Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 67
Chương 67. Sư huynh, ngươi đừng tức giận
Edit + beta: Iris
Cuối cùng cũng thoát khỏi nanh vuốt của Vân Thời, Quý Từ cảm thấy toàn thân thoải mái, không khí cũng trong lành hơn rất nhiều.
Lúc anh ra cửa dường như đụng phải Thanh Ngọc trưởng lão, nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là anh phải chạy thật nhanh về bàn bạc chuyện rời tông môn với tiểu sư đệ.
Nhưng chưa bước được mấy bước đã bị Thanh Ngọc trưởng lão chạy theo túm chặt cánh tay.
Quý Từ dừng bước, sau đó hơi nhếch môi lên, xoay người lại, giọng điệu có chút kinh ngạc:
“Thanh Ngọc trưởng lão? Không phải người muốn nghị sự với tông chủ hả, sao bây giờ lại ra đây?”
Mẹ nó, hôm nay là ngày mấy trưởng lão bị đâm ban à?
Sao hết tên này đến tên kia chạy tới trước mặt anh vậy?
Quý Từ quá mệt mỏi, nhưng vẫn phải tiếp tục mỉm cười.
Thanh Ngọc cụp mắt xuống, chậm rãi buông tay ra, nói: “Nghe nói mấy ngày trước đó ngươi đi đến quỷ vực?”
Nghe câu hỏi này, Quý Từ gật đầu: “Đúng vậy, tông chủ trách phạt ta, ta là đệ tử, không dám trái lệnh.”
Vừa dứt lời, trong mắt Thanh Ngọc hiện lên vài phần chua xót: “Đều trách ta, nếu lúc ấy ta có thể khuyên nhủ hắn thì tốt rồi.”
“Không nói cái này nữa, Tiểu Từ, ngươi có bị thương không?”
Nói xong thì muốn đưa tay kiểm tra cơ thể Quý Từ.
Quý Từ sao có thể để người khác chạm vào người anh, vội lui về phía sau vài bước, chặn tay Thanh Ngọc lại.
Vẻ mặt thanh niên bình tĩnh: “Đã khiến trưởng lão lo lắng, đệ tử rất khỏe.”
Anh nhìn bàn tay cương cứng giữa không trung của Thanh Ngọc, sau đó dời tầm mắt như không có việc gì:
“Thanh Ngọc trưởng lão cố ý đến đây tìm ta, chắc không phải chỉ để hỏi thương thế của ta thôi đúng không?”
Anh nói xong thì thấy vẻ mặt tránh né của Thanh Ngọc.
Những thay đổi này căn bản không thoát khỏi đôi mắt của Quý Từ.
Anh hừ hừ hai tiếng dưới đáy lòng ——
Ôi, đàn ông.
Không lâu sau, Thanh Ngọc mới gian nan nói: “Là thế này, Tiểu Từ, có phải ngươi ở trong quỷ vực, thấy một… đứa bé khoảng 5 6 tuổi không?”
Dứt lời, Quý Từ lập tức sửng sốt.
Anh chớp chớp mắt, bất giác tiến lên một bước: “Cái gì, đứa bé gì? Nói rõ ràng một chút.”
Thấy động tác của anh, khóe môi Thanh Ngọc hơi nhếch lên.
Hắn giơ nắm đấm lên để bên môi ho khù khụ hai tiếng rồi nói: “Một bé trai khá xinh đẹp, tính cách hơi lạnh lùng, ăn mặc rách rưới.”
Sau khi nghe miêu tả, Quý Từ cơ bản đã đoán bảy tám phần mười chính là A Sinh.
Vậy là Thanh Ngọc quen A Sinh?
Anh không chắc lắm.
Quý Từ cau mày, cảnh giác nói:
“Sao trưởng lão đột nhiên hỏi cái này?”
Nghe vậy, ánh mắt Thanh Ngọc khẽ chuyển động, sau đó nói: “Mấy ngày trước đó, chất nhi của ta chịu đau khổ, hồn phách bị hút vào quỷ vực, hôm qua mới tỉnh lại, hơn nữa còn ầm ĩ muốn tìm ca ca.”
Trong lòng Quý Từ hơi kích động, đồng thời cũng có chút tò mò: “Chất nhi… Thanh Ngọc trưởng lão có chất nhi?”
“Tất nhiên rồi.” Thanh Ngọc mỉm cười, nói, “Ta đoán ca ca trong miệng nó có lẽ là ngươi nên mới đến tìm.”
Quý Từ lại hỏi thêm vài câu, hầu hết đều là những chuyện anh và A Sinh đã trải qua trong quỷ vực.
Từ chuyện đánh hổ giết thỏ sờ quả táo, Thanh Ngọc đều có thể trả lời khá đúng.
Quý Từ đã chắc chắn suy đoán.
Trên môi hiện ra nụ cười nhàn nhạt: “Nếu A Sinh là chất nhi của Thanh Ngọc trưởng lão, vậy ta yên tâm rồi, có trưởng lão ở đây, đương nhiên sẽ chăm sóc tốt cho A Sinh, đệ tử không làm phiền nữa.”
Nói xong, Quý Từ khom người hành lễ, quay đầu rời đi.
Thanh Ngọc còn muốn nói gì đó, nhưng đôi môi khép mở, cuối cùng không thốt ra được lời nào.
Một lúc lâu sau, phía sau truyền đến tiếng bước chân không nhanh không chậm.
Thanh Ngọc thậm chí còn không ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng: “A Sinh… Ngươi tìm cái tên rất hay.”
Hàn Sinh thờ ơ nhìn hắn: “Quá khen.”
Hai người đứng tại chỗ, không ai nói chuyện.
Trong Đạo Tông dường như có điều gì đó đã lặng lẽ thay đổi, nhưng mọi người đều không thể giải thích được tại sao.
……
Sau khi thoát khỏi mấy vị trưởng lão và Vân Thời, Quý Từ dẫm lên Chiết Liễu Kiếm, nhanh chóng bay về nhà.
Anh đếm đầu ngón tay, Vân Thời, Hàn Sinh và Thanh Ngọc, Đạo Tông có tổng cộng bốn người có quyền lên tiếng nhất, ngoại trừ Cô Hồng, hôm nay anh đều gặp những người khác.
Hơn nữa thái độ cũng rất kỳ quái.
Quý Từ hơi sợ hãi, biết với tu vi hiện tại của mình, anh hoàn toàn không thể chống lại bọn họ.
Về phần A Sinh…
Anh cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn lắm.
Tóm lại, nên nhanh chóng cắt đứt quan hệ với những người đó thì tốt hơn.
Trong lúc đang nghĩ ngợi, anh cũng đã tới được sân của tiểu sư đệ.
Nói mới nhớ, từ khi Tần Giác tỉnh dậy thì Quý Từ đã bắt đầu chăm sóc y, sau đó anh không còn về sân của mình nữa.
Lúc đi vào, Quý Từ đúng lúc nhìn thấy Tần Giác đang bận rộn trong bếp.
Anh hơi sửng sốt, sau đó đi qua: “Lúc ta ra ngoài, đệ đang nấu cơm, sao bây giờ ta về rồi mà đệ vẫn còn nấu cơm vậy?”
Tần Giác cho thêm củi lửa vào bệ bếp, đang định nói gì đó, nhưng khi Quý Từ nghiêng người tới gần, sắc mặt y đột nhiên thay đổi.
Thiếu niên ném củi đi, kéo tay Quý Từ ra, chạm vào.
Quý Từ có chút mờ mịt, lời muốn nói đều bị nuốt trở về: “… Tiểu sư đệ?”
Tần Giác không trả lời, lại kéo anh về phía mình, cúi đầu ngửi mùi hương bên tóc và cổ Quý Từ.
Trong mắt thiếu niên trở nên âm u, giọng khàn khàn:
“Sư huynh, trên người ngươi thúi quá.”
Quý Từ: “…”
“Đệ có thể nói chuyện bình thường được không? Tần Giác, đệ đừng tưởng ta cưng chiều đệ, nghĩa là đệ muốn làm gì thì làm…”
Anh chưa nói xong đã bị Tần Giác ngắt lời:
“Ngươi đến tẩm điện của Vân Thời.”
Đây không phải là câu nghi vấn.
Lời trách cứ của Quý Từ lập tức nghẹn lại.
Anh ngây ra một lát, sau đó giơ cánh tay lên ngửi ngửi, buồn bực nói: “Mũi đệ là mũi chó hả?”
Tần Giác không trả lời, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu hung bạo:
“Vì sao lại đi tìm hắn?”
Quý Từ nhận ra cảm xúc của y không thích hợp, vội giơ tay lên nói:
“Oan quá! Ta là bị hắn bắt đi mà!”
Nói xong, Quý Từ mỉm cười lấy lòng Tần Giác, nói: “Vân Thời khăng khăng kéo ta đi, ta sao có thể chống lại hắn?”
Giọng Tần Giác lạnh như châu ngọc: “Ngươi còn lên giường của hắn.”
Quý Từ: “…”
Chết tiệt, cái cảm giác bị bắt gian đánh chết này.
Anh quăng những suy nghĩ linh tinh trong đầu ra ngoài, sau đó hứa hẹn từ tận đáy lòng: “Tiểu sư đệ, con tim này của ta từ đầu đến cuối chỉ có một mình đệ, có thiên địa chứng giám!”
“Sơn vô lăng, thiên địa hợp, nãi cảm dữ quân tuyệt!”*
*Trích câu trong bài thơ “Thượng da”, nguyên bài thơ là “Thượng da, Ngã dục dữ quân tương tri, Trường mệnh vô tuyệt suy. Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt”, dịch nghĩa là “Hỡi trời, Ta nguyện được cùng chàng tương tri (yêu nhau), Duyên tình mãi mãi không dứt. (Tới khi nào) Sông cạn đá mòn, Mùa đông sấm dậy, Mùa hạ tuyết rơi, Trời đất hợp làm một, Thì ta mới chịu cùng chàng biệt ly”.
Quý Từ nói một hồi thành nghiện, liên tục nói một loạt lời yêu thương buồn nôn.
Thái dương Tần Giác giật giật, y giơ tay bụm miệng Quý Từ, giọng lạnh lùng:
“Đừng tán tỉnh nữa.”
Quý Từ yên tĩnh lại, đôi mắt phượng chứa đầy ý cười, hứng thú nhìn chằm chằm Tần Giác.
Cứ như thể trong mắt chỉ có mỗi mình y vậy.
Tần Giác cụp mắt xuống như bị bỏng, tiếp tục làm việc bên bệ bếp.
Quý Từ nhìn y khảy củi lửa, nhớ tới hành động vừa rồi của Tần Giác, chợt nhận ra có điều gì đó không đúng:
“Từ từ, vừa rồi đệ rửa tay chưa?”
Tần Giác khựng lại, sau đó nói như không có chuyện gì xảy ra:
“Sư huynh, ngươi ra ngoài chờ trước đi, gà lá sen sắp xong rồi.”
Quý Từ tức giận: “Đệ đừng có đổi đề tài!”
“… Từ từ, gà lá sen?”
Tần Giác lấy món gà lá sen gần chín ra khỏi bệ bếp, cười tao nhã:
“Ừm, ta cố ý nướng đó, sư huynh, ngươi đừng tức giận.”
🌞🌞🌞🌞🌞