Song Nguyệt Vô Biên - Chương 27
- Home
- Song Nguyệt Vô Biên
- Chương 27 - Nhân sinh hà xứ bất tương phùng. (*đã có duyên thì hoàn cảnh nào cũng sẽ gặp lại: nửa vế sau của Hữu duyên thiên lý lai tương hội; .)
C27 |
Nhân sinh hà xứ bất tương phùng*.
(*đã có duyên thì hoàn cảnh nào cũng sẽ gặp lại: nửa vế sau của Hữu duyên thiên lý lai tương hội.)
Là lão ấy? Nhai Nhi híp mắt cười rộ lên, thật là oan gia ngõ hẹp, nửa đêm hôm đó tiểu gia hỏa cạy cửa sổ gặp nàng, chạy một vòng lớn không ngờ lại đến trước mặt. Sau khi đánh 1 trận tơi bời rồi chém rớt cái đuôi, vẫn không khiến lão ấy nhớ đời. Lão tính coi đoạn gặp gỡ xui xẻo đó thành công tích mà đem ra kể ư? Chả lẽ đã quên lúc ấy mất bao nhiêu máu đuôi, hấp hối trên mặt đất mà còn nói về mỹ nhân kia với dáng vẻ kiêu ngạo như của nhà trồng vậy trời.
Có điều lão đã nghe tin Tử Phủ Quân bị lừa, tức là sự việc đã bại lộ. Nàng hơi lo lắng, dỏng tai tiếp tục nghe lão ba hoa, dĩ nhiên kể mấy chuyện xưa phải bơm thêm chút sắc thái cá nhân, Hồ hậu sinh rung đùi đắc ý, bùi ngùi thở dài: “Mỹ nhân ấy từng ghé qua nhà ta, vốn sắp thành một nhân duyên đẹp. Đáng tiếc đáng tiếc, đáng tiếc trong phủ còn có mấy thiếp phòng, mỹ nhân thấy ta không chung tình, buồn bã rời đi, sau mới lên Bồng Sơn… Các ngươi biết Bồng Sơn rồi chứ? Trong lòng Phương Trượng Châu, phía trên cao có đệ tử một đại bang tu hành ấy. Mỗi khi đến lần tuyển chọn kiếm tiên, mênh mông đầy trời đều là nhân sĩ cầm kiếm mặc áo bào trắng, vèo vèo bay trên đỉnh đầu, nhanh hơn tên bắn…”
Sinh Châu ở ngoài Cửu Châu, xa lạ đối với đại đa số người. Hai Châu tuy cũng có lui tới nhưng cơ bản đều là khách buôn bán và một số ít yêu tinh tu hành. Rất ít người Vân Phù đi Phương Trượng Châu vì thật sự là quá xa, trèo non lội suối bao nhiêu năm tháng, đi về muốn mất nửa cái mạng. Huống chi vùng đất kia khó biết người yêu hỗn tạp, khắp nơi đầy cạm bẫy. Người phàm dù có võ nghệ phòng thân cũng ứng phó không xong những nguy cơ không lường.
Cả đám nghe hắn chậm rãi nói, ngay cả hai tên lưu manh hay ngắt lời cũng đều yên ắng lại. Thế giới thần tiên bọn họ khó có thể nắm bắt lấy, nhưng luôn tràn ngập hiếu kì đối với người trên núi tiên.
“Là Tử Phủ Quân trông coi sách trời ư? Thần tiên cũng có thể động lòng phàm sao?”
Hồ hậu sinh coi như từng trải qua nửa đời nghề, hắn sờ mũi cười hắc hắc hai tiếng, “Thần tiên không phải đàn ông sao? Các ngươi thấy heo nái còn gọi tiếng mỹ nhân, còn người ta gặp phải tuyệt sắc chân chính có động chút lòng phàm, thì phiền nửa cọng lông chân của các ngươi à?”
Nghe về thần tiên thì được, bàn tán về họ là cấm kỵ, càng cấm kỵ càng gợi cảm xúc mênh mông. Mặc kệ cái gì đánh giá “Tuyệt sắc” có tinh hay không tinh tường, khách nghe quan tâm chính là bản thân câu chuyện cũ. Thế là đám người tụm năm tụm bảy la lối: “Không biết có ngủ với nhau chưa ta. Hai ngày trước ông trời sấm chớp thật to, không phải là do Tử Phủ Quân độ kiếp đó chớ?”
Hồ hậu sinh bị đám người vây quanh, vô cùng hưởng thụ cảm giác chúng tinh củng nguyệt*. Hồ ly thích nhất náo động, nhưng sắc mặt vẫn giữ vẻ cao cao tại thượng, như sẽ vĩnh viễn không thông đồng làm bậy với đám người phàm. Hắn kéo dài giọng: “Vốn là…”
*
cả đám sao quây quanh mặt trăng, làm tâm điểm giữa đám đông
Bỗng nhiên một bông hoa nện trên trán hắn bốp một tiếng, Hồ hậu sinh đau quá kêu to: “Ai hạ độc thủ vậy?” Nhìn quanh đám người tìm kiếm.
Kết quả phát hiện trong đám đông một cô nương mặc trang phục Kim Lũ, vân kế buộc cao, khuyên tai sáng lộng lẫy. Mày liễu nhướng lên cùng đôi mắt mị hoặc dài đẹp, một phát đánh trúng tim hắn.
Hồ hậu sinh nhất thời miệng khô lưỡi khô, đứng dậy đi về phía nàng, “Tiểu nương à, là cô chọi ta à?”
Cô nương ngồi dáng phóng khoáng một tay đặt ở đầu gối, quay đầu nhìn hắn, cười mỉm nhìn lướt, sóng tình ướt át.
Hồ hậu sinh bị câu bay mất hồn, cảm thấy đã ở đại lục này không gì sánh bằng, một cô nương sắc đẹp chết người.
Hắn chân cao chân thấp đến trước mặt cô nương kia, cúi người lấy lòng: “Tiểu nương à…” Không biết đằng sau có ai đạp hắn một cước, hắn một tiếng liền quỳ xuống.
Quỳ thì quỳ, cúi đầu trước sắc đẹp đâu phải tội lỗi. Hắn ngẩng mặt cười nịnh nọt, người vây xem vỗ tay trầm trồ, “Hậu sinh ngoan, gan cũng đủ lớn! Đến đây, làm quen đi, mỹ nhân Vân Phù chúng ta đây, ngươi xứng hôn chân nàng đó…”
Trên đầu chữ sắc có một chữ đao, hồ ly háo sắc quả thật đi nâng chân ngọc đạp trên sập gụ kia, ai ngờ tay còn chưa đụng đến đã bị nàng một cước vỗ vào đỉnh đầu. Chỉ cảm thấy một mùi thơm lạ lùng đánh tới, không hề phòng bị đầu hồ ly rạp quỳ xuống đất, lúc ngẩng lên, mỹ nhân phía trên cúi thấp, sắc đẹp như lưới bao phủ hắn. Hắn như lọt vào trong sương mù mơ màng, nghe thấy mỹ nhân nũng nịu cười với hắn: “Hồ công tử, đời này có duyên nào không gặp lại chứ.”
Hồ hậu sinh chớp mắt, suy nghĩ đã gặp mỹ nhân này lúc nào. Hắn vừa tới Vân Phù không lâu, còn chưa kịp lưu tình chỗ nào, chưa hề có màn phong lưu nào nha!
Mạng che mặt của mỹ nhân như một giấc mộng, êm ái buông, che ánh đèn phía trên. Cặp mắt càng áp càng thấp, đẹp đến mức tận cùng, lại giống yêu quỷ ăn thịt người, không khỏi khiến lòng hắn sinh khiếp sợ. Hồ hậu sinh đảo mắt, chỉ nhìn thấy một mớ đầu chen chúc, mặt người nào cũng đầy vẻ háo hức xem kịch, đàn bà Vân Phù đùa giỡn đàn ông như ăn trái cây vậy sao?
Hắn không hiểu ra sao, người bên trên cuối cùng tháo ra nửa bên tấm khăn che, mặt hoa đào hiện ra trong một khắc, rất nhanh che lại, giọng ai oán trách: “Cách biệt chừng năm tháng thôi, công tử đã quên người xưa nhanh thế à.”
Biểu cảm Hồ hậu sinh rất sinh động, từ chờ mong đến hoảng hốt, từ si mê đến suy sụp, cuối cùng mở lớn hai mắt, run ngón tay chỉ nàng, “Cô… Cô…”
Nhai Nhi rời khỏi ngón tay hắn, một vỗ nắm chặt cổ áo hắn. Dù sao đây là địa bàn của nàng, đừng nói đem đi một người, trước mặt mọi người chặt hắn làm tám khúc, cũng không ai dám nói nửa lời.
Nỗi sợ bị chặt chóp đuôi một lần nữa khống chế hắn, cả người Hồ hậu sinh cứng đờ, không ngờ một phụ nữ có sức mạnh đến thế. Hắn xoa tay cầu xin, “Tiểu thư… Đại tỷ… Đại nương… Bà cô à, vừa rồi đều là miệng ta ba hoa, cô đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, thả ta đi.”
Bóng người mang hắn đi qua hành lang đổ dài như nữ La Sát, thân thẳng tắp, nhìn không chớp mắt. Ánh đèn trong từng gian phòng hắt ra, xuyên qua tấm màn cửa, từng luồng lại từng luồng luân phiên chiếu lên mặt nàng, mặt nàng tranh tối tranh sáng, âm tình bất định.
Hồ hậu sinh run run, không nghĩ tới sẽ ngã hai lần dưới tay một người, cảm thấy trời thật sự muốn hắn chết. Thế giới này không phải rất lớn sao, sao đi một vòng phát hiện lại nhỏ như vậy? Còn nữa, cô này đến cùng lai lịch thế nào? Hắn đã chạy đến Vương Xá Châu, sao còn gặp nàng?
Hắn rên liên tục, rên rỉ chưa xong một nửa, nàng đá văng cửa một gian phòng, ném hắn vào.
Hồ hậu sinh lăn hai vòng co rúm lại ở góc tường mờ tối, cầm lấy vạt áo lúng túng: “Ta không biết là cô.”
Nàng tháo mạng che mặt nheo mắt nhìn hắn, “Ngươi tên là gì?”
Hắn nuốt nước bọt, “Hồ Bất Ngôn, người giang hồ gọi là Tiên Cách Hà.”
Nàng cười xuỳ, “Tiên Cách Hà, độc quá. Mà tên thì độc, cũng không độc bằng miệng. Ngươi không nên gọi là Hồ Bất Ngôn, nên gọi Loạn Ngôn, nói bậy nói bạ!”
Nàng chợt cao giọng, Hồ Bất Ngôn sợ tới mức run rẩy, thét chói tai: “Nữ hiệp tha mạng, thù cũ đi qua lật qua ngày mới tươi đẹp, cô đã chặt nửa đuôi ta còn muốn sao đây? Còn thù mới… Yểu điệu thục nữ, ta cầu một cầu cũng đâu phạm tội gì, cô đưa ta đến đây rốt cuộc muốn làm gì?”
Hắn huyên náo xin tha mạng, nàng bị hắn ầm ĩ đến phiền, giơ nắm đấm múa may một chút, “Ngậm miệng! Lại ầm ĩ, cắt không phải cắt cái đuôi đâu.”
Bất kể là cắt cổ hay là cắt lão nhị, đều không thể mọc lại, Hồ Bất Ngôn thức thời thu giọng, thành thành thật thật nói: “Cô nương có gì chỉ giáo, tiểu khả biết gì nói đấy.”
Thấy hắn cun cút nghe theo, Nhai Nhi chán ghét mở mắt.
“Lời ngươi nói ở trong đại đường ban nãy là nghe ở đâu?”
Hồ Bất Ngôn dại ra nhìn nàng, “Cô bảo câu nào cơ?”
Thấy hắn biết rõ còn cố hỏi vớt vát, nàng nhíu mày: “Chuyện Tử Phủ Quân bị lừa, là ai nói cho ngươi?”
Hồ Bất Ngôn a một tiếng, “Tử Phủ đang truy bắt cô nương tên Diệp Lý kia… là cô đó kìa. Cụ thể vì sao đi bắt thì không giải thích. Ta không phải từng kể cô à, ta có người bạn ở Cửu nguyên cung học nghệ, hắn nói cho ta, cô lên Cửu Trọng Môn, liền đeo bám cạnh Tử Phủ Quân. Cửu Trọng Môn là chỗ nào chứ, là ranh giới giữa nhân giới và tiên giới, vào Lưu Ly cung là mơ ước thiết tha của bao nhiêu người, vậy mà cô mới vào Tử Phủ mấy tháng, liền làm xong chuyện nhiều Thiếu tư mệnh muốn không được, người người đều hận! Bình thường thì cũng thôi đi, hiện giờ Cửu Châu đều truy bắt cô, chứng tỏ cô đã xông vào gây đại họa. Tử Phủ Quân là người không màng thế sự, có thể khiến hắn tự thân ra tay, nữ hiệp, cô thọc phải cái sọt lớn rồi.”
Nói đến cuối sắc mặc cực kì vui sướng cười trên nỗi đau người khác, vui vẻ nhìn Nhai Nhi nghiến răng.
Khiến cho hắn đích thân ra mặt, nghe vào trong tai nàng, cảm giác thật sấm động giữa trời quang. Trong lòng rất chấn động, tàng thư Lang Huyên mênh mông ngàn vạn cuốn, phát hiện nhanh đến vậy sao? Tứ hải Ngư Lân đồ đối Lang Huyên mà nói vốn không thể thiếu, hay là nàng ở con suối gây hoạ làm hắn nổi giận, một nén nhang ép cho Phật thành pháo nổ…?
Nàng chột dạ, lấy lại bình tĩnh lại nhìn Hồ Bất Ngôn, “Hắn tự thân ra tay, ngươi chắc không?”
Hồ Bất Ngôn nói phải mà, “Tử Phủ đệ tử ở Cửu Châu tuần tra, trên trời dưới đất đều có người mặc áo bào trắng. Lúc ta ở Độ Hải bọn họ đã đến biên giới Huyền Châu, không lâu sẽ đến Sinh Châu, nữ hiệp cô tự cầu nhiều phúc đi.”
Nhai Nhi còn ba phần may mắn, cũng may lúc đó dùng tên giả, Sinh Châu lớn như vậy, Vân Phù là một phần trong đó thôi. Có điều nhớ lại hơi hối hận, không nên nhắc tới Yên Vũ Châu. Rõ ràng nên nói xa một tí, nói Tịnh xá thánh địa, cũng không giới hạn như Vân Phù.
“Người tu hành chỉ có thể sử dụng thuật ở Cửu Châu địa giới, ra khỏi Cửu Châu phải tuân thủ quy định của nhân gian.” Nàng tự lầm bầm, bỗng quay đầu hung hăng nhìn thẳng, “Có phải vậy không?”
Hồ Bất Ngôn rụt lui, e ngại gật đầu, “Là có quy định này, còn tuân hay không tuân là từng cá nhân, luật cũng không áp dụng cho tất cả.”
Nàng nhăn mày, trong ấn tượng Tử Phủ Quân là người bảo thủ không chịu thay đổi, chính hắn quản Phương Trượng Châu kia một vùng rộng lớn, dù sao cũng phải làm gương cho những địa tiên không muốn thăng thiên kia chứ.
Hồ Bất Ngôn lắm mồm, nhìn vẻ mặt nàng nghiêm trọng, không biết sống chết thả một câu: “Nữ hiệp, cô trộm sách của hắn, hay là trộm trái tim của hắn vậy, gây cảnh người đi lùng cô khắp nơi?”
Nàng lạnh lùng nhìn hắn một cái, “Ngươi ngại mạng mình lớn quá hay sao? Còn dong dài ta cắt lưỡi đó!”
Hồ Bất Ngôn vội bưng kín miệng, đầu lưỡi hắn là cái quý giá số hai, nếu không còn, cuộc sống liền mất đi một nửa ý nghĩa.
Làm sao bây giờ? Nàng cân nhắc thật lâu, thôi thì binh đến tướng chặn. Thật sự không xong thì vẫn có thể từ bỏ Ba Nguyệt lâu, tìm một chỗ tạm lánh. Chỉ mong tin tức giả mạo chuyện Thần bích ở Yên Vũ Châu sớm chôn vào dĩ vãng, ngộ nhỡ người của Tử Phủ đuổi tới Yên Vũ Châu, chỉ có một mình Tô Họa thì thật không ổn, lùng bắt hẳn sẽ có tranh vẽ? Hắn còn nhớ rõ dung mạo nàng sao?
Tâm tư chậm rãi lắng đọng, Nhai Nhi quay đầu đánh giá Hồ Bất Ngôn, ánh mắt đầy vẻ tính kế, rất nhanh khiến con hồ ly phát giác điều không ổn.
Hắn run run, rụt cổ, “Nữ hiệp, cô không giết người diệt khẩu chứ hả?”
Trên mặt nàng lộ ra tràng cười quỷ dị, “Trên đời chỉ có một mình ngươi biết ta ở Vương Xá Châu, nếu như ngươi trở lại Cửu Châu, gặp Tử Phủ Quân tiết lộ hành tung của ta, ta phải chạy đến cùng trời cuối đất à. Sớm biết rằng sẽ có hôm nay, lúc trước nên giết ngươi, tránh phiền phức không cần thiết.”
Hồ Bất Ngôn hoảng sợ muôn dạng, liên tục xua tay nói không, “Ta không làm chuyện nhẫn tâm không có tính người ấy đâu, lần đó lẻn vào trong phòng cô, là xem xem cô ngủ chưa, thuận tiện nếu cô nguyện ý, cùng chung đêm xuân cũng được… Xưa nay ta không thích dùng vũ lực.”
Nàng hừ một tiếng, “Phải không đó? Chứ không phải ngươi hạ thuốc mê trong bát của ta à.”
Hồ Bất Ngôn nhất thời trắng mặt, phát hiện hết đường chối cãi, cúi đầu nước mắt nước mũi nói: “Đời ta mới trải qua một lần chuyện xấu, còn chưa có làm xong nữa, thấy ta có bao nhiêu thất bại không. Nữ hiệp, hay là chúng ta thương lượng một chút, xem có cách nào dung hòa, cho cô tin tưởng ta không bán đứng cô, lại có thể giữ lại mạng nhỏ của ta.”
Hồ ly trước nay quỷ kế đa đoan, nhưng cũng là kẻ dối trá thú vị, Nhai Nhi không phải muốn giết hắn cho bằng được, là hạ sách bất đắc dĩ thôi.
Nàng khoanh ngực ngắm nghía hắn, “Chỉ mong ngươi có diệu kế, thuyết phục ta hạ đao giữ người.”
Hồ Bất Ngôn suy nghĩ một chút, nhảy nhót vỗ tay, “Như vậy đi, chúng ta thành thân, kể từ đó bí mật của cô thành bí mật của ta, sao hả? Ta cũng không sợ bị liên lụy, Tử Phủ Quân mà đuổi theo, ta chạy rất lẹ, có thể mang theo cô cùng chạy.”
Hắn chạy rất nhanh, điểm ấy nàng rất tin. Từ lúc nàng rời khỏi Bồng Sơn đến giờ, mới nửa tháng thôi, hắn đã theo Phương Trượng Châu đến Vương Xá Châu. Xe cáo kéo của Tung Ngôn có thể lướt gió trên không cũng phải tiêu tốn bốn năm ngày, tính ra tốc độ chạy trên đất của hồ ly tinh nhanh đến kinh người.
Nàng dạo một vòng quanh hắn, hai mắt có thể nhìn thấu nguyên hình, trừ cái đuôi bị hỏng, còn lại cũng là cực phẩm.
Nàng lộ ra nụ vừa lòng, mùi vị có bao nhiêu thân thiết, Hồ Bất Ngôn trong lòng nở hoa, đề nghị lưỡng toàn, vậy là đồng ý rồi.
Hắn xoa xoa tay, kích động không thôi. Kinh hãi ban nãy đã thành mây khói, hoàn toàn đắm chìm trong vui vẻ sắp rước được dâu. Xoay một vòng cho nàng dễ xem phu quân tương lai hơn, hắn ngẩng mặt tươi cười nói: “Nữ hiệp… A không, nương tử, vậy cô rốt cuộc tên gì? Diệp Lý không phải tên thật đâu ha?”
Nàng chậm rãi vê hai đầu ngón tay, “Nhạc Nhai Nhi.”
Hồ Bất Ngôn gật đầu, “Trăng non, tên này xứng với cô ghê…” Bỗng nhiên ngừng lại, hoảng hốt nhìn nàng, “Nhạc Nhai Nhi? Chủ nhân Ba Nguyệt Lâu hả?”
Nàng à một tiếng, mở ra năm ngón tay, hoa văn Chưởng Tâm Lôi ẩn hiện trong lòng bàn tay. Lúc thu nạp Tàng Linh Tử của đại tướng Bạch Địch đã để lại dấu này.
Hồ Bất Ngôn nhận ra, hắn thất kinh hét rầm lên, “Tẩy tủy ấn? Cô muốn thu phục ta hả?”
Nàng ừm một tiếng, “Ta vừa vặn thiếu tọa kỵ*, nhìn tới nhìn lui cảm thấy ngươi thích hợp nhất.”
*
vật để cỡi
Hồ Bất Ngôn biết lúc này chạy trời không khỏi nắng, hai chân run rẩy cụp mắt gạt lệ. Cuối cùng quyết định chắc nịch, phù một tiếng quỳ xuống, “Ta suy nghĩ lại, vẫn không cưới cô thì hơn! Làm tọa kỵ cũng tốt, ta thích chạy mà. Mùa đắt khách ta cõng cô vào Nam ra Bắc, mùa ế ẩm có thể coi nhà quét sân, biết nhiều hơn một việc, giữ lại ta tuyệt đối không thiệt thòi đâu. Còn chuyện ấn ấy mà, thôi khỏi thêm đi, hạn chế ta phát huy. Hồ Bất Ngôn ta xưa nay nhất ngôn cửu đỉnh, đã đồng ý chuyện gì sẽ không thay đổi… Cô thấy sao?”
|