Song Nguyệt Vô Biên - Chương 29
C29
|
Mỗi lần nhớ tới, lòng sinh sợ hãi.
Cùng khúc mắc như nàng, vốn cho là từ từ trong đời đã đến lúc nếm trải tròn méo phong hoa tuyết nguyệt, lúc đến như nếm mật ngọt, khi đi muốn dứt là dứt.
Nếu nói yêu, cũng không thể gọi là yêu, cùng lắm chỉ là muốn ngừng mà không được. Một cô nương kỳ lạ như vậy, cả đời khó có thể gặp gỡ một lần. Được nàng coi trọng, hắn rất thích, thậm chí còn kinh ngạc khi được yêu thương nữa. Cảm tình nồng liệt của nàng giống như rượu đêm đó, tùy tiện chuốc say hắn.
Tuổi của hắn, gấp nghìn vạn lần người phàm, hắn cùng Lang Huyên vĩnh viễn bất hủ. Qua một đêm mưa, hắn nhìn lại đời mình, thuở ngàn năm vô tận ngộ đạo, trải qua dẹp loạn quỷ yêu, gặp qua bạn thân phản bội, nói trọn vẹn rất trọn vẹn, nói đơn giản lại rất đơn giản. Có một quãng đời hắn si mê quan sát yêu hận tình thù của nhân gian, đến cuối cùng phát hiện chẳng qua chỉ có vậy. Mọi sự mọi vật hóa thành bụi đất, những thứ tình cảm phức tạp cũng đều biến mất trong cối xay năm tháng, có thứ gì còn lại?
Được coi như là tiên, dù hắn chối bỏ thân phận này thì trong lòng vẫn biết đó là sự thật. So với những kẻ bảo thủ không chịu thay đổi trên thượng giới kia chẳng qua hắn nhiều hơn một điểm tự do, nhưng xét đến cùng hắn vẫn là chân tiên. Vô tận cô đơn vô biên vô nhai, hắn đôi khi yêu hoa cỏ, đôi khi yêu chim trời, nhưng trước giờ chưa từng trải qua quá trình cùng với một nữ tử phong phú như thế. Nàng dụ hoặc hắn, hắn kiên trì phòng thủ hai ngày đã buông, có lẽ vì tâm viên ý mã* che giấu sau một lớp da mỏng manh, thân thể vẫn đắm chìm trong hồng trần không thoát, lòng vẫn là của đàn ông chân chính. Chỉ cần giậm chân một cái, nàng còn chưa cần làm gì hắn, chính hắn đã tan chảy trước.
*tâm trí xao động mất kiểm soát
.
Oan nghiệt quá, trách mình thôi.
Vốn dĩ với năng lực của hắn ít nhất có thể lau sạch đoạn hồi ức không vinh quang này, nhưng hắn không làm. Hắn nghĩ có lẽ đây chính là khổ nạn định trước trong tu hành, để hắn hối hận tỉnh lại, để hắn dẫn giới. Vì thế hắn nhấm đi nuốt lại, mỗi khi nhớ về tình cảnh hôm đó, không chịu nổi sỉ nhục như ác mộng lưu mãi không tan, đến giờ vẫn cứ làm lòng hắn sợ hãi.
Bầu rượu kia, không biết đến cùng nặng bao nhiêu, bình thường tờ mờ sáng hắn đều xuống Cửu Trọng Môn đi một vòng, hôm đó lại một giấc ngủ đến giờ Thìn.
Độ ấm thích hợp, tiếng suối róc rách bên tai, nếu không phải ánh mặt trời cao chiếu, hắn còn không muốn mở mắt.
Không biết sao có thể ngủ ở đây… Hắn đứng dậy đầu óc trống rỗng giây lát, ngồi suy nghĩ một lát, mới nhớ tới chuyện tối qua. Qua giờ Tý, nàng còn ở nơi này, dục vọng điên cuồng như bánh xe nghiền ép hắn, chút tự chủ cỏn con không đáng kể sụp trong nháy mắt. Nàng ở dưới thân hắn quyến rũ lạ lùng, dáng vẻ nhịn đau cười khẽ đó, giống như kim châm ghim vào lòng hắn. Hắn lấy lại bình tĩnh nhìn bên trái rồi ngó bên phải, nàng đã đi mất. Trên tảng đá bên suối còn lưu lại loang lổ ấn ký, một đám đỏ bừng, khiến hắn có phần kinh ngạc.
Hắn sửng sốt một hồi, tạm hiểu chuyện gì, theo kinh nghiệm thực ra nàng cũng là lần đầu. Hắn mặc y bào nóng lòng tìm nàng, khi đứng lên đầu gối chợt đau, cúi đầu nhìn, thật sự khó đối mặt với chỗ da tổn hại, vội vàng kéo bào cư che.
Hắn chạy nhanh tới trước Lưu Ly cung mênh mông rộng lớn, không dám kêu tên nàng, sợ kinh động người Cửu Trọng Thiên. Tìm kiếm từng nơi từng chỗ, từ Cung thứ nhất đến Cung Mười hai, nơi nơi không thấy bóng nàng. Một thứ sợ hãi âm thầm dần dần dâng lên, càng lúc càng lớn, như ép hắn đến nứt vỡ. Đến giờ hắn còn chưa quên cảm giác ấy, đối với thói quen an ổn qua ngày của hắn mà nói, không khác sấm giữa trời quang.
Hắn đứng ở trên đường trời trống trải, túi tay áo trống trơn không chút nặng. Đuổi tới Lang Huyên, Lục Hào thuẫn vẫn ở đó, đỉnh thiên lập địa bao phủ cả tòa lâu. Cách nó vài bước ngay trước mặt là Ký linh tráp, không tiếng động như ngạo nghễ cười nhạo hắn.
Hắn nổi giận, một chưởng đánh nát vọng trụ trước Lang Huyên, ầm ầm nổ lớn khắp Bồng Sơn, khi Đại tư mệnh dẫn nhóm Thiếu tư mệnh đến, hắn run giọng hạ lệnh: “Lang Huyên mất trộm, phát động đệ tử Tử Phủ toàn lực lùng bắtg Diệp Lý.”
Có chút nội tình chưa đủ mức nói ra, nhất là với Đại tư mệnh. Đại tư mệnh đã từng báo cho hắn, vậy mà hắn vẫn bị sắc làm mụ đầu, cảm thấy một phụ nữ người phàm căn bản không có năng lực lớn như vậy. Sự thật chứng minh hắn coi thường nàng, trộm sách của hắn, còn làm hắn xấu hổ khó nói về chuyện xảy ra, đạo tặc làm được nhường này, có thể lên núi làm tặc tổ.
Đại tư mệnh vô cùng đau đớn, “Nếu biết có hôm nay, lúc trước không nên thu nhận cô ta.” Thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một tiếng thở dài, “Đã có chuẩn bị mà đến, chỉ sợ đến tên cũng là giả.”
Một chút manh mối cũng không có, dù giờ có muốn hỏi, người không còn hỏi cũng không ra.
Tin Lang Huyên mất trộm truyền đến bề trên, hắn tự nguyện nhận phạt, lĩnh ba đạo thiên lôi. Hận vô cùng tận, nếu tìm được người này, không cần Đại tư mệnh nói, hắn cũng muốn bầm thây nàng vạn khúc.
Bên ngoài mưa như đã ngừng, hắn đẩy cửa sổ ra nhìn, ánh trăng nửa treo trên trời, một đám mây đen thật to bay qua, che khuất trời đất u ám. Thêm một cành hương, tĩnh tọa một lát tính đi ngủ. Lúc cởi áo đụng vào vết thương trên lưng, ba vết sẹo cháy đen như vết cào của cự thú lưu lại, từ đầu vai đánh xuống, mặc dù đã khép miệng, vẫn ẩn ẩn làm đau.
Đi đến nhân gian không thể dùng phép, không thì muốn đi Ba Nguyệt lâu cũng chỉ trong nháy mắt. Nhạc thị mồ côi, Mưu Ni thần bích… Hắn vốn tưởng nàng chỉ đơn giản là một cô nương luyện thành kiếm linh tầm thường, không ngờ nàng sớm có bài danh trên Thần Binh Phổ. Đã là như vậy, kỳ phùng địch thủ, gặp lại nhau không cần hạ thủ lưu tình.
***
Vương Xá Châu, Vọng Giang Lâu.
Liên miên đình đài lầu các và đèn lồng đan xen như một bức tranh đẹp. Xa xa cũng đẹp, gần cũng thế, khắp nơi đều có mùi yên chi, khắp nơi đều có liếc mắt đưa tình. So với Ba Nguyệt lâu, Lư Chiếu Dạ kiếm tiền không có nhiều luật lệ. Anh hùng không chỗ có thể nghỉ sao? Nghỉ ở bộ ngực sữa của mỹ nhân đi! Chỉ cần có tiền, hưởng thụ cảnh vô cùng vui vẻ, chỉ sợ ngươi không dám tới.
Cho nên khi y nói tiền tài với y không quan trọng, Nhai Nhi tin được. Một người không mê tiền, lại chấp nhất tìm cho được Thần bích, như vậy ngoài tiền y còn có thứ quan trọng nào muốn cùng Thần bích chung một nhịp thở.
Nghe nói vị Nhiệt Hải công tử có một người vợ xinh đẹp nhưng chưa ai gặp qua. Công tử mê thứ gì, làm lớn cỡ nào trong mười sáu Châu, mỗi đêm đều về ôm kiều thê ngủ, không một ngày ngoại lệ.
Ban đêm Nhai Nhi dò xét một vòng Vọng Giang Lâu, nàng chạy trên nóc nhà như giẫm trên đất bằng, tìm được khuê phòng của Lư phu nhân, cạy một mảnh ngói nhìn trộm động tĩnh trong phòng.
Trăng thật sáng, thời tiết ngày một nóng, ngày trở nên thêm ý tứ, đêm thêm tình, khuê phòng này không mở cửa sổ. Trong phòng đốt hai ba ngọn đèn, mành buông một mảnh mông lung. Lư phu nhân thích huân hương, không biết trong bếp dùng hương gì, chỉ thấy mùi thơm ngào ngạt bay lên. Nhưng hương nồng như muốn át một mùi thối thỉnh thoảng thoáng qua như tơ nhện, nếu không nhạy mùi, dễ dàng không thấy.
Một chuỗi bước chân nhè nhẹ, vài tỳ nữ lộ vai hé ngực mang đèn tiến vào, phía sau là phong lưu tuấn nhã Lư công tử. Lư công tử vào cửa liền tìm ái thê, mỗi tiếng “Tiểu Tình” gọi đến tha thiết.
Đám tỳ nữ thức thời lui ra, trên sạp mĩ nhân Lư phu nhân mới ngồi dậy. Đáng tiếc lưng luôn hướng về phía này, Nhai Nhi chỉ thấy cơ thể thướt tha và tóc mây đen bóng, theo bóng lưng hắt tới, ắt là một mỹ nhân tuyệt sắc.
Tiếng mỹ nhân nũng nịu như rót mật. Ả tựa vào lòng trượng phu, có phần oán giận trẻ con: “Thái dương chàng lại đỏ kìa, chắc lộn xộn trong phòng hoa rồi à.”
Nhiệt Hải công tử cẩn thận nhìn mặt vợ, mắt đầy tình lưu luyến. Cười khuyên giải: “Có một chút, không sao, ngủ một đêm ngày mai ổn thôi.” Nhẹ nhàng vén tóc nàng ra sau tai, nhẹ nhàng hỏi, “Hôm nay đã ăn thuốc chưa? Ta thấy bên ngoài trên bếp lò còn chưng kìa, để gọi mấy đứa mang vào?”
Mỹ nhân Tiểu Tình làm nũng: “Thiếp không ăn, mỗi ngày đều dùng thuốc, thấy đã muốn ói.”
Hắn nói không sao, ôm vào ngực dịu dàng đong đưa: “Là vì ta cố một chút. Chờ tương lai tìm được thích hợp không phải chịu đựng nữa.” Nói xong quay ra ngoài sai bảo, “Đem thuốc của phu nhân vào.”
Tỳ nữ đáp dạ, không lâu sau cầm khay sơn son thiếp vàng đựng một chén bạch ngọc tiến vào. Nhai Nhi thoáng nhìn, trong chén đựng thứ gì giống như tào phớ, trên đỉnh trang trí ba hạt cẩu kỷ, như món đồ ngọt tráng miệng, không giống thứ gọi là thuốc.
Mỹ nhân ăn thuốc khá gian nan, vừa ăn vừa cười khóc nức nở, y không có cách nào, chỉ tự mình đút.
Tuy Nhai Nhi đối với Nhiệt Hải công tử đầy cảnh giác, nhưng nhìn y đối xử tử tế với vợ, cảm thấy ít nhất y vẫn có chỗ được. Y rất nhẫn nại, đút xong thuốc, lại đưa khăn cho vợ lau miệng, sau đó lại dỗ dành, mềm giọng nói nhỏ bên tai.
Rất nhanh trong phòng vang lên dồn dập thở dốc, một tiếng ngâm nga cao thấp, tình nóng vô cùng. Lư phu nhân nhìn yểu điệu nhu nhược, trên giường lại không giống vậy, tóm lại đút không no, dây dưa không nghỉ. Chỉ nghe ả ẩn ẩn cười, “Dùng ngon thì ngon… nhưng ngán quá. Ai… Ai… Lư lang của thiếp, thật là lớn a …”
Trên xà nhà Nhai Nhi nghe đến xấu hổ, thầm nghĩ khẩu vị cô này thực không nhỏ, vừa đẹp vừa dâm, khó trách Nhiệt Hải công tử xem bao nhiêu phồn hoa, cuối cùng vẫn muốn trở lại bên cạnh ả.
Cả giường rung động, một cánh tay ngọc trong mê loạn kéo màn, dùng lực lôi vải màn sa xuống. Lúc này nàng thấy rõ mặt của Lư phu nhân, hoàn toàn không như nàng tưởng tượng, không thể gọi là đẹp mà thậm chí còn có thể nói là bộ mặt rất dữ tợn. Khuôn mặt chằng chịt vết sẹo đỏ dài khắp nơi như mạch máu rất lớn nổi hết ra ngoài da, dù Nhai Nhi kiến thức rộng rãi, cũng không thể không dựng tóc gáy.
Lư phu nhân chắc đã trải qua chuyện gì rất kinh khủng, y như bị bỏng, bị thương rất nghiêm trọng, tài lực Lư Chiếu Dạ cỡ đó còn không thể cứu vãn dung mạo ả. Thế mới nói, vợ xấu xí cũng không bỏ, nhân phẩm Nhiệt Hải công tử thật đáng khen ngợi. Cũng không biết vì sao, cứ vô tình có một cảm giác quái dị, không phải đôi đũa lệch chồng đẹp vợ xấu mà vì Lư Chiếu Dạ này có rất nhiều bí ẩn chưa rõ.
Trong khuê phòng oanh yến không ngừng, Nhai Nhi nhẹ nhàng lắp lại viên ngói, đứng dậy nhảy xuống mái nhà, rất nhanh hoà vào rừng trúc dày đặc phượng vĩ.
Trong Ba Nguyệt lâu náo nhiệt, Vương Xá Châu mấy năm qua đều điên đảo ngày đêm, chưa đến giờ Sửu, khách qua đường tuyệt chưa hết hứng.
Cửa sổ mở ra, nàng phi thân nhảy về phòng thay y phục mới ra cổng, dựa lan can rũ mắt xem náo nhiệt bên dưới.
Vương Xá Châu phồn hoa, khách mười sáu Châu qua lại. Các đội thương buôn đều tụ tập trong thành, có đội tự xây lều trại tạm thời của mình nghỉ chân, có đội kiếm sân cho thuê có sẵn. Ba Nguyệt lâu là chỗ tốt, buổi tối ca múa không ngừng, chạng vạng còn có tiên sinh kể chuyện mở màn. Nhưng ca múa mãi, khó tránh khỏi rơi vào khuôn sáo cũ, bởi vậy sân chơi cũng cho những thương đội thuê, bọn họ mang đến các buổi biểu diễn hiếm thấy của ngoại bang, nóng hổi sặc sỡ, hợp vị quần chúng các nơi.
Đêm nay có diễn xiếc, người đuổi sư tử, làm các động tác chỉ có chó mới làm được, tỷ như vòng định vị, ngậm thừng, lăn lộn. Quần chúng cực hưng phấn ngẩng cao, khi người biểu diễn đút đầu vào miệng sư mở lớn, dưới đài rộ lên tiếng trầm trồ khen ngợi, bạc vụn quăng lên đầy trời. Nhai Nhi nhìn sư tử kia, là vua của bách thú trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, vốn rất dũng mãnh, giờ chỉ còn đầy tuyệt vọng.
“Lâu chủ.”
Có tiếng bên cạnh, nàng quay lại, là Minh Vương và Si Mị.
“Việc Lâu chủ thuận lợi không ạ? Có phát hiện gì mới không?”
Nhai Nhi gật đầu, “Lư Chiếu Dạ có vẻ là người rất si tình, đêm nay ta thăm dò Vọng Giang Lâu gặp vợ y. Dung mạo Lư phu nhân đã bị hủy hết, nhìn không ra nét sẵn có, Lư Chiếu Dạ rất săn sóc cô ta, đến mức… khác thường.”
Si Mị rất kinh ngạc, “Lư Chiếu Dạ thắt lưng quấn bạc triệu, muốn đàn bà nào không có, sao lại chung tình thắm thiết với một người bị huỷ dung như thế? Tôi nghĩ, nếu không phải giữa hai người có khế ước, thì Lư Chiếu Dạ vốn không bình thường.”
Về mặt tình cảm Si Mị rất có quyền lên tiếng, nam nữ cậu đều ăn, đối với lòng dạ đàn ông cậu đoán vô cùng chuẩn. Minh Vương tin tưởng, “Không bình thường chỗ nào thế?”
Si Mị tròng mắt nhìn trời, “Nói không chừng y yêu cái xấu, càng xấu y càng thích.”
Minh Vương phun một tiếng, “Nói hươu nói vượn, trên đời này làm gì có ai thích cái xấu! Tâm tư đàn ông ta cũng hiểu vậy, chính mình nhìn có dưa vẹo táo nứt, cũng mong ngóng cưới vợ đẹp như tiên trời chứ.”
Si Mị nói không nhất định, “Có mắt cao hơn đỉnh, đương nhiên cũng không thiếu tình yêu chỉ có mình mới hiểu. Vợ chồng ấy mà, luôn hoà hợp mới tốt, người mù có thể lấy người què, huynh lấy người câm điếc cũng là do huynh nhìn thấy điểm tốt đẹp. Lư Chiếu Dạ nếu không phải vì yêu thương thì hắn nhất định có vấn đề, đệ không tin trên đời có mối tình vô duyên vô cớ đâu.” Quay lại hỏi Nhai Nhi, “Lâu chủ tin không ạ?”
Nhai Nhi cười cười, sờ cằm nói không biết, “Có lẽ còn thiếu chút duyên phận, duyên phận đến nói gì cũng được.” Nói xong giao cho Si Mị, “Cậu phái người theo dõi Vọng Giang Lâu chặt chẽ cho tôi, hành tung Lư Chiếu Dạ nữa, hắn đi đâu, gặp ai… Quan trọng nhất là, phái người đi Nhiệt Hải điều tra chi tiết, càng tường tận càng tốt.”
Si Mị nói vâng, bỗng nhiên nhớ tới Hồ Bất Ngôn, “Hồ ly tinh chạy lẹ, không ấy kêu lão đi một chuyến ạ?” ‘
Nói vừa dứt, Hồ Bất Ngôn từ đầu hành lang kia đi lại, trêu ghẹo: “Hoa Kiều Mộc, đệ luôn luôn không quên ta, khó trách Võng Lượng nhà đệ muốn ăn dấm chua. Nhiệt Hải ta không đi, ta sợ nóng, Yên Vũ Châu thì có thể đi một chuyến.” Nói xong đưa tờ giấy trong tay cho Nhai Nhi, “Ta vừa rồi ở trong sân bắt bồ câu, phát hiện cái này. Sinh Tử Môn Khổng Môn chủ dùng bồ câu đưa tin, nói Tô môn chủ tối hôm qua cả đêm chưa về, đến giờ cũng chưa thấy.”
|