Song Nguyệt Vô Biên - Chương 30
- Home
- Song Nguyệt Vô Biên
- Chương 30 - Không những thân thủ phi phàm, đến tiểu khúc hát cũng vang.
Chương 30 – Không những thân thủ phi phàm, đến tiểu khúc hát cũng vang.
Nhai Nhi nhận lấy tờ giấy chỉ dăm ba câu báo tin, không rõ chi tiết. Vương Xá Châu cách Yên Vũ Châu rất xa, tin tức nơi đó chỉ có thể qua mấy chữ rời rạc truyền về, càng ngoài tầm tay càng khiến người nóng ruột.
Nàng liếc Hồ Bất Ngôn, “Phát hiện khi nào?”
Hồ Bất Ngôn nói: “Ngay trước khi Lâu chủ trở về. Hồ ly lợi hại như ta không thèm bắt gà, bọn ta chỉ thích bồ câu thôi…”
Vậy là bồ câu đưa tin của Ba Nguyệt lâu mỗi ngày giảm bớt là có nguyên nhân, Nhai Nhi lạnh lùng nhìn hắn, hắn phát hiện mình lỡ miệng, dần hạ giọng, ngượng ngùng sờ sờ mũi, “Lâu chủ, cô không cần nhìn ta như vậy, ta sợ. Ăn mấy con bồ câu thôi mà, cô cũng đâu trả tiền công cho ta…”
Nhai Nhi cảm thấy giữ con hồ ly này lại đúng là sai lầm, “Lão ăn nghèo hết Ba Nguyệt Lâu luôn, còn dám hỏi tiền công? Đến bồ câu lão cũng đi ăn, ăn mất bồ câu đưa tin, lỡ chậm trễ truyền tin, lão đền được sao?”
Hồ Bất Ngôn nói điểm ấy Lâu chủ yên tâm, “Ta trước khi ăn đều kiểm tra kỹ chân tụi nó, tuyệt không bỏ qua tin tức quan trọng nào, ta cam đoan.”
Nhai Nhi tức tối trừng hắn, “Bồ câu ăn sạch rồi, nhiệm vụ truyền tin giờ giao cho lão, dù gì cả ngày lão cũng ở không, giữ lại trong thành chỉ tổ ồn ào hàng xóm không được yên ổn.”
Si Mị và Minh Vương đồng thanh cười rộ, Hồ Bất Ngôn trong lòng rất không dễ chịu, cầm mũi chân xoa xoa, lúng ta lúng túng nói: “Ta cúc cung tận tụy cho Ba Nguyệt Lâu, chuyện lớn cá nhân đều gác một bên, Lâu chủ không thấy sao?” Vừa nói vừa u oán lườm Si Mị.
Si Mị đối với hắn như mắt điếc tai ngơ, xoay người nói: “Tô Môn chủ là nguyên lão trong Lâu, tuyệt đối sẽ không từ mà biệt. Mất tích một ngày một đêm, có lẽ đã gặp phiền phức.”
Trong tay áo tay dùng sức nắm chặt, Nhai Nhi quay đầu nhìn cảnh đêm bên ngoài, “Xem ra ta nên tự mình đi một chuyến.”
Ngũ đại môn phái liên thủ tìm kiếm Mưu Ni thần bích, động tĩnh bọn chúng ở Yên Vũ Châu không qua mắt người Sinh Tử Môn được. Là ai có thể khống chế Tô Họa? Nếu không phải giang hồ chính đạo kia tất nhiên phải là cao nhân khác.
Tung tích Thần bích đã thành chấp mê, có thể không ai có manh mối nhưng việc nàng là cô nhi năm đó của Nhạc gia sớm muộn gì cũng lộ. Chỉ không rõ có phải quá nhanh so với dự liệu, ai đó đoán được thân phận nàng, muốn xuống tay nên mới tìm Tô Họa đang mạo danh hay không. Cũng được thôi, điều nàng không yên là, trong thư trước Tô Hoạ có nhắc qua một bang phái lai lịch không rõ, nàng không thể không phỏng đoán việc mất tích này có liên quan hay không. Người trong giang hồ qua lại đều có thủ đoạn riêng nhưng còn rõ ràng, giờ không rõ ai, nên làm gì đây?
Trong lòng nàng suy luận một trận, sắc mặt trắng bệch. Minh Vương và Si Mị nhìn nhau, “Lâu chủ sao vậy?”
Hồ Bất Ngôn đương nhiên biết nàng lo lắng chuyện gì, lúc này dũng cảm vỗ ngực, “Có ta! Lâu chủ đi sau, lão Hồ ta xung phong đi trước. Từ Cửu Châu đến Sinh Châu, ta cái gì chưa thấy qua? Tuy tu hành nhiều năm chưa thể đứng vào hàng ngũ tiên, nhưng ta cũng chỉ cách tiên có một con sông thôi đó.”
Với hắn Đông hải và cửa sông là không khác mấy, cho nên hắn mới đặt ra Cách Hà tiên. Đương nhiên trong mắt người khác, tu vi Cách Hà tiên có đủ xách giày cho chân tiên không, cũng không rõ, Ngân hà cũng là sông cơ mà.
Một chút dũng cảm lên tiếng đã đổi lấy ánh mắt tán dương của hai đại Hộ pháp. Bọn họ hướng Nhai Nhi ôm quyền, “Vì phòng có trá, xin để cho thuộc hạ đi trước, Lâu chủ chờ tin bọn thuộc hạ, sau đó tự thân ra tay hay không lúc ấy hãy quyết định.”
Nhai Nhi khoát tay, tỏ vẻ không cần. Nếu đối phương đúng là đến vì nàng thì cũng tránh cho Ba Nguyệt lâu không gặp chuyện. Nàng là người có thói quen chủ động xuất kích, thay vì chờ đối phương đánh đến như bắt ba ba trong rọ, chi bằng mặc giáp ra trận đại chiến ba trăm hiệp. Đi trước quan sát thế nào, tuỳ tình huống mà điều chỉnh chiến lược. Đánh được thì đánh, đánh không lại bỏ chạy… Nàng bất đắc dĩ nghĩ, ở cạnh Hồ Bất Ngôn một thời gian, phát hiện lão ấy có cách xử thế rất đáng học hỏi, đúng là kiến thức học từ kinh nghiệm.
“Khi nào đi?” Nàng hỏi.
Hồ Bất Ngôn trừng mắt nhìn, “Tùy cô.”
Đây là lần đầu là hắn xuất chinh với thân là tọa kỵ, mài dao mài kéo mãi, thực sự hơi kích động.
Giờ sửu sênh ca Ba Nguyệt lâu dần nghỉ, Hồ Bất Ngôn hiện nguyên hình hồ ly ngạo nghễ đứng trong sân. Ánh trăng chiếu hắt lên màu lông đỏ đậm của hắn một dải sáng bạc, đây là một con kim Hồ, lớn hơn cáo đỏ bình thường mấy chục lần, tai thẳng mỏ nhọn, lông lưng sáng loáng. Trên chóp đuôi có một đoạn bị tật, không sao, hắn tự chế cho mình một khúc đuôi vàng ròng lóng lánh ánh vàng, toả đầy điềm lành, nhìn qua còn đáng giá hơn nguyên bản. Gió đêm phất phơ, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, lông ngực bắt đầu rung rinh như sóng lúa, lớp da thật đáng giá vạn lượng.
Nhai Nhi và đám Hộ pháp vây quanh đi ra Quan Chỉ đường, nàng vẫn một thân hoa phục, trên tay song kiếm, cũng không cần tọa kỵ quỳ xuống chờ nàng cưỡi, thả người nhảy lên vững vàng ngồi trên lưng cáo.
Si Mị Võng Lượng cùng đi trước đến Yên Vũ Châu, nhưng bọn hắn cưỡi ngựa có thể chậm hơn chút. Nhai Nhi nhìn lại, Hộ pháp giáp đen ngựa đen đã ghìm cương đợi lệnh, nàng nói “Đi trước một bước”, hai chân kẹp hông hồ, hồ ly liền vọt đi như tên bắn.
Đêm yên tĩnh, sao sáng khắp trời. Trên thảo nguyên rắn chuột trong hang bò quanh, bỗng thấy một luồng chớp đỏ đánh loé lên mặt đất màu mực, mang theo luồng gió mạnh đè đám cỏ tranh tươi tốt cúi rạp, nếu tròng mắt không kịp chuyển thì không thấy rõ đó là cái gì.
Tốc độ hồ ly đúng là kinh người, hắn duỗi người xoãi tứ chi, như muốn kéo cả người thành một đường thẳng. Nhai Nhi vốn giỏi cưỡi, từ nhỏ nàng đã lớn trong hang sói, dù không có hàm thiếc hay dây cương, nàng cũng có thể lên xuống mà tiến cùng hồ ly.
Thật phối hợp quá tốt, Hồ Bất Ngôn còn nghĩ, nàng trời sinh chính là người chuyên cưỡi hồ ly, nếu đừng mạnh mẽ quá thì rất hợp tiêu chuẩn tình nhân hoàn mỹ. Có điều cặp mắt kia đã nhìn thấy kỳ nhân Tử Phủ Quân rồi hẳn sẽ chẳng thấy ai vào mắt nữa! Khúc mắc giữa nàng cùng Tử Phủ Quân, thiệt làm hắn luôn hoài nghi không đơn giản chỉ là trộm sách như vậy. Mỹ nhân và anh hùng ăn cùng ở cùng nhiều ngày như thế, nói không phát sinh chút gì ư, sao cũng không nghe lọt. Nhớ hồi hắn làm tạp dịch 5 năm ở Bích Mai, may mắn đứng xa nhìn thấy Tử Phủ Quân, giá trị con người nơi đó, tạp dịch muốn tiếp cận hắn, nằm mơ còn có lý hơn.
Hắn chỉ là con hồ ly lãng mạn, tràn ngập ý tưởng kỳ diệu, rõ ràng quan hệ bọn họ không đơn giản. Ngày mới đến Ba Nguyệt Lâu, mấy lãng khách giang hồ đó hỏi thăm, hắn cũng muốn biết đáp án. Cho nên hắn nhếch môi, coi như hứng đầy một họng gió, kiên trì tìm hiểu: “Giờ chỉ có hai ta, cô trả lời đi, cô có ngủ với Tử Phủ Quân rồi chưa?”
Bốp một tiếng, đỉnh đầu bị giáng trúng một cú mạnh. Phía trên vọng xuống giọng nói lạnh hơn băng tuyết, nàng hừ cười: “Hồ Bất Ngôn, xem ra ta nên làm cho lão cái hàm thiếc, nói nhiều quá.”
Hồ Bất Ngôn nức nở, bị đánh thật sự rất đau. Không ngủ thì nói thẳng không ngủ, việc gì mà trốn tránh? Hắn cười khặc khặc, “Lâu chủ, cô làm người không tử tế rồi, trộm sách người ta, còn ngủ với người ta, giựt tiền rồi cướp sắc hả. Cũng không quan trọng, quan trọng là cô ngủ xong bỏ chạy, dưới người cô không phải là đàn ông à? Tử Phủ Quân tỉnh dậy phát hiện chỉ còn mỗi một mình trên giường trống, Lang Huyên còn bị trộm, đổi là ai cũng không chịu nổi. Cho nên ngài cho cả thế giới truy nã cô là phải, thật sự không oan chút nào.”
Nhai Nhi cố chịu đựng lão om sòm, nếu không phải bây giờ lão có chút hữu dụng đã sớm một chiêu siết chết cho rồi. Không sai nàng ngủ với Tử Phủ Quân đấy, thì sao nào? Trộm sách nhà hắn, với trộm thân hắn là hai chuyện khác nhau, chuyện nào ra chuyện đó. Trộm sách là nàng sai, hắn bắt thì nàng nhận phạt, nhưng chuyện giữa hai người ấy mà, cả hai tình nguyện, nàng không có bức bách hắn. Nếu vì chuyện này mà hắn không tha nàng, thì thần tiên này cũng không đáng nhắc.
Chỉ là cầu trời phù hộ, nàng vẫn mong kẻ bắt Tô Họa không phải là hắn. Nàng lớn đến tuổi này, núi đao biển lửa đều trải qua, chưa từng có chuyện gì làm nàng e ngại. Lần này không giống, nàng lôi lông gáy Hồ Bất Ngôn, tay đầy mồ hôi. Càng khẩn trương, càng muốn nhanh đuổi tới, bất thần bật ra một câu “Giá”. Dưới hông Bất Ngôn nhất thời cứng người, nàng nghĩ không ổn rồi, gã này chắc lại cáu kỉnh nữa. Quả nhiên, Hồ Bất Ngôn oán trách tứ phương, “Cô coi lão nhân gia là ngựa à? Ta là Kim Hồ ly, cao cấp hơn chúng nhiều ấy nhé!”
Nàng muốn nói đỡ chút, nhưng lại thôi, chỉ nhếch miệng không trả lời hắn.
Hồ Bất Ngôn càng không thoải mái, thay đổi giọng điệu kêu rên liên tục: “Trong lòng cô ta chỉ là một con ngựa thôi mà… Hic, ta mặc kệ, ta không nhận! Lũ ngựa trên đời biến thành người mặt mũi đáng ghét lắm, trong khi ta phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái thế này…”
Nhai Nhi rất sảng khoái: “Móng heo tiếp tục cấp, mỗi ngày thêm nửa con gà quay, hai cái bánh bao nhé.”
“Chốt luôn!” Hồ Bất Ngôn lập tức vui rạo rực trở lại, đấy, gặp lúc già mồm chút vẫn có lợi. Cảm giác được, nàng khoanh tay vỗ vỗ trên gáy hắn, hắn hiểu người ăn thịt thì tay ngắn, vì thế vung mở bốn vó, tăng tốc.
Từ Vương Xá Châu đến Yên Vũ Châu vẻn vẹn hai canh giờ. Khi mặt trời từ phía Đông thoát xác từ một mảnh hỗn độn mọc lên, bọn họ đã đứng trên tường thành Yên Vũ Châu.
Trang phục của Nhai Nhi phần phật bay trong gió, đỏ ửng như đám lửa cực nóng. Nàng đảo mắt nhìn quét qua thành trì, thấy cầu nhỏ suối chảy yểu điệu, cũng thấy lá cờ đầu hổ treo trên Vọng Lâu. Nàng thở dài, lẩm bẩm: “Đây là quê hương mẫu thân ta…”
Hồ Bất Ngôn nghe xong, dùng sức nhìn mặt đất dưới chân, “Mẹ cô nhất định là một mỹ nhân thanh lịch, Yên Vũ Châu là lòng trắng trứng luộc, Vương Xá Châu chính là tâm lòng đỏ trứng. Trong lòng trắng trứng tinh khiết không thể nở ra hoa anh túc được, cứ nhìn cảnh trí Yên Vũ Châu dễ đoán dáng vẻ mẹ cô liền.”
Chạm vô số đàn bà, lại đam mê mỹ thực, mới có thể kết hợp hai thứ đưa ra kết luận quái chiêu thế đó. Nhai Nhi liếc lão, hồ ly tinh luôn không đi đường bình thường, cái hay đực đều giống nhau. Có điều lão nói cũng không tệ, nàng từng nghe chuyện xưa của mẹ, tiểu thư Liễu gia là tuyệt đại giai nhân, lúc trước một điệu múa mà thành danh trên đài Chúng Đế, bao nhiêu anh hùng hào kiệt quỳ gối trước váy bà. Bà không chọn những đại nhân vật tên tuổi, mà yêu thiếu chủ Thương Ngô Thành nho nhã. Bản tính bà điềm đạm nhu mì, trái ngược với dã tính ngông cuồng của nàng, mẹ nhất định là đoá hoa lan vẽ trên cao đường, sinh hoạt càng yên bình, nội tâm càng tròn trịa.
“Ta cũng muống giống như mẹ.” Nàng trầm khóe miệng, “Nhưng ta không thể. Ta không chạy hoang, chết trong an nhàn.”
Hồ Bất Ngôn cũng không biết thân thế nàng, chỉ rõ sơ sơ nàng từ nhỏ được huấn luyện thành sát thủ, hai mươi tuổi giết Các chủ mà trưởng thành. Nhưng như thế, cũng đã cảm giác nàng sống nơi rất cao rồi.
Năm tháng sống trên cao hắn còn không hiểu sao, trước kia luôn tận sức sung sướng trong gấm hoa rực rỡ. Từ khi tới Vương Xá Châu, cảm thấy so với Như Ý Châu càng văn nhã, so Phương Trượng Châu càng phức tạp hồng trần, mới biết người sống trong tam giới có bao nhiêu không dễ.
Lão hồ ly nói nhiều tự nhiên hết vốn từ, hắn nỗ lực an ủi: “Không sao, cô có kiếm lại rất giỏi giữ tâm, đại đa số các ông thích cô thế này.”
Nàng nghe xong, cuối cùng nứt ra một nụ cười, “Đi thôi, đi tìm người trong Lâu.” Thanh kiếm dắt sau lưng, thả tay áo nhảy xuống tường thành.
Nhóm Tô Họa làm việc ở Yên Vũ Châu mỗi ngày đều báo về Lâu. Nàng biết chỗ khách điếm nơi bọn họ trọ nhưng không trực tiếp tới cửa, chỉ để lại ký hiệu ở một chỗ hơi kín, phàm là người trong Lâu liếc qua là hiểu. Lúc chạng vạng, Khổng Tùy Phong mang theo hai môn chúng tìm đến chỗ hẹn.
“Lâu chủ sao có thể đến nhanh cỡ này?” Khổng Tùy Phong nói, “Thuộc hạ chân trước vừa phát bồ câu đưa tin, chân sau đã phát hiện ký hiệu ngài để lại.”
Lâu chủ mang mạng che mặt vuốt cằm, thần sắc mộc mạc, “Ta mới có trợ thủ đắc lực, chạy rất nhanh, chớp mắt có thể đuổi đến đây.”
Hồ Bất Ngôn một bên lập tức rút ra cây quạt nhỏ quạt quạt, “Hồ Bất Ngôn bất tài, hạnh ngộ hạnh ngộ.”
Khổng Tùy Phong và đệ tử đáp lễ hắn, nghe Lâu chủ hỏi: “Khi mọi người đến đây có để ý tránh theo dõi chứ?”
Khổng Tùy Phong vội đáp có, “Thuộc hạ trên đường có lưu ý, cũng không để lộ dấu vết. Mà Lâu chủ này, sáng nay thuộc hạ nhận một phong thư mật, là người giam Tô môn chủ đưa tới, muốn Lâu chủ một mình tới thiền viện bên thành Đông lấy người đổi người.”
“Lấy người đổi người…” Lâu chủ cúi đầu trầm ngâm, “Biết chi tiết đám người này không?”
Khổng Tùy Phong lắc đầu, “Bỗng nhiên họ xuất hiện trong thành, không lui tới với bang phái nào trợ giúp, sợ không phải người Vân Phù.”
Lâu chủ im lặng, cúi đầu, không nhúc nhích đứng yên thật lâu. Lâu đến độ Khổng Tùy Phong cảm thấy khác thường nhưng không dám nhiều lời chỉ đưa mắt hỏi người bên cạnh. Nhưng tất cả đều một vẻ mặt mờ mịt, không ai biết hôm nay Lâu chủ xảy ra chuyện gì, bình thường gặp chuyện khó giải quyết đều chưa bao giờ bàng hoàng đến thế.
Khổng Tùy Phong không nín được, dè dặt cẩn trọng gọi Lâu chủ, “Chúng thuộc hạ chờ nghe Lâu chủ sai bảo ạ.”
Nàng cuối cùng ngước mắt, hai đồng tử long lanh, sóng mắt liễm diễm, chậm rãi hít vào một hơi thật dài.
Khổng Tùy Phong tưởng nàng muốn hạ lệnh, vội ôm quyền cúi người, chỉ nghe nàng kéo âm thật dài: “Nhạc… Nhạc… Nhạc Nhai Nhi…” Khổng Tùy Phong rùng mình, cúi người càng thấp, dỏng lỗ tai đợi lệnh. Ai ngờ càng nghe càng cảm thấy cổ quái, giọng chuyển qua hát còn có phần vui vẻ, rồi trầm bổng du dương, “Trăng khuyết treo ở giữa trời, dựa vào phấn lang tươi cười. Áo mỏng che hải đường, nửa hở nửa che…”
Mọi người nhất thời như bị sét đánh, đứng đó quên cả hít thở.
Trong ngôi miếu hoang đổ nát vọng ra tiếng hát, lời dâm đãng gợi tình, người ngoài sơn môn sắc mặt xanh xám.
“Hay, hát hay lắm!” Có người chụp quạt vỗ tay, “Lâu chủ thật sự văn võ song toàn, không những thân thủ phi phàm, đến tiểu khúc hát cũng vang nữa!”
Cảnh sắc ban đêm như mực, gió đêm chụp đánh vào gò má, lạnh lẽo. Đại tư mệnh nhẫn nại mãi nãy giờ, chuyển người gọi một tiếng quân thượng, “Người ở bên trong, tức khắc bắt thôi!”
Tử Phủ Quân mím môi không nói, soàn soạt vén bào cư, rảo bước vào cửa.
|