Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 69
Chương 69. Việc nặng nhọc này cứ để sư đệ
Edit + beta: Iris
Cuối cùng, Đường Tử Thần vẫn bị Quý Từ chọi cho cục gạch.
Hắn đang dựa vào vách tường, vốn đã không đứng vững, sau khi cánh tay và đùi lần lượt ăn một cục gạch, trực tiếp ngã xuống khỏi vách tường.
Khi rơi xuống đất, âm thanh phát ra rất lớn, quả thật khiến người ta nghi ngờ, có phải ngã gãy cả xương rồi không.
Cũng may Đường Tử Thần da dày thịt béo, bị ngã cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là khập khiễng đi đến chỗ Quý Từ, sau đó ngồi bệt xuống đất
Trông hắn vẫn còn hơi hoảng hốt: “Vậy rốt cuộc vì sao ngươi lại muốn xem cương thi tắm rửa?”
Quý Từ: “…”
Anh cảm thấy thằng nhãi này thật sự thiếu đòn, anh muốn mắng người, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Quý Từ nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát ném nồi cho Tần Giác: “Hắn khăng khăng muốn xem, ta kéo lại không được nên xông lên chắn phía trước hắn.”
Tần Giác đằng sau chậm rãi giơ dấu chấm hỏi lên: “?”
Giọng y khô khốc, hơi có chút khó tin: “Sư huynh?”
Quý Từ hòa ái nhìn y: “Sư huynh đây.”
Sau khi đáp lại một câu như vậy thì không quan tâm y nữa, ngược lại kéo Đường Tử Thần vào phòng, tránh quấy rầy Thi huynh tắm rửa.
Tần Giác đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm Minh Viễn với ánh mắt không rõ ý tứ một lúc, sau đó cũng đi vào.
Quý Từ rót một tách trà nóng cho Đường Tử Thần, hỏi: “Nói đi, sao đột nhiên lại đến đây tìm ta?”
Đường Tử Thần cầm tách trà nóng, nhấp một ngụm, tâm trạng khoan khoái hơn chút, nói:
“Ta nghe nói tông chủ Đạo Tông phạt ngươi, hơi lo lắng nên mới tới đây.”
Nghe vậy, Quý Từ khẽ nhướng mày: “Vậy cảm ơn ý tốt của ngươi, ta bị phạt xong rồi ngươi mới chạy tới thăm ta.”
Đường Tử Thần ho khan hai tiếng, nói: “Còn không phải vì trước đó ta phải tham gia đại điển Thịnh Nguyên sao, dù ta có muốn đến thăm ngươi thì cũng không có thời gian.”
“À à.” Quý Từ à cho có lệ, sau đó hỏi, “Người đứng đầu đại điển Thịnh Nguyên là ngươi phải không?”
Đường Tử Thần hơi hất cằm, vẻ mặt khá đắc ý: “Đương nhiên rồi.”
Sau đó, hắn nhớ tới gì đó, nói thêm: “Đúng rồi, sau khi ngươi bị tông chủ Đạo Tông bắt đi, cái người không thích mặc y phục kia tới tìm ta.”
Quý Từ ngớ ra hai giây mới nhớ ra người không thích mặc y phục trong miệng hắn là ai: “À, là Uất Trì.”
Lòng bàn tay anh đặt lên mép tách trà, chậm rãi nói: “Hắn tìm ngươi để nói gì à?”
“Đầu tiên là hắn hỏi ngươi đâu rồi, sau đó nhờ ta giao cái này lại cho ngươi.”
Nói xong, Đường Tử Thần lấy ra một lệnh bài trong tay áo, đặt trước mặt Quý Từ.
Quý Từ cầm lên xem, phát hiện hình như là giấy thông hành của Bình Khương Môn.
Chất liệu cẩm thạch trắng, chạm vào rất ấm áp, xúc cảm tinh tế.
Quý Từ nhìn một hồi: “Hắn muốn ta đến Bình Khương Môn?”
Tên kia nghĩ Quý Từ anh là cái gì? Đưa lệnh bài là có thể ép anh qua đó sao?
Quý Từ cầm lệnh bài trong tay, sau khi cân nhắc một chút thì đột nhiên vui mừng, chọc chọc cánh tay tiểu sư đệ:
“Chất liệu này có tốt không?”
Tần Giác cụp mắt nhìn thoáng qua: “Tạm được.”
Mắt Quý Từ sáng lên: “Có thể bán lấy tiền không?”
Tần Giác: “…?”
Y im lặng một lát, nói: “Sư huynh, nếu ngươi cần tiền, túi tiền của ta có thể giao cho ngươi bảo quản.”
Nghe những lời này, Đường Tử Thần ở đối diện cũng im lặng.
Hai người này có quan hệ gì mà Quý Từ lại phải quản lý túi tiền của Tần Giác?
Quý Từ hoàn toàn không cảm thấy có chỗ nào không đúng, anh nói: “Ta không thiếu tiền, nhưng lệnh bài này cầm trong tay sẽ phỏng tay, ta muốn đem đi bán.”
Đây là sự thật.
Lệnh bài này khá lớn, cỡ bằng nửa bàn tay, dù đặt ở đâu cũng không phù hợp.
Tần Giác thở dài: “Loại lệnh bài này có dấu hiệu nhận dạng rõ ràng, không bán được.”
Nghe vậy, Quý Từ càng thêm chán ghét lệnh bài này: “Vậy nó có tác dụng gì?”
Nói xong, anh đẩy lệnh bài lại cho Đường Tử Thần: “Ngươi cầm đi, ta không cần cái này.”
Đường Tử Thần nhìn lệnh bài, lắc đầu: “Ta cũng không cần.”
Hắn sợ Quý Từ lại đẩy lệnh bài cho hắn, vội lui lại.
“Thứ này là cho ngươi, ta không thể lấy.”
Đường Tử Thần vẫn còn nhớ dáng vẻ Uất Trì khi đưa lệnh bài cho hắn, rõ ràng đang mỉm cười nhưng thần sắc lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hắn nuốt nước bọt, nổi giận đùng đùng nói: “Ném phiền phức cho ta? Thực sự chỉ có mỗi mình ngươi dám làm!”
Trong Tu Tiên giới, Trung Nguyên có hai nhà Tam Thanh Đạo Tông và Cửu Trọng Thiên tạo thành thế chân vạc, còn Tây Vực thì có duy nhất một nhà Bình Khương Môn.
Hai người không liên quan gì đến nhau, nhưng nếu thực sự đánh nhau, ai mạnh ai yếu vẫn chưa biết.
“Không lấy thì không lấy, ta cũng đâu có ép ngươi.”
Quý Từ vừa nói vừa ném lệnh bài cho Tần Giác: “Tìm chỗ cất đi.”
“Được.” Tần Giác đồng ý, thuận thế nhét lệnh bài vào trong tay áo.
Nhìn dáng vẻ đã quen rồi cô bọn họ, Đường Tử Thần cảm thấy rất hụt hẫng.
Đồng thời, hắn cũng nhận ra mình dường như có gì đó không đúng.
Rõ ràng Tần Giác mới là người mà hắn yêu thầm nhiều năm, nhưng không biết vì sao, khi bò lên vách tường trong viện, ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo Quý Từ.
Đường Tử Thần cau mày, cầm tách bằng cả hai tay, không nói gì.
Bọn họ trò chuyện thêm một lúc nữa.
Quý Từ nghĩ tới gì đó, lại hỏi: “Đúng rồi, Cửu Trọng Thiên các ngươi thật sự cho vương bát tông mười mấy tòa tiền trang?”
Đường Tử Thần chớp chớp mắt, trên mặt toàn vẻ khó hiểu: “Vương bát tông?”
Thấy hắn khó hiểu, Tần Giác ở một bên nhàn nhạt nhắc nhở: “Bích Vũ Các.”
Quý Từ nhướng mày: “Đúng vậy, Bích Vũ Các.”
Khóe mắt thanh niên hiện lên ý cười: “Quả nhiên chỉ có tiểu sư đệ hiểu ta nhất.”
Đường Tử Thần hừ một tiếng, nói: “Chỉ là mười mấy tòa tiền trang mà thôi, đối với Cửu Trọng Thiên chúng ta, nhiêu đó chẳng là gì cả.”
Hắn nhếch khóe môi lộ ra nụ cười đắc ý:
“Huống hồ, ta đã xem thử mười mấy tòa tiền trang đó rồi, trên cơ bản đều là trang chết, đã không còn tiền trong trang từ lâu, chỉ có cái vỏ rỗng, Bích Vũ Các bọn họ có thể thu được lợi ích mới có quỷ.”
Đường Tử Thần biết trong khoảng thời gian này, Quý Từ không rời khỏi Đạo Tông, vì vậy kể chi tiết chuyện bên ngoài cho anh nghe.
Hắn nhìn thấy ánh mắt thanh niên nghiêm túc nhìn mình, trên môi khẽ nở nụ cười, trong lòng Đường Tử Thần có chút ngứa ngáy, cố ý kể dài dòng.
“Tư Tu Viện bị tận diệt? Làm đẹp lắm!”
Quý Từ lập tức vỗ tay vui mừng.
Anh định kêu Đường Tử Thần kể gì đó vui hơn, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân.
Quý Từ quay đầu lại, tức khắc sửng sốt: “Minh Viễn huynh?”
Đứng ở cửa phòng đúng là Minh Viễn.
Cương thi không biết mặc y phục, hắn mặc y phục mà Quý Từ tỉ mỉ chuẩn bị một cách lộn xộn, nhưng trên người lại sạch sẽ rất nhiều.
Quý Từ đến gần, phát hiện trên người Minh Viễn đã không còn mùi hương kỳ quái nào khác, chỉ toàn mùi bồ kết..
Anh gật đầu: “Không tồi, ta giúp ngươi mặc y phục lại đàng hoàng.”
Anh vừa dứt lời, bên cạnh đột nhiên truyền đến hai giọng nói một lớn một nhỏ.
“Không thể.”
“Không được!”
Tay Quý Từ khựng lại, khó hiểu nhìn Tần Giác và Đường Tử Thần: “Các ngươi kêu la cái gì?”
Đường Tử Thần đỏ mặt không nói, Tần Giác thì vẫn còn bình tĩnh.
Y đi lên nắm lấy tay Quý Từ, giọng có hơi nghiến răng nghiến lợi:
“Những việc thô tục như thay y phục, sao có thể để sư huynh làm?”
Trong mắt Tần Giác lóe lên tia âm u, lạnh lùng nhìn về phía Minh Viễn, sau đó thong thả ung dung kéo Quý Từ ra sau lưng mình:
“Việc nặng nhọc này cứ để sư đệ làm.”
🌞🌞🌞🌞🌞