Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 70
Chương 70. Chuyển biến
Edit + beta: Iris
Tần Giác nói mặc y phục cho Minh Viễn thì thật sự mặc y phục cho Minh Viễn, Quý Từ có khuyên thế nào cũng vô ích.
Đến cuối cùng, Quý Từ trơ mắt nhìn Tần Giác kéo Minh Viễn vẫn luôn gào rống vào trong buồng.
Minh Viễn vô cùng khó chịu khi bị Tần Giác đụng vào, nhưng do trước đó Quý Từ đã nói với nó là không được hung dữ với Tần Giác, nên nó chỉ có thể phát ra âm thanh phẫn nộ trong cổ họng.
Lúc bị đẩy mạnh vào trong buồng, Minh Viễn nắm lấy khung cửa, tuyệt vọng vươn cánh tay xanh trắng về phía Quý Từ.
Quý Từ cũng coi như đã nhìn ra, anh rất vui mừng khi thấy quan hệ của hai người chuyển biến tốt đẹp, cười nói: “Minh Viễn huynh yên tâm đi, tiểu sư đệ nhà ta sẽ không làm ngươi bị thương.”
Cổ họng Minh Viễn phát ra âm thanh dồn dập hơn, nhưng không lâu sau đã bị Tần Giác dùng sức kéo vào, hoàn toàn đi vào trong buồng.
Thấy thế, Quý Từ có hơi vui mừng.
Tần Giác là đầu quả tim của anh, Minh Viễn cũng vậy, đương nhiên mối quan hệ của bọn họ không thể cứ luôn cứng ngắc như vậy được.
Quý Từ đang đánh bàn tính nhỏ trong lòng, hoàn toàn không để ý tới vẻ kinh ngạc trên mặt Đường Tử Thần.
Sau đó Đường Tử Thần không nhịn được, chủ động hỏi: “Minh Viễn? Là Lý Minh Viễn ở Lý phủ, thành trấn Kinh Hồ?”
Quý Từ nhìn về phía hắn, hơi nhớ lại rồi nói: “Đúng vậy, ngày đó không kịp nói với ngươi, thật ra trước khi ngươi tới, ta và tiểu sư đệ đã chào hỏi Minh Viễn rồi.”
Đường Tử Thần nghe vậy thì hơi hoảng hốt.
Không biết hắn nghĩ tới cái gì, cuối cùng vẻ mặt phức tạp, hỏi: “Thế chuyện cả nhà Lý phủ bị giết sạch, cũng là các ngươi làm?”
Nghe hắn nói vậy, Quý Từ suýt nữa phun ra nước trà: “Sao có thể! Chúng ta là đệ tử chính đạo đó!”
Nói xong, anh hơi khựng lại, nói: “Vả lại, cho dù chúng ta có giết, đó cũng là Lý phủ đáng đời.”
Luyện hóa người sống để trấn trạch, nếu Lý phủ đã có thể nghĩ ra biện pháp âm độc như vậy, hẳn cũng nên đoán trước sẽ có ngày này.
Tục ngữ có câu, không làm chuyện trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.
Nghĩ tới đây, Quý Từ chậm rãi uống một hớp trà.
Đường Tử Thần ngồi đối diện anh, vẻ mặt khó hiểu: “Kỳ thật, ngươi nói ra những lời trên chứng tỏ ngươi đã đoán được chuyện này có quan hệ mật thiết với các ngươi đúng không?”
Sau khi hắn nói xong, trong phòng trở nên yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, Quý Từ đặt tách trà lên bàn, phát ra âm thanh trong trẻo.
Thanh niên nhướng mày, nói lời thấm thía: “Người trẻ tuổi, có một số việc không nên suy nghĩ quá rõ, sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng.”
Đường Tử Thần không thích giọng điệu giảng dạy của anh: “Ta chỉ vui khi nghe rõ, nhìn rõ, ta khác với những người giả câm giả điếc như ngươi…”
Cuối câu, giọng Đường Tử Thần nhỏ đi.
Dựa vào cái gì Tần Giác có thể được Quý Từ thiên vị một cách không có giới hạn?
Theo tình báo hắn biết, trước kia Tần Giác không có quan hệ thân thiết với đại sư huynh Đạo Tông…
Ánh mắt Đường Tử Thần mờ mịt, nhỏ giọng nói: “Ngươi cứ chiều hắn đi, sớm muộn hắn cũng sẽ bị ngươi chiều hư.”
Nghe vậy, Quý Từ vui vẻ: “Người của ta, đương nhiên ta phải chiều chuộng rồi, cho dù Tần Giác có muốn hái sao trên trời, ta cũng sẽ ủng hộ hắn vô điều kiện.”
Anh nói rất khoa trương, hơn nữa, Quý Từ suy nghĩ một chút, cảm thấy tiểu sư đệ nhà mình cũng không phải là hoàn toàn lương thiện, nhưng ít nhất tâm y sạch sẽ, vô cùng trong sạch.
Lý phủ bị diệt là đáng đời, Tần Giác sẽ không vô duyên vô cớ làm ra chuyện như vậy.
Nhưng điều này không ngăn được Đường Tử Thần suy nghĩ nhiều, sau đó mất mát: “… Ồ.”
Thấy hắn không có hứng thú lắm, Quý Từ dừng động tác nghịch tách trà lại, sau đó nhiệt tình nói:
“Ồ cái gì mà ồ, hay là bây giờ chúng ta thảo luận một chút, vì sao ngươi không cho ta thay y phục cho Minh Viễn?”
Giọng điệu của thanh niên lên cao, mang theo chút ý khiêu khích, cố tình chính anh lại không quan tâm điều đó.
Nghe xong câu đó, Đường Tử Thần hơi mím môi, bên tai đỏ bừng, giọng nói có chút gấp gáp:
“Còn có thể là vì sao nữa! Sao ngươi có thể thay y phục cho người khác? Vậy chẳng phải thấy hết của người ta sao?!”
Hắn vừa nói xong, Quý Từ chớp chớp mắt.
Anh ung dung hỏi tiếp: “Vì sao không thể, đều là đàn ông cả mà?”
Nói xong, Quý Từ lập tức nhớ đến tình cảnh của mình.
Đây là một thế giới mà gay xuất hiện khắp mọi nơi.
Nếu là vậy, Đường Tử Thần căng thẳng lo lắng như vậy cũng có vẻ hợp lý.
Sau khi nghĩ thông suốt, Quý Từ lập tức nhếch khóe môi: “Ồ ~ ta biết rồi. Nhưng ngươi yên tâm, ta không thích đàn ông.”
Nghe được lời này, đến lượt Đường Tử Thần sửng sốt.
“Ngươi không thích đàn ông?”
Hắn thật sự không tin vào tai mình.
Nếu không thích đàn ông, vì sao lại có quan hệ thân mật với Tần Giác như vậy?!
Vẻ mặt Đường Tử Thần quá dễ đoán, Quý Từ “chậc” một tiếng, nói:
“Đừng có nghĩ xấu về mối quan hệ của ta và tiểu sư đệ.”
Vừa dứt lời, đằng sau truyền đến tiếng mở cửa.
Tần Giác đẩy cương thi đi ra, giọng bình tĩnh: “Quan hệ xấu gì?”
“Không có gì.” Quý Từ bình tĩnh nuốt lại lời nói.
Sau đó không quan tâm đến Đường Tử Thần nữa, đứng lên đi đến trước mặt Minh Viễn.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, khuôn mặt xanh trắng của Minh Viễn lộ ra đường nét tuấn tú dị thường.
Nếu còn sống, tất nhiên sẽ là chiêu bài của hồng tụ lâu.
Quý Từ thích thú đánh giá hắn, nhìn đến nỗi Minh Viễn quay mặt đi tránh né.
“Xấu hổ cái gì?”
Quý Từ tóm lấy hắn, nhìn vào răng nanh lộ ra ngoài của Minh Viễn, nói:
“Có thể thử thu hồi răng nanh được không? Trông hơi giống lợn rừng.”
Minh Viễn nghe hiểu, nó rất không vui khi bị so sánh với lợn rừng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ, thu răng nanh lại.
Thấy thế, Quý Từ lui về sau vài bước, nhìn dáng vẻ Minh Viễn từ xa.
“Đẹp.” Anh khen ngợi.
Minh Viễn cụp mắt, ngón tay cuộn lại, nét mặt dường như rất vui vẻ.
Quý Từ vỗ vai Tần Giác: “Làm không tồi.”
Mặt mày thanh niên sáng bừng lên động lòng người, sự bất mãn vì phải thay y phục cho cương thi của Tần Giác cũng biến mất.
Y nhìn Quý Từ thật sâu, sau đó gật đầu: “Ừm, sư huynh hài lòng là được.”
Cách đó không xa, Đường Tử Thần im lặng nhìn bọn họ, cảm thấy mình ở lại đây đúng là không biết điều, sau khi chào hỏi thì rời đi.
……
Mấy ngày nay, độ tồn tại của Quý Từ trong tông môn càng ngày càng mạnh.
Không chỉ có đệ tử cùng tông thích đến trước mặt anh để xoát cảm giác tồn tại, ngay cả mấy vị trưởng lão cũng thường vô tình gặp được anh.
Hơn nữa mỗi lần xuất hiện, đều sẽ cho anh một vài thứ để chơi.
Nhất là Hàn Sinh trưởng lão.
Sau khi phát hiện Quý Từ không đeo vòng tay hắn đưa thì hỏi anh có phải không thích vòng tay hay không.
Quý Từ không nói có thích hay không, chỉ đổi đề tài, nói gần nói xa.
Nhưng Hàn Sinh không bao giờ kiên nhẫn nghe anh nói mấy cái đó, lần nào cũng trực tiếp phất tay áo rời đi, ngày hôm sau sẽ tìm thêm một số thứ đẹp đẽ hiếm lạ hơn đưa cho Quý Từ.
Quý Từ chưa từng dùng, nhưng cũng không thể không nhận, thế là nhét đồ vào tủ.
Trang sức bí bảo tốt nhất cứ thế mà phủ bụi trong tủ vài năm.
°°°°°°°°°°
Đăng: 25/2/2024