Song Nguyệt Vô Biên - Chương 26
C26
| Mỹ nhân này thật xinh đẹp ?
Nhiệt Hải Lư công tử vẻ rất khó xử, tiêu tiền mời người làm việc, còn muốn thấy mặt, quy củ này thiên hạ chỉ có Ba Nguyệt lâu.
Nhai Nhi bên này vốn không nghĩ nhiều, nếu y không đáp ứng, vừa vặn cho nàng lấy cớ từ chối. Thực ra nàng có cảm giác rất kỳ lạ, không cần nghe y nói, chỉ nhìn một cách đơn thuần y ngồi ở chỗ kia, đã có ảo giác như gặp người từng quen biết. Phảng phất từng có một người, sinh hoạt luôn luôn một dáng vẻ hưởng thụ êm đềm, giơ tay nhấc chân đều tuỳ ý của chuyển động. Từng đã khiến nàng kinh diễm, rung động, rồi thật sâu khắc ghi trong đầu, ngẫu nhiên hiện tới, vẫn dẫn phát một tràng tim đập mạnh.
Có chút sợ, đứng ngồi không yên. Quả thật, biết không có thể là người kia, nhưng vẫn muốn y tháo mặt nạ. Mặt đối mặt, vẫn tốt hơn phỏng đoán sau lớp mặt nạ chỉ thấy cặp mắt.
Thấy y khó xử, nàng ra vẻ không thèm để ý, tiêu khiển vân vê lớp váy, “Ta đây ép buộc, công tử nếu cảm thấy không tiện, không cần miễn cưỡng. Có điều quy định trong Lâu, từ thời lão Các chủ không thay đổi. Tiền thân Ba Nguyệt lâu công tử cũng biết, vung đao liếm máu đếm tiền vất vả, ai cũng muốn sống kiếm tiền. Ủy thác Ba Nguyệt lâu làm việc phải do chủ sự đích thân đến, tự tay ký tên đồng ý. Chúng ta chỉ lấy tiền làm việc, phát sinh hậu quả gì, tỷ như tương lai có nợ máu thu hồi các loại, không liên quan đến Ba Nguyệt lâu.” Vừa nói vừa nghiêng chén trà từ khay Tân La Tỳ qua mời, “Đây là huyết trà của Ba Nguyệt Lâu, ở ngoài mua không có, công tử thử xem?”
Người đeo mặt nạ nãy giờ không uống, cẩm y công tử ngồi yên một lát rồi đưa tay tháo dây lụa đeo mặt.
Nhai Nhi vuốt chén trà lá sen bằng ngọc màu lam trắng, lưng như cảnh xuân tháng tư, nhìn vị khách giàu có này. Cổ quái thật, tay y không giống làn da nơi tai, màu da tối xỉn, cũng không giống lớp da khác nhẵn nhụi lộ ra khỏi lớp quần áo. Một người nếm cả một đời vinh hoa phú quý rảnh rỗi, sao có thể có một đôi tay đầy gian khó, thật sự không nghĩ ra. Lại nhìn mặt y, từ từ lộ ra mi mày anh tuấn, cùng mắt đen sâu nồng, sau lớp mặt nạ vốn là một người đàn ông tướng mạo không tầm thường, theo ánh mắt người đời, có thể gọi là chi lan ngọc thụ.
Vai lưng căng thẳng cuối cùng trầm tĩnh lại, quả nhiên không là hắn. Nhai Nhi gợn chén trà, không gợn sóng nói: “Trăm nghe không bằng một thấy, Lư công tử làm người ta quên hết thế tục.”
Lư Chiếu Dạ cười khẽ, chỉ nói quá khen. Cầm chén trà lên nhìn, nước bột trà đỏ tươi như màu máu. Nhấp một ngụm, hương trà nồng mang một tia tinh ngọt, quấn nơi môi răng. Y có vẻ ngạc nhiên, “Huyết trà? Không rõ có điển cố gì?”
Mỹ nhân xinh đẹp một thân lụa đỏ, lười nhác chống má mà ngồi đó, cả người không mang trang sức, trừ trên tóc cài cây trâm bằng trúc, trên cổ tay đeo chuỗi san hô. Chuỗi châu đỏ đến chói mắt, nổi bật màu da trắng như xuân tuyết. Mạng che bằng sa nhẹ nhàng màu khói, nửa gương mặt có vẻ thẹn thùng, khiến người đối diện càng thêm động tâm.
Nàng rất biết hưởng thụ tuổi xuân, trên khuôn mặt có phần chăm chút tỉ mỉ. Tiếng nói êm đềm, câu chữ như phiêu diêu câu dẫn, nói: “Cạnh hồ nước phía sau Ba Nguyệt Lâu có một mảnh vườn trà, mùa xuân hàng năm hương trà tràn ngập sơn cốc, huyết trà tự mọc nơi đó. Năm đó ta theo học ở Nhược Thủy Môn, cùng tuổi có mấy chục bạn đồng môn, nhưng rồi từ từ ít dần, cuối cùng chỉ giữ bốn người. Những cô gái nhỏ ấy chết không thấy thây, cuối cùng đi đâu… Là do đều bị mang đến vườn trà sau núi làm phân bón. Công tử uống trà lúc này, là mầm trà hái từ trên cây mọc rễ trên người các nàng, Đều là thiếu nữ đẹp nhất, trà là thượng trà, công tử đừng khách khí, uống thêm một chén đi.”
Lư Chiếu Dạ ánh mắt thoáng động nhưng giây lát lại như thường, lại nhấp một hớp tinh tế, “Quả nhiên trà ngon. Lâu chủ không nói, ta còn đoán già non, ai biết phía sau có hương vị máu của thiếu nữ. Ba Nguyệt Lâu thật sự là nơi thần bí, luôn có truyền kỳ lạ thường. Về chuyện xưa của Lâu chủ ta cũng nghe qua, rất bội phục uy danh mạnh mẽ của Lâu chủ. Không gạt ngài, trước khi bái phỏng ta còn cho rằng Lâu chủ phải hào hùng tràn trề anh khí như đàn ông, không ngờ…” Y mỉm cười biết lỗi, “Quả thực người không thể nhìn vẻ ngoài, là ta nông cạn.”
Nghe qua lai lịch trà, còn có thể uống với vẻ lạnh nhạt, xem ra gặp đại cao thủ. Nhai Nhi cười khẽ, “Lời đồn về ta cũng mấy chuyện mà đó thôi. Giang hồ không có gì mới, các môn các phái tranh đoạt nội bộ mỗi ngày đều có, rốt cuộc đâu ai muốn dưới tay kẻ khác lâu dài.”
Lư Chiếu Dạ phụ họa hai câu, quay lại nhìn mắt nàng nói: “Lư mỗ đã theo quy định, dùng mặt thật xin gặp, Lâu chủ cũng nên ra mặt phải không, biểu hiện thành ý chứ?”
Ý cười trong ánh mắt càng tăng, “Công tử hiểu lầm rồi, quy định trước nay định ra cho khách, không để áp dụng cho mình. Ngài ra tiền ta làm việc, công tử giao kết với Ba Nguyệt Lâu không phải cá nhân ta, cho nên ta che mặt hay không, đều không quan trọng.”
Quả nhiên là nữ tử, giảo hoạt thông minh gian xảo. Y cười, có chút cam chịu bất đắc dĩ, cũng không so đo xua tay dứt lời, “Vậy chúng ta thoả thuận được vụ Mưu Ni thần bích chứ.”
Nhai Nhi nói: “Không cần bàn nhiều, công tử muốn Thần bích, Ba Nguyệt Lâu dốc toàn lực tìm cho công tử cũng được. Trước khi làm việc lập khế ước, sau khi xong chuyện sẽ gặp công tử nhận tiền, nếu việc không thành không lấy một xu.”
Im lặng nghe xong cẩm y công tử lại lắc đầu, “Khế ước không thể như vậy, khi xưa Ba Nguyệt Lâu đều nhận mua bán mạng người, mặc kệ thành hay bại, phó thác bản thân vào tiền cọc. Mạng của chủ sự đều đặt vào Ba Nguyệt Lâu, ngộ nhỡ Lâu chủ lâm thời đổi ý, tin tức rõ ràng khắp thiên hạ, chủ sự thân bại danh liệt kêu oan với ai đây? Khế ước đối với Ba Nguyệt Lâu cũng phải có điều kiện, như vậy hai bên yên tâm hợp tác, không sinh hiềm khích.”
Người làm ăn bàn tính kỹ lưỡng, Nhai Nhi bật cười giòn giã, “Công tử đừng quên, là công tử tự tìm đến. Đã vào cửa, phải tin tưởng Ba Nguyệt Lâu, Ba Nguyệt Lâu tuy không phải danh môn chính phái nhưng luôn theo đạo nghĩa giang hồ. Công tử nếu yên tâm, xin mời lập chứng từ; nếu lo lắng, đừng để ý, hôm nay công tử viếng thăm ta tuyệt không để lộ.”
Cho nên nữ Lâu chủ vẫn không dễ đối phó, nói đến giao dịch chút xíu không nhường, hiếm có. Cuối cùng Lư Chiếu Dạ lui một bước, “Ta không tin Ba Nguyệt Lâu, nhưng ta tin Lâu chủ. Ký chứng từ xong sai người đưa ba phần tiền đặt cọc đến, còn lại đều phó thác lâu chủ, cảm phiền vất vả tìm được Thần bích cho tại hạ, rất nhiều rất nhiều.”
Nhai Nhi nói được rồi, cho Minh Vương phác thảo tại chỗ. Hai bên đóng ấn xong Lư Chiếu Dạ chắp tay từ biệt, Nhai Nhi sai người đưa tiễn, mình tiếp tục ngồi dưới mạn mành, tháo lớp che mặt ra chậm rãi uống trà.
Tô Họa phất quạt đi đến, vào Luận đình rũ mắt nhìn giấy tờ trên bàn, “Nhiệt Hải công tử này muốn tìm Mưu Ni thần bích à?”
Nhai Nhi gật đầu, “Trên giang hồ ai không muốn tìm Thần bích? Ngụy quân tử xấu hổ mở miệng, che tai mắt người tự thân ra tay. Chỉ có Lư công tử nhận tiểu nhân, tình nguyện bỏ tiền phó thác Ba Nguyệt Lâu.”
Tô Họa không hiểu, “Ngươi không phải không muốn tham dự sao, vì sao lại nhận?”
“Bởi tiền thù lao lớn.” Nàng nói xong, cười đánh trống lảng. Quan trọng nhất là, y biết người khởi xướng thảm án hai mươi hai năm trước là ai. Những kẻ hai tay dính máu phụ mẫu nàng, rửa tay xong có thể như không có việc gì tiếp tục múa đao cầm kiếm. Lính tôm tướng cua dĩ nhiên đáng hận, kẻ ban lệnh càng đáng chết. Nàng phải tìm được người này, tự tay kết liễu hắn, an ủi vong linh phụ mẫu.
Người người muốn Mưu Ni thần bích, không ngại gặp nạn vì nó. Người có nó ngày đêm như ngồi trên chông, người với không tới lại muốn đoạt đến đầu rơi máu chảy, chuyện đời thật sự buồn cười.
Tô Họa duỗi hai ngón tay như khúc hành tây, cầm khế ước lên, “Ngươi không cần tự mình đi, ta thay ngươi một chuyến đi Yên Vũ Châu.”
Nhai Nhi ưm một tiếng, “Sư phụ đã hai năm không hành tẩu giang hồ rồi.”
Bờ đình một gốc dương xanh biếc, cành liễu thon dài lất phất theo gió, hắt mưa vào đình. Tô Họa hái hai phiến lá, sờ trong tay, “Nghỉ lâu rồi, tay chân đều muốn rỉ sét, lần này để ta tái xuất giang hồ đi.” Một cước giẫm lên lan can, ngồi xuống ở bên biên đình, váy lụa khổng tước xòe như quạt xếp, nhè nhẹ phất phơ trên mũi giày trần hương. Nàng đối hai phiến lá, từ từ thổi lên khúc Thanh Thương quê nhà. Xuân sắc vẩy đầy nửa bên gò má, đôi hoa tai hình giọt nước sáu cạnh được ánh sáng xuyên qua, rơi xuống giữa cổ như giọt lê.
Những khi thảnh thơi, đã thật lâu không ngồi yên lòng không vướng bận bụi trần. Tô Họa thổi lá cây đến cao hứng, Nhai Nhi đá giầy đứng dậy múa cùng. Tay đưa cao mắt uyển chuyển, giờ đây nàng nhảy múa rất tốt so với Tô Họa, xoay trăm vòng không là gì. Xoay xong thân vẫn thế, nhẹ như yến, từng bước một chân điểm hoa sen, không hề rối loạn.
Gọi Tân La Tỳ mang rượu tới, múa đẹp đương nhiên muốn thưởng thức cùng rượu ngon. Hai người ngồi uống trong cảnh xuân, Tô Họa nói: “Tung tích Thần bích chưa hẳn thật sự có thể tìm được, giờ nhân sĩ giang hồ như ong vỡ tổ tiến về Yên Vũ Châu giống như năm đó khuấy động đuổi giết vợ chồng Nhạc Nhận Dư. Ngươi đồng ý với Lư Chiếu Dạ, nếu lỡ tìm không thấy thì tính sao với hắn?”
Nhai Nhi híp mắt nhìn hai con chim hoàng oanh trên cành, lẩm bẩm nói: “Mưu Ni thần bích không phải vũ khí bài danh trên Thần Binh Phổ sao, nhưng có ai chân chính gặp qua nó đâu? Đến lúc đó nói nó là cái gì thì là cái đó! Con đáp ứng vị Nhiệt Hải công tử là có dụng ý. Giang hồ các phái như hổ rình mồi, như Lư Chiếu Dạ nói, người chỉ lo thân mình rồi cũng trở thành mục tiêu công kích. Hai mươi mấy năm trước cha con Trường Uyên Nhạc thị từng có thanh danh tốt như vậy, muốn bôi đen là bôi đen. Lư Chiếu Dạ muốn Mưu Ni thần bích như vậy, vậy để cho y trở thành kẻ thù chung tiếp theo của võ lâm đi.” Nàng lạnh lùng cười, “Dù sao đã có ý muốn tìm Thần bích, đều không phải thứ tốt.”
Tô Họa lặng thinh, chậm rãi gật đầu. Nhai Nhi nhìn nàng, giống năm xưa Lan Chiến giao nhiệm vụ cho mình, ôn tồn nhỏ nhẹ nói: “Sư phụ lần này đi vất vả, ngàn dặm xa, không phải một chốc có thể về. Đến Yên Vũ Châu hãy án binh bất động đã, con biết Ngũ đại môn phái đã kết minh, nếu họ san bằng Vạn Hộ hầu phủ, đến khi đó chúng ta lại thừa dịp ngư ông đắc lợi. Dù tìm không thấy Thần bích, tức khắc trở về, con phái người Sinh Tử Môn cùng đi với người, trợ giúp một tay.”
Tô Họa đứng lên nói vâng, nữ tử trước mặt vốn không còn là đứa trẻ vừa bẩn vừa câm kia nữa. Nàng tâm tư sâu không kém Lan Chiến. Khi Lan Chiến cầm quyền không tin được ai, nàng sao không phải?
Vào đêm Ba Nguyệt lâu, ca múa mừng cảnh thái bình như thường lệ.
Hai vũ cơ mặc áo ngắn, cắn đoản đao ở trên đài khua kiếm nhảy múa, gương mặt mềm mại đáng yêu thân nhảy buông thả, một nắm một buông, đao ở thắt lưng xuyên qua giữa bụng. Hai thân thể mềm mại, múa thế nào cũng thành một vòng tròn, dưới đài quần chúng tụ tập, hò hét ném tiền đồng đầy sảnh đường diễn múa. Đàn ông tuyệt sắc và các cô xinh đẹp nâng rượu thịt mỉm cười ghé qua, thỉnh thoảng có tí hờn dỗi, chọc ghẹo, cũng có tức giận lôi đình, rút đao ra chém. Sau đó trong ồn ào khuyên giải đều lùi một bước, hòa khí phát tài, đây là cảnh đêm Ba Nguyệt Lâu.
Nhai Nhi thích loại náo nhiệt này, ít nhất trong náo nhiệt mới cảm thấy mình là còn sống. Nàng ngậm miếng cá khô thật dài, như lão giả ngậm cán thuốc, mạng che mặt nửa vén lên vắt qua cá khô, ngồi ở góc vắng nghe tin tức Nam Bắc.
Người đông, giống như lúc trước ở quán rượu mép sông, hội tụ tin đồn mới nhất từ các châu. Nghe đồn nhóm lạc đà nước Khang Cư có án chết người, quan phủ đến giờ không có manh mối, một hán tử Hồng Địch phía sau đầu xăm bông lúa đỏ mặt mày hớn hở miêu tả: “Người nước Khang Cư chết không toàn thây thì không chôn, mấy bộ phận còn lại mỗi đêm phải chuyển ra phơi dưới trăng. Bọn họ thờ thần mặt trăng, nghe nói như vậy có thể báo với thần, linh hồn được quy y. Cho nên gần đây trưởng nhóm đội lạc đà Khang Cư không quản đội nữa, mỗi ngày mặt trời lặn bưng cái đầu ra, đặt trên cột hấp thu ánh trăng. Ta muốn đi xem có biểu diễn hay không, ai ngờ đụng phải, suýt hù chết ta.”
* Nước Khang Cư (Kang Juguo
)
: nước lớn ở Tây Vực thời Đông Hán, lãnh địa diện tích rộng lớn, dân cư đông đảo.
Cả đám rộ lên một trận cười: “Lá gan ngươi như vậy, còn dám lên đội lạc đà đó sờ đùi gái ư?”
Hán tử Hồng Địch dương dương tự đắc, “Không gạt các ngươi, chết rồi ta cũng sờ qua nhé.”
Nghe khách phát ra lời chế nhạo hạ lưu lại thô lỗ: “Thấy thế nào?”
“Lúc còn sống dĩ nhiên mơn mởn mướt tay, đàn bà Khang Cư trời sinh xinh đẹp cực kỳ, chỉ cần nhìn khuôn mặt đơn thuần kia, lão tử đã muốn chào hỏi. Giờ chết rồi, thây trần trụi đầu treo chỗ đó, ngó một cái trong lòng không yên.”
Vì thế từ một thảm án phát triển thành chuyện cười vị mặn, hán tử Hồng Địch còn muốn ba hoa, lại nghe phía sau một người trẻ tuổi khinh thường hừ một tiếng.
Một tiếng hừ khiến cả phòng chú ý, hán tử Hồng Địch vỗ bàn, “Vị huynh đệ, có chuyện muốn nói à?”
Vị trẻ tuổi đội khăn chít đầu từ tốn uống một ngụm rượu, không quay đầu lại, dáng vẻ thế ngoại cao nhân, “Mỹ nhân chân chính, ngươi gặp rồi à? Đừng thấy có chút sắc thổi phồng lên trời, rõ là chưa thấy phố thị. Ta từng thấy người có vẻ đẹp tuyệt nhất, bề ngoài xinh đẹp yêu kiều, còn giỏi thủ đoạn, không chỉ làm người phàm lục đạo say mê, đến Tử Phủ Quân động thiên Lang Huyên đều là của nàng…”
Ở trong góc Nhai Nhi hơi run, giật mình, nhướng mắt nhìn qua. Chỉ thấy người trẻ tuổi ăn mặc y quan bên dưới lộ ra một đoạn đuôi cáo, phe phẩy trên chỗ tối sập gụ. Trên chóp đuôi vẫn còn vết đứt rõ ràng, mặc dù đã khỏi hẳn, nàng vẫn nhận ra được.
|