Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Song Nguyệt Vô Biên - Chương 28

  1. Home
  2. Song Nguyệt Vô Biên
  3. Chương 28 - Nhạc Nhai Nhi người ở phương nào?
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

C28 |

Nhạc Nhai Nhi người ở phương nào?

Giao dịch thành công, Nhai Nhi cảm thấy rất ưng, còn Hồ Bất Ngôn thì không lời nào để nói. Tiên Cách Hà, lần này vĩnh viễn sẽ không lên tiên nổi, vĩnh viễn bị người cưỡi trên lưng.

Có điều cùng một hình thức “nhục dưới háng người”, nếu là tình huống nam nam Hồ Bất Ngôn sẽ thấy rất thiệt thòi. Còn cưỡi hắn đây là một phụ nữ, hắn luôn tự an ủi mãi, người này từng khiến hắn vừa gặp đã thương, tuy cuối cùng có phát sinh chút chuyện, nhưng tư thế cơ thể còn có thể chấp nhận. Thế là lão hồ ly mắt sâu miệng rộng, chẳng xinh xắn gì này được ở lại Ba Nguyệt lâu. Trừ mỗi ngày năm sáu canh giờ bộp chộp theo thông lệ, cơm ăn hơi nhiều, nói nhảm không ít, thì tất cả đều là ưu điểm.

Nhai Nhi từng hơi lo lắng, trong Ba Nguyệt lâu nhiều phụ nữ, sợ lão lại nhảy cửa sổ nửa đêm. Không ngờ lão này cũng biết điều, chắc ăn đàn bà riết cũng mệt, không dám tùy ý lỗ mãng. Bữa kia thấy lão què một chân đi xuống lầu, nhìn vẻ mặt người người đều tối sầm như sắp mưa. Lúc họp ở Quan Chỉ Đường Nhai Nhi thuận miệng hỏi một câu, dẫn đến một trận rung chuyển, Võng Lượng giơ loan đao muốn chém hắn, bị Minh Vương và A Bàng ráo riết ôm lấy thắt lưng. Vậy mà còn không bỏ qua, hung hăng nhảy dựng lên cả đống người chửi bậy: “Thứ hồ ly lẳng lơ, thỏ còn không ăn cỏ gần hang, ngươi còn không bằng con thỏ, thật là đồ bại hoại!”

Si Mị vẻ mặt băng lạnh đứng dưới sảnh đường, nhìn Hồ Bất Ngôn mặt trương mày thẹn, Nhai Nhi mới biết thì ra lần này lão không trèo cửa sổ phòng các cô mà đổi qua đạp lên đất của Si Mị. Tính Võng Lượng luôn điềm đạm, chưa từng thấy phát hỏa, Si Mị là ranh giới cuối cùng của hắn. Hồ Bất Ngôn lần này muốn chết thật chọn không đúng lúc, bị Võng Lượng đánh cho gãy chân cũng đáng đời.

Người trên đời này có đôi có cặp hết rồi à? Hồ Bất Ngôn có vẻ buồn bực quay lại nói với Nhai Nhi, “Ta muốn xin nghỉ bệnh dưỡng thương.”

Người trên cao nói: “Không được.”

Người có vấn đề về phẩm hạnh mà bị thương, đâu ra mà được nghỉ bệnh! Lâu chủ coi như nể mặt, cho phép mỗi bữa thêm hắn cái móng heo, mong phục hồi nhanh chóng.

Sau đó hắn bắt đầu nhận một ít việc khách hàng ủy thác, dù gì việc vặt chân chạy rất ít, trong Lâu không thể nuôi người ở không. Có khách hàng cho thù lao rất cao yêu cầu chen ngang, Minh Vương cũng muốn sắp xếp giải quyết nên chuyển giao vụ mỹ nhân Khang cư cho hắn.

Hồ ly có thể biết chuyện quỷ thần trên trời dưới đất, hắn nhìn miệng vết thương, dấu tích so le, có vết cắn xé. Báo về cho Nhai Nhi, thân thể cô nương kia bị người ăn, thịt tìm không thấy, nhưng có thể tìm được khung xương. Dẫn đội tìm kiếm mở ra vò lớn sau bếp, trong vò có dưa muối đè lên xương người, rửa sạch rồi chôn.

“Trong thành sao có thể có yêu quái ăn thịt người nhỉ?” A Bàng nghĩ không rõ, “Mấy năm nay luôn bình an vô sự, chẳng lẽ Cửu Châu có sửa lại luật định à?”

Hồ Bất Ngôn nở nụ cười, “Ai nói ăn thịt người nhất định là yêu quái, nói không chừng là người đó?”

Hắn là yêu, thành kiến cỡ nào với loài người chứ, cả bọn không để ý đến hắn.

Sau đó tại chỗ Khang cư cô nương gặp chuyện không may lại phát sinh hai án tương tự, tuy truy tìm nghi phạm không phải việc của Ba Nguyệt lâu, nhưng Hồ Bất Ngôn vẫn bỏ chút thời gian quan sát.

“Đáng thương quá.” Hắn nói, “Bên cạnh còn chôn đứa nhỏ, có người tưởng do nó tác quái, đóng đầy đinh trên mộ nó.”

Luôn có người vô tội bị liên luỵ vì lòng riêng của kẻ khác. Trong lúc Hồ Bất Ngôn rầm rĩ phát biểu ý kiến, Nhai Nhi đang nghe tế nhạc gần cửa sổ, ngồi dưới đèn đọc tin Tô Họa dùng bồ câu đưa.

Yên Vũ Châu rất loạn, nhưng Vạn Hộ hầu phủ ỷ có hoàng ân, người giang hồ tạm thời không động đến. Gương mặt quen thuộc trong thành ngày càng nhiều, ngũ đại môn phái hội họp đã xong, chỉ chờ một tiếng lệnh cuối. Có điều hai ngày nay xuất hiện một đội người ngựa xa lạ, không đi về hướng Vạn Hộ hầu phủ, lai lịch như thế nào còn phải tra rõ.

***

Mấy khách điếm lớn ở Yên Vũ Châu kín người hết chỗ, phần lớn do các môn phái bao trọn, người qua đường đến trễ chỉ có thể đến tiểu điếm hỗn tạp. Đại đa số là khách giang hồ, người người kín tiếng, ít theo lệ giang hồ mà làm quen, yên tĩnh đi thẳng đến phòng ngủ, tàu ngựa và nhà khách.

Ngoài cửa sổ người đến người đi, không nghe tiếng bước chân. Chỉ thấy bóng hình qua lại, cao thấp mập ốm đủ loại, trong ánh đèn lồng treo dưới mái hiên, chợt lóe mà qua.

Tô Họa nghiêng dựa sạp ở trên Lâu nhìn bố trí của Yên Vũ Châu, Môn chủ Sinh Tử Môn dẫn người đi nghe ngóng các đại môn phái, đoán chừng ngày mai, giang hồ cuối cùng sẽ phát động chiến dịch vây quét, đại nạn qua đi Vạn Hộ hầu phủ còn ai sống sót, ai mà biết.

Dần về đêm, trời bắt đầu đổ mưa. Hạt mưa đánh lên cây chuối tây ngoài cửa sổ, càng thêm vài phần động tĩnh. Cốc cốc, tiếng gõ cửa, cùng với tiếng mưa rơi nghe không rõ. Nàng quay mắt nhìn, trên giấy hoa đào hắt bóng một dáng người cao lớn, bình tĩnh, không sợ tập kích.

Người nàng dẫn đến nàng đều quen thuộc, bóng kia không phải. Nàng xoay nhẫn trên tay một chút, dắt mạng che mặt đi đến trước cửa hỏi, kết quả ngoài cửa một câu “Là ta”, rồi không nói tiếp.

Là ta? Là ai mới được? Nàng nở nụ cười, cách cánh cửa lười nhác nói: “Giờ không còn sớm, thứ lỗi không tiếp, mời mai đến.”

Người ngoài cửa vẫn đứng, lạnh lùng thẳng thớm, từng câu từng chữ nói: “Có chuyện quan trọng cần hỏi, xin cô nương mở cửa.”

Bọn họ ra đời làm việc, biết một cánh cửa mỏng manh chỉ phòng quân tử không phòng tiểu nhân. Nếu đối phương muốn giết, phá cửa mà vào còn đỡ phiền hơn vài câu nói. Đã có chuyện muốn hỏi, khó tránh liên quan đến Thần bích. Nàng vê Thiên tàm ti nơi đầu ngón tay, thủ thế rút chốt cửa. Phía sau cánh cửa một người cao lớn mặt mũi nghiêm túc, mắt lạnh đánh giá nàng, nói thẳng: “Cô nương có quen với Diệp Lý không?”

Không phải vì Mưu Ni thần bích, Tô Họa giảm hứng thú, “Xin lỗi, ta không biết.”

Nàng tính đóng cửa từ chối tiếp khách, cánh cửa đang đóng bị bàn tay đối phương ngăn lại, “Cô nương là Lâu chủ Ba Nguyệt Lâu?”

Tô Họa đến Yên Vũ Châu vốn đã đổi thân phận thành Nhai Nhi. Có một số việc không cần nói rõ, mười mấy năm sư đồ, sớm chiều ở chung, chuyện nguy hiểm đương nhiên tới tay nàng. Nghe nhắc tới Lâu chủ, Tô Họa trong lòng hơi nhảy, cũng không xác minh, chỉ nói: “Công tử có chuyện gì, mời nói thẳng.”

Nhưng ngay lập tức, nàng liền lọt vào trong lòng bàn tay người này, “Chủ nhân nhà ta muốn gặp Lâu chủ, mời Lâu chủ theo ta đi một chuyến.”

Tô Họa trên giang hồ được xếp hàng cao thủ, nhưng người này lai lịch không rõ, tay như cái móc bám chỗ xương tỳ bà, giữ chặt lấy nàng. Nàng giãy dụa không được, lần đầu phát hiện chính mình không thể chống cự chút nào. Thủ vệ của nàng không biết biến đâu mất, không phát hiện lạ thường, nàng hết cách, chỉ có thể theo người áp giải vào một khoảnh sân yên tĩnh.

Yên Vũ Châu ngoại trừ nhiều mưa, còn có nhiều chuối tây, nhiều cỏ lam nữa. Trong viện có một cây đèn cao cao, dưới sắc trời màu mực lam, thoáng nhìn xuyên qua màn mưa li ti có cảm giác âm u như tháp cổ trong núi sâu. Không rõ chuyện gì, nàng lùi bước không chịu đi tiếp, người áp giải hơi không kiên nhẫn, một tay khiêng nàng sải bước vào trong viện. Cánh cửa khu nhà kẹt một tiếng mở ra, người bước vào không chút thương hương tiếc ngọc, tuỳ tiện quăng nàng xuống khỏi vai. Váy thêu hoa sen đỏ ửng ở giữa không trung vẽ ra một độ cong rất đẹp, nàng bị động vẫn mềm mại điệu múa vững chắc, rơi xuống đất vẫn không thấy chật vật.

Hành tẩu trên giang hồ có nhiều nguy hiểm không lường được, luôn phải chuẩn bị để ứng phó với bất ngờ. Đã đến tức khó mà yên ổn đi, Tô Họa đánh giá quanh phòng, trong phòng đốt hương, trên tường có tranh. Quay lại nhìn thấy ở đại sảnh có hai người mặc đồ đen, một người giống kẻ bắt nàng, một dáng vẻ giận toàn thể xã hội như ai đó thiếu hắn tám trăm xâu tiền; một người phong tuấn nhưng không thể nhìn ra biểu cảm gì trên mặt, mi dài mắt cúi như ánh trăng sâu thẳm, như sau cơn mưa một luồng sáng trong chiếu xuống hòn đảo cô đơn ngoài khơi, rõ ràng ấm áp, lại lạnh thấu xương.

Nàng chột dạ, không cần giao thủ đã biết đối phương không đơn giản. Thoáng lui ra sau nửa bước, giọng vặn hỏi, lạnh lùng: “Ta không quen hai vị, có mời người tới nhà cũng không nên dùng cách này. Rốt cuộc hai vị là ai? Đêm hôm khuya khoắc trắng trợn cường đoạt dân nữ, là việc làm của anh hùng sao?”

Vị mặt nghiêm kia liếc nhìn người bên cạnh, “Quân thượng, không phải cô ta.”

Người được gọi là quân thượng nhíu mày, không nói lời nào, một ngón tay vung lên xé tấm màn mỏng màu khói che mặt nàng. Khuôn mặt sau lớp che chẳng phải thứ hắn muốn tìm, trong mắt rõ ràng đầy thất vọng, mới mở miệng, tiếng nói như vàng như ngọc, vô tình vô tự hỏi nàng: “Nhạc Nhai Nhi đâu? Sao ngươi lại giả mạo cô ta?”

Tô Họa ít khi nắm không chắc tình hình, nhưng đối mặt người này lại tự dưng thấy hoảng hốt.

Thời Lan Chiến, Nhạc Nhai Nhi theo lệnh làm việc, phần lớn đều mang mặt nạ da người, tiểu Hồ tử lông mày chữ bát nhìn qua như gã buôn bán người Hồ láu cá. Sau này Lan Chiến bị giết, nàng chấp chưởng Ba Nguyệt Lâu, người giang hồ chỉ biết danh Thất Sát. Nàng đi lại trong Lâu cũng lấy lụa mỏng phủ mặt, chưa từng lộ dung mạo sẵn có, sao hai người này giọng điệu chắc chắn như vậy?

Tô Họa nở nụ cười, “Công tử nghĩ sai rồi, ta chính là Ba Nguyệt Lâu chủ, tuyệt không giả mạo. Các ngươi hơn nửa đêm bắt người, lại bảo không phải người muốn tìm, chẳng phải quá buồn cười sao?”

Có đáng chê cười không, không quan trọng. Người đối diện quay đầu, lông mi rậm buông xuống như bóng quạt, phủ trên ánh mắc sắc lạnh, ôn tồn bảo: “Tấn Thừa, nhốt cô ta lại, chờ chủ nhân cô ta chui đầu vô lưới.”

Tô Họa lòng phát hoảng, đột nhiên nhớ tới ban ngày trông thấy đám áo đen trên chợ, dù không thấy rõ mặt, nhưng nghe người cầm đầu gọi hai cái tên “Bất Thông, Tấn Thừa”. Nhớ lại một chút, chính là họ. Nàng cũng phái thủ hạ tra lai lịch bọn họ nhưng không ra, giang hồ lớn như vậy không ai biết chi tiết bọn họ, thật là không thể tưởng tượng. Giờ bọn họ tìm tới cửa, còn chỉ đích danh muốn tìm Nhạc Nhai Nhi, cho nên mục đích bọn họ đến Yên Vũ Châu không phải Vạn Hộ hầu phủ, cũng không phải Mưu Ni thần bích, mà là Ba Nguyệt Lâu.

Làm sao bây giờ, nàng dùng bồ câu đưa tin về chỉ nhắc một chút tới đám người này, để chữ đặt câu còn không đủ để Nhai Nhi để ý. Yên Vũ Châu có biến, nếu như nàng gặp nạn, Lâu chủ ắt tự thân lên đường, đến lúc đó chỉ sợ cục diện không thể khống chế được.

Không thể thúc thủ chịu trói, nàng rút nhuyễn kiếm trên lưng. Ngoài cửa gió tạt mưa phùn lất phất, thổi trúng đế nến ánh đèn lay động. Nàng chấp kiếm thủ thế, sắc kiếm lạnh toả bốn phía, một tiếng keng, kiếm hoa liền hướng người cầm đầu mà công tới.

Nhưng vốn địch không lại, hắn thậm chí không cần thiết ra chiêu. Chỉ bâng quơ đưa tay lên, năm ngón tay hơi cong, tạo một bức tường khí xoay tròn, kiếm của nàng nhất thời như cắm sâu vào đá, không thể chuyển động mảy may.

Như cũng lười đánh, cũng có thể vì cơn giận tích tụ, khuôn mặt xinh đẹp kia không còn, giờ phút này ẩn ẩn hung dữ. Váy dài bỗng nhiên vung lên, nàng không kịp phản ứng, người lẫn kiếm bị tung bay ra, liên tiếp đập mạnh vào tường, chấn động tim phổi, nàng đè ngực, phun ra một búng máu thật lớn.

Người gọi Tấn Thừa đến lông mày còn không động một chút, lôi nàng ra. Trong phòng lại khôi phục yên tĩnh, hương khói vẫn lượn lờ, ánh nến vẫn nhảy lên xuống. Sàn sạt mưa xuân rơi xuống bậc thềm đá xanh, lăn tăn một tầng ánh sáng.

“Quân thượng, đã rõ Nhạc Nhai Nhi này là mạo danh, sao không thẳng chiếm Vương Xá Châu? Ba Nguyệt Lâu ở đó, chạy được hòa thượng chứ chạy không được miếu.”

Tử Phủ Quân chuyển tầm mắt, “Ngươi có thể cam đoan hòa thượng nhất định ở trong miếu sao?”

Đại tư mệnh giải thích một chút, “Lang Huyên tàng thư mất trộm, một mình quân thượng muốn gánh hết tội. Thuộc hạ sốt ruột cho quân thượng, sớm lấy lại Đồ sách với quân thượng trăm lợi mà không có hại.”

Tử Phủ Quân cúi đầu, hờ hững nói: “Ta đi đường mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

Đại tư mệnh nhẫn nhịn một hơi, nhớ tới ba đạo thiên lôi kia, đến giờ lòng vẫn nguyên nỗi sợ. Pháp bất dung tình, điều lệ thiên giới là vĩnh viễn không được phạm, trông giữ thất trách nhất định phải nhận trừng phạt. Vào đêm Ngư Lân đồ mất trộm, Tử Phủ Quân tay trần quỳ gối đỉnh cao nhất Bồng Sơn, gánh trọn ba đạo sét đánh.

Đúng là bi kịch, Phủ quân trông coi Lang Huyên hơn vạn năm chưa từng phạm sai lầm nhỏ nhặt như vậy. Kẻ trộm lần này là người phàm, lại còn là phụ nữ, có thể đến lấy Ký linh tráp của Lục Hào thuẫn, đúng là làm người nghĩ mãi không hiểu. Là chủ quan nhất thời ư? Hắn theo Phủ quân nhiều năm, biết ngài ấy việc nhỏ không so đo, nhưng việc lớn chưa từng sơ sẩy. Từ lúc lập sách 《 Vạn yêu quyển 》 , Phủ quân ở Cửu Châu như thần đàn bất bại, bây giờ thuyền lật trong mương, khiến hắn hận cô nương kia đến tận xương tuỷ. Nhưng có vẻ Phủ quân không quá sốt ruột, có thể vì tính tình ngài ấy, có hận thù cũng không đạt cực hạn.

Đại tư mệnh không khỏi thở dài: “Quân thượng, kỳ hạn 3 tháng chớp mắt là đến, trễ thêm một ngày là gánh thêm một phần phiêu lưu. Trước mắt Đồ thư mất đâu không rõ, ngộ nhỡ có sơ suất, bị hư hỏng hay phá hủy, hậu quả đều không gánh nổi. Chỉ có mau chóng tìm về, quân thượng mới dễ ăn nói với bề trên, về phần yêu nữ kia, đắc tội với Lang Huyên lớn như thế, chết không luyến tiếc. Thuộc hạ từng đã khuyên nhủ quân thượng, đáng tiếc… lần này quân thượng tuyệt đối không thể thương hại nữa, phải xử cô ta theo luật mới được.”

Trên mặt Tử Phủ Quân rõ sắc mệt mỏi, “Đồ thư cần truy hồi, tội sẽ truy cứu, cái khác không cần nhiều lời. Ngươi không cần mở miệng yêu nữ ngậm miệng yêu nữ, mắng chửi thì Đồ thư cũng không về, còn làm cho người ta cảm thấy lão bà tử ngươi thật lắm mồm.”

Đại tư mệnh thật ngạc nhiên, Phủ quân nhà mình trong một số phương diện khoan dung đơn giản đến kỳ lạ. Đã lâu như vậy, nghĩ lại, thật chưa bao giờ nghe từ miệng ngài nửa câu trách mắng, so sánh với ngài ấy thấy mình thật tầm thường.

Đại tư mệnh cảm thấy vô lực và bất đắc dĩ, tỉnh táo một chút, đều do tu vi mình không đủ. Như Phủ quân, trải qua năm tháng dài đằng đẳng, thấu hiểu lạnh bạc, vạn vật tự nhiên đều không đặt trong lòng.

Hắn cúi đầu nói vâng, “Thuộc hạ quá nóng vội, phải học thêm phong độ từ quân thượng. Sai đã sai rồi, sẽ tận lực cứu vãn tình thế, tuyệt không ở sau lưng kể lể vô dụng. Nhưng thuộc hạ đều là suy nghĩ vì quân thượng, Nhạc Nhai Nhi kia đùa giỡn với toàn bộ Tử Phủ trong lòng bàn tay, thật đáng giận…” Dò xét thấy sắc mặt ngài lại càng không tốt, tạm nén hậm hực, chắp tay chào, “Không còn sớm, quân thượng nghỉ ngơi, thuộc hạ cáo lui.”

Đại tư mệnh từng bước một lui ra, Tử Phủ Quân vẫn đứng đó, đợi hắn đi xa mới nhíu mày thở dài.

Đùa giỡn trong lòng bàn tay… không phải sao. Không chỉ như thế, còn bị lừa tài lừa sắc, nhưng chuyện này không thể để bọn thủ hạ biết. Hắn có nỗi khổ khó nói, Đại tư mệnh lại cho rằng hắn có phong độ, phong độ này, muốn duy trì thật quá chua chát.

| 

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 28"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

cong-to-vien-cua-toi.jpg
Công Tố Viên Của Tôi
25 Tháng mười một, 2024
xuyen-khong-toi-tro-thanh-quan-li-vang-trong-lang-showbiz.jpg
Xuyên Không, Tôi Trở Thành Quản Lí Vàng Trong Làng Showbiz
21 Tháng 10, 2024
chang-le-that-su-co-nguoi-cam-thay-su-ton-la-pham-nhan-sao.jpg
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
13 Tháng mười một, 2024
Cohet-khi-toc-mai-da-bac-nguoi-co-con-ben-ta
Khi tóc mai đã bạc người có còn bên ta?
21 Tháng 6, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online