Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 68
Chương 68. Các ngươi bắt cương thi thì thôi đi, vậy mà còn chụm lại xem cương thi tắm rửa?
Edit + beta: Iris
Về chuyện rời khỏi tông môn, Quý Từ tranh thủ thời gian thảo luận với Tần Giác.
Tần Giác dừng động tác lau kiếm lại.
Y nhìn về phía Quý Từ, ánh mắt sâu thẳm: “Rời tông môn? Vì sao sư huynh lại có suy nghĩ này?”
Quý Từ nghịch cỏ dại, nói: “Ờm… Bởi vì ta ở đây không được thoải mái.”
Nói trắng ra là vì ở đây có rất nhiều trưởng lão biến thái.
Khiến cho anh cảm thấy khó chịu về mặt thể chất.
Đặc biệt là cái tên Vân Thời kia, trong khoảng thời gian này cứ tìm đủ mọi cớ để đến gần anh, sau đó động tay động chân.
Quý Từ phiền đến mức không muốn ra ngoài nữa, suốt ngày ở trong sân của tiểu sư đệ.
Có lẽ là những người đó cố kỵ tiểu sư đệ, nên cũng không tiếp tục xuất hiện trước mặt Quý Từ.
Nhưng Quý Từ vẫn cảm thấy hoảng hốt.
Anh mơ hồ có cảm giác mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
Thật ra không chỉ có mỗi Quý Từ, mà cả Tần Giác cũng có suy nghĩ này.
Y nhìn thanh niên sắc mặt khó coi trước mặt, ánh mắt hơi chuyển động: “Sư huynh, chuyện rời tông môn, không cần phải nóng vội. Đến lúc đó ta đi cùng sư huynh.”
Nghe y nói vậy, Quý Từ cũng yên lòng, hai người trò chuyện thêm vài câu, sau đó Quý Từ đi vào sân.
Thử tính toán thời gian, bây giờ chắc cũng đã đến lúc đại điển Thịnh Nguyên kết thúc.
Quý Từ cảm thấy dù gì mình cũng coi như là thiên tài, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh vốn dĩ có thể dựa vào đại điển Thịnh Nguyên để nổi danh.
Đáng tiếc ông trời cũng ngứa mắt anh, khiến anh gặp nhiều chuyện như vậy.
Chậc, bây giờ anh có thể làm gì chứ, chỉ vào ông trời rồi mắng là tiểu yêu tinh hả?
Quý Từ vừa suy nghĩ miên man, vừa vô thức chạm vào Giới Tử Hoàn.
Sau đó, anh nghĩ ra gì đó.
Quý Từ vội thả Minh Viễn ra.
Cương thi to lớn này bị nhốt trong Giới Tử Hoàn quá lâu, lúc được thả ra còn có chút mê man.
Đôi mắt trắng xanh của nó nhìn chằm chằm Quý Từ một lúc, sau đó phát ra tiếng rít nhẹ trong cổ họng.
Nhớ đến trước kia ở trong quỷ vực, Minh Viễn không ngủ không nghĩ canh gác bên cạnh anh lâu như vậy, Quý Từ lập tức đau lòng.
Vì vậy anh quyết định làm một chuyện vô cùng ý nghĩa cho Minh Viễn.
Quý Từ vỗ vai Minh Viễn, đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của đối phương, anh trịnh trọng nói: “Minh Viễn huynh, ngươi chờ một chút, ta nhất định sẽ chiêu đãi ngươi thật tốt.”
Nói xong, Quý Từ chạy đi nấu nước nóng, lôi một cái bồn gỗ lớn ra, thả bồ kết vào, sau khi xác định nhiệt độ nước vừa phải thì kéo Minh Viễn qua, nói:
“Minh Viễn huynh, tới, tắm rửa.”
Trong lúc ngẩn ngơ, Quý Từ dường như nhìn thấy đôi mắt xám ngoét của cương thi bắt đầu sáng lên.
Trong lòng Quý Từ nói, quả nhiên là thế, Minh Viễn huynh là một cương thi thích sạch sẽ.
Minh Viễn dùng bàn tay khô khốc nắm lấy ống tay áo Quý Từ, trong họng “grào grào” nói gì đó.
Mặc dù Quý Từ nghe không hiểu, nhưng không ảnh hưởng đến việc Quý Từ hiểu được ý nghĩa của nó.
Quý Từ an ủi nó: “Yên tâm, ta đã chuẩn bị sẵn y phục cho ngươi, đợi Minh Viễn huynh tắm rửa xong, ta chắc chắn sẽ trang điểm cho ngươi từ trên xuống dưới thật xinh đẹp!”
Nghe vậy, Minh Viễn vô cùng hài lòng.
Nó đẩy Quý Từ vào trong sân, không cho anh nhìn, sau đó bắt đầu cởi y phục tắm rửa.
Lúc vào sân, Quý Từ đụng phải Tần Giác.
Thấy y muốn đi ra ngoài, Quý Từ vội giữ chặt y lại: “Tiểu sư đệ, không thể!”
Bước chân Tần Giác khựng lại, tò mò hỏi: “Sao vậy?”
“Bên ngoài có người đang tắm, nó sợ người lạ, đệ đi qua sẽ khiến nó xấu hổ và giận dữ.”
Quý Từ nói một cách nghiêm trang, còn Tần Giác thì im lặng.
Hồi lâu sau, y mới mở miệng hỏi: “Sân của chúng ta, vì sao lại có người khác tắm rửa?”
Quý Từ nhìn y, nghiêm túc giải thích: “Là Minh Viễn đó.”
Tần Giác khẽ cau mày, hỏi: “Minh Viễn là ai?”
Quý Từ: “?”
Anh mở to mắt: “Sao ngay cả Minh Viễn mà đệ cũng không nhớ rõ?”
Giọng Tần Giác lạnh lùng: “Ta có quen sao? Đây là một người tốt khác mà ngươi quen ở bên ngoài?”
Thiếu niên mím môi, đôi mắt đen sâu như mực, thật sự không nhớ rõ.
Quý Từ nhíu mày: “Trí nhớ đệ thật kém.”
Vừa dứt lời, Tần Giác bất chấp sự ngăn cản của Quý Từ, vẫn đi ra ngoài sân.
Quý Từ sửng sốt, vội kéo y lại: “Này?!”
Tần Giác nắm lấy tay Quý Từ, kéo anh ra ngoài luôn.
Y muốn xem thử rốt cuộc là ai to gan như vậy, đến đây không nói một lời thì thôi đi, lại còn tắm rửa trong nhà bọn họ.
Không khí xung quanh Tần Giác đông lạnh, đến khi đi vào trong viện, thấy Minh Viễn toàn thân xanh trắng đang lau chùi cơ thể của mình.
Răng nanh bật ra, móng tay sắc nhọn, do cơ thể đã tử vong quá lâu, sau khi dính nước còn có vài miếng thịt bong ra.
Ngay sau đó, động tác lau chùi của Minh Viễn dừng lại, đối diện với tầm mắt của Tần Giác cách đó không xa.
Tần Giác: “…”
Y hít sâu một hơi, đang định nói gì đó, giọng điệu kỳ lạ của Quý Từ đã vang lên từ phía sau:
“Nhìn lén cương thi tắm rửa, không ngờ tiểu sư đệ lại là loại người này.”
Thái dương Tần Giác giật giật: “… Câm miệng.”
Tuy nhiên, Quý Từ chỉ lo xem kịch vui mà quên mất một chuyện, đó chính là Minh viễn cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ ghét Tần Giác.
Sau khi Minh Viễn phản ứng lại, lập tức gào lên với Tần Giác.
Ánh mắt hung ác, ngay cả móng vuốt cũng dài ra.
Quý Từ thầm nghĩ chơi quá trớn rồi, vội giấu Tần Giác ra sau lưng.
Minh Viễn đang muốn xông ra tấn công chợt khựng lại, giọng nó khàn khàn, khó chịu trừng mắt nhìn Quý Từ, trong họng phát ra tiếng gào không rõ ý nghĩa.
Nhớ tới trước đó Minh Viễn liều chết bảo vệ anh ở quỷ vực, Quý Từ không nỡ hung dữ với nó, chỉ thúc giục:
“Được rồi, không phải ngươi muốn tắm rửa sao? Nếu còn không lo tắm thì nước sẽ lạnh đó.”
Nghe được lời này, cơ thể Minh Viễn cứng đờ, đôi môi xanh trắng mím chặt như đang do dự.
Cuối cùng, sau khi suy nghĩ kỹ, Minh Viễn vẫn cảm thấy tắm rửa sạch sẽ thơm tho quan trọng hơn, nó gào lên uy hiếp Tần Giác sau lưng Quý Từ rồi đi vào bồn tắm.
Tần Giác sắc mặt vô cảm, ánh mắt khinh thường.
Y nhìn sang nơi khác, chờ Minh Viễn tắm xong thì y sẽ vứt cái bồn này.
Quý Từ quay đầu lại nhìn y, vẻ mặt khó hiểu: “Kỳ lạ, sao Minh Viễn lại không thích đệ nhỉ?”
Mặc dù lần đầu hai người họ gặp nhau quả thật có mâu thuẫn, còn từng đánh nhau, nhưng Quý Từ cũng đã giải thích với nó, vốn dĩ Tần Giác chỉ muốn độ hóa cho nó, không phải có ác ý.
Nhưng mỗi khi Quý Từ nói như vậy, Minh Viễn sẽ ngồi xổm xuống đất, bịt tai lại giả bộ không nghe thấy, có đôi khi nói nhiều quá, Minh Viễn sẽ mất kiên nhẫn gừ gừ trong cổ họng.
Tần Giác vẻ mặt cô đơn, câu được câu không nghịch ngón tay Quý Từ, nói: “Không biết, có lẽ vì ta không được người ưa thích.”
Quý Từ hơi cau mày, lập tức đau lòng:
“Nói bừa cái gì thế? Đệ sao có thể…”
Lời còn chưa dứt thì một tiếng hét quen thuộc truyền từ trên cao xuống.
Đường Tử Thần dựa vào vách tường, tay chân dang rộng hình chữ X, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Minh Viễn đang tắm, lại nhìn về phía Quý Từ và Tần Giác, giọng điệu khó tin:
“Các ngươi bắt cương thi thì thôi đi, vậy mà còn chụm lại xem cương thi tắm rửa?!”
Huyệt thái dương của Quý Từ nhảy thình thịch:
“Thằng nhóc ngươi muốn ăn đòn phải không!”
°°°°°°°°°°
Đăng: 24/2/2024