ tỷ người nhà ủng hộ, căn bản không ai có thể ngăn cản.
Đối với người khác, tranh đoạt ý thức cực kỳ hung hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là đạo tiêu tan thân thể mất, cho dù thành công thì cũng sợ ý thức bị hao tổn.
Nhưng Cố Thanh Phong căn bản không cần lo lắng những thứ này, dù sao ý thức tranh đoạt chết đều là người nhà.
Hơn nữa hắn có thể đoạt xá trên diện rộng, bởi vì hắn có hàng tỷ tỷ người nhà, có thể chia ý thức làm vô số.
“Thân thể mấy người, bổn đế sẽ nhận lấy.” Trong mắt Cố Thanh Phong hiện lên hồng ma quang.
Sau một khắc, trong ánh mắt kinh hãi của mấy người, chỉ thấy vô số hư ảnh thần ma từ trong mắt hắn lộ ra, giống như u hồn đầy trời điên cuồng tràn vào từ thất khiếu của mấy người.
“A a a!!”
Đám người Lôi Diệu tiên quân phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Một lúc lâu sau, tiếng kêu thảm thiết của mấy người cũng dừng lại chỉ hai tròng mắt vốn trong trẻo của bọn họ trở nên đỏ tươi.
Một đám cung kính đứng bên cạnh Cố Thanh Phong, không nhúc nhích giống hư cương thi.
“Đi đi, đi bắt toàn bộ hồng nhan tri kỷ của Lâm Đạo Huyền về đây.” Cố Thanh Phong phân phó.
“Rõ, Chủ thượng.” Mấy người đồng thanh đáp, lập tức biến mất không thấy dấu vết.
Nhìn bóng dáng mấy người biến mất, Cố Thanh Phong lẩm bẩm: “Chuyện này, cũng nên đi báo thù rồi.”
Trong đầu hắn chợt hiện lên một hình dáng ẻo lả nào đó.
Không sai, chính là một trong sáu đại cấm khu, chủ nhân của Vãng Sinh Lâm, Hoa Thải Ngữ!
Hắn vẫn luôn nhớ kỹ mối thù đâm sau lưng của Hoa Thải Ngữ, nếu như không phải Hoa Thải Ngữ thông báo toàn cầu, hắn cũng không đến mức chịu ấm ức, biến thành dáng vẻ Tiệt Thiên đạo tử Diệp Sở đi đến Tiệt Thiên giáo làm đệ tử cho người ta.
Không biết đã có thể thôn phệ biết bao tiên quân rồi.
Tuy rằng sau đó đã ngủ với sư phụ, nhưng điều này cũng không quan trọng, chỉ là một nữ nhân, làm sao so sánh được tôn nghiêm đã mất đi?