Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 66

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 66
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 66. Giằng co

Edit + beta: Iris

Sự thật chứng minh, Vân Thời quả thật có bệnh, hơn nữa bệnh còn không nhẹ.

Quý Từ đưa tay muốn đẩy hắn ra khỏi người mình, ngặt nỗi con chó già này vẫn rất vững vàng, Quý Từ dùng hết sức lực cũng không có tác dụng.

Anh thở phì phò, nghĩ thầm hay là há miệng ra cắn người.

Nhưng trong lúc giằng co, Quý Từ ngước mắt lên, phát hiện ánh mắt đối phương rất sâu, bên trong tràn ngập thần sắc ái muội.

Anh sợ mình mất nhiều hơn được, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

“Vân tông chủ, ngươi đây là muốn làm gì?”

Vân Thời đè trên người anh, nghịch mái tóc tán loạn của Quý Từ.

Mái tóc đen mượt quấn quanh ngón tay thon dài của Vân Thời, trông có vẻ ái muội triền miên.

Quý Từ quay đầu né hơi thở của hắn, phát hiện bây giờ mình đang ở trong nội điện của Vân Thời.

Trên vách tường có khảm một viên Dạ Minh Châu rất lớn, mép giường có lò Bác Sơn đang đốt củi đàn hương.

Mà lúc này, chủ nhân nội điện, tông chủ Đạo Tông, Vân Thời, đang nằm trên người anh…

Quý Từ sốc.

Vân Thời bao lớn rồi? Một ngàn tuổi rồi phải không?

Trâu già gặm cỏ non cũng không phải gặm như vậy! Quý Từ anh vừa mới cập quan, là độ tuổi 20 rất tuyệt vời, sao có thể bị Vân Thời vấy bẩn!

Quý Từ phản ứng lại, dùng hết sức đẩy Vân Thời sang một bên, khuôn mặt toát một lớp mồ hôi mỏng vì quá kích động:

“Tông chủ, xin người tự trọng.”

Vân Thời ung dung nhìn anh, ánh mắt nhớp nháp: “Ta chỉ là cảm thấy ngươi rất thú vị.”

Quý Từ cảnh giác nhìn hắn, không nói gì.

Dáng vẻ này thật sự quá trêu người, rõ ràng ngoại hình rất khôi ngô đẹp trai, lúc này đuôi mắt lại ửng hồng, cánh môi mím lại vì nhục nhã.

Vân Thời nhìn thấy cảnh này, bỗng cảm thấy dường như còn hưng phấn hơn cả cảm giác mà Tần Giác mang lại.

Nghĩ vậy, hắn cong môi, nói: “Thật ra ta không ngờ ngươi có thể sống sót trở về.”

“Quỷ vực rất hung hiểm, người đi vào thường sẽ không bao giờ quay trở lại, ngươi đi một chuyến, không những còn sống mà còn đột phá hóa thần.”

Giọng Vân Thời mang theo tò mò, hắn đưa tay muốn vuốt ve đường nét trên khuôn mặt Quý Từ, nhưng hắn chưa kịp chạm vào đã bị Quý Từ đánh bay cái tay.

Quý Từ cảm thấy xui xẻo.

Đồ rác rưởi trứng thối, muốn anh chết thì nói đại ra đi, bây giờ lại trói anh đến trên giường rồi đè xuống là muốn quậy cái gì?

Anh là trai thẳng, rất thẳng!

Nghĩ vậy, Quý Từ càng tức giận hơn.

Anh lạnh nhạt nhìn chằm chằm Vân Thời, nói:

“Vân tông chủ, ta sẽ coi quỷ vực là hình phạt mà người giáng cho ta, xử phạt kết thúc, đệ tử không còn liên quan đến chuyện kia nữa, Vân tông chủ không cần phải nắm mãi không bỏ, miễn cho mất phong độ.”

Nghe vậy, Vân Thời cười rộ lên: “Sao có thể thế được? Ta chỉ cảm thấy ngươi thú vị thôi mà.”

Ánh mắt nam nhân dừng trên nốt ruồi nhạt bên sườn mũi Quý Từ, đôi mắt hơi sáng lên:

“Bây giờ ngươi mới cập quan, cũng đã là tu vi Hóa Thần, nếu tính ra, chắc chắn là một trong những người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ Tu Tiên giới, đáng tiếc không tham gia đại điển Thịnh Nguyên, nếu không ngươi nhất định sẽ thanh danh vang dội.”

Nghe thế, Quý Từ quả thực tức đến cười.

Anh không tham gia đại điển Thịnh Nguyên là tại ai hả? Còn không phải vì lão tất đăng trước mặt sao! Hắn lại còn không biết xấu hổ nhắc đến!

Quý Từ bình tĩnh lại.

Anh cũng muốn nhìn thử, cái miệng chó này có thể phun ra được ngà voi gì.

Chỉ thấy Vân Thời ánh mắt dịu dàng, ngón tay lén vuốt sợi tóc Quý Từ, giọng nói trầm thấp êm dịu:

“Tiểu Từ có muốn đến bên người bản tông chủ không? Ta sẽ đích thân dạy dỗ ngươi.”

Câu cuối bị hắn cố tình đè thấp giọng và kéo dài, khiến nó trở nên có ý tứ rất sâu xa.

Quý Từ nghe mà ngứa lỗ tai, anh mấp máy môi, cuối cùng nghẹn đến đỏ mặt phun ra một câu:

“Vân tông chủ, trong họng người mắc nguyên cây đàn cello* hả?”

*Đàn cello có âm trầm thấp rất khó nghe, ý Quý Từ là đang khịa Vân Thời nuốt luôn cây đàn cello hay sao mà giọng khó nghe quá.

Vân Thời:?

Trong mắt hắn hiện lên tia mờ mịt: “Cái gì?”

“… Không có gì.” Quý Từ khô khốc nói, anh ho khan vài tiếng, thấy Vân Thời đã có chút lơi lỏng thì cẩn thận ngồi dậy từ trên giường, nói, “Vân tông chủ, ta cảm ơn ý tốt của người, nhưng đệ tử đã hạ quyết tâm, vài ngày nữa sẽ rời tông môn, xuống núi du hành tứ hải, tông chủ không cần lãng phí thời gian trên người đệ tử.”

Anh vừa nói xong, trong điện nhất thời rơi vào yên lặng.

Không khí xung quanh như ngưng tụ lại.

Trong giọng Vân Thời mang theo lệ khí nhàn nhạt: “Rời tông môn?”

“Đúng vậy.”

Quý Từ đứng dậy từ trên giường, trong tay nắm chặt dây buộc tóc màu xanh biển.

Vẻ mặt thanh niên cực kỳ nghiêm túc: “Trên nội quy tông môn có viết, đệ tử sau khi đạt đến cảnh giới Hóa Thần, có thể rời khỏi tông môn, tự tìm đường ra.”

Vì vậy anh muốn rời khỏi tông môn, muốn xuống núi, có gì không tốt sao?

Trên thực tế, nếu hoàn cảnh của anh trong tông môn vẫn như trước đây, có lẽ anh sẽ không muốn rời khỏi tông môn nhanh như vậy.

Nhưng dù là Vân Thời hay là Hàn Sinh, bọn họ đều mang lại cho Quý Từ cảm giác quá kỳ quái.

Quý Từ không thể diễn tả được cảm giác đó như thế nào, chỉ là tự dưng cảm thấy không thoải mái mà thôi.

Anh có dự cảm, nếu mình tiếp tục ở lại Đạo Tông, tình cảnh đang chờ đợi anh có lẽ sẽ còn tồi tệ hơn trước.

Quả nhiên, trên mặt Vân Thời đã hoàn toàn không còn ý cười.

Ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn vào khuôn mặt Quý Từ, không có chút cố kỵ nào, cực kỳ táo bạo.

Quý Từ cũng thoải mái hào phóng để cho hắn nhìn, hai người nhất thời không nói gì.

Qua hồi lâu, Vân Thời mới chậm rãi nói: “Là do ngươi ở Đạo Tông gặp khó khăn sao?”

Hắn ngước mắt lên nhìn: “Ngươi phải biết rằng, trong thiên hạ, chỉ sợ ngươi không tìm được nơi nào thích hợp tu luyện hơn Đạo Tông, chẳng lẽ ngươi muốn cả đời trì trệ tu vi ở Hóa Thần sao?”

Quý Từ cảm thấy hắn nói có lý, nhưng cũng chỉ là có lý một chút mà thôi.

So với tu vi, anh càng muốn dẫn tiểu sư đệ thoát khỏi đám biến thái này.

Hôm nay giằng co với Vân Thời một trận, chỉ càng thêm củng cố ý định rời đi của anh.

Quý Từ cụp mắt xuống: “Tông chủ, ý đệ tử đã quyết.”

Anh vừa nói xong, bầu không khí trong điện lạnh như muốn đóng băng.

Ánh mắt Vân Thời nhìn Quý Từ cực nhẹ, không biết vì sao, Quý Từ thấy sau lưng chợt lạnh.

Anh bình tĩnh đặt tay lên chui kiếm Chiết Liễu bên hông, bình tĩnh nghĩ.

Nếu Vân Thời dám ra tay với anh, anh sẽ dùng kiếm đâm chết hắn.

Trong khi anh đang suy nghĩ, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng thông báo của đạo đồng:

“Vân tông chủ, Thanh Ngọc trưởng lão cầu kiến.”

Bị gián đoạn, bầu không khí trong điện lại ấm lên lần nữa.

Thanh Ngọc tới?

Nghĩ vậy, Quý Từ hơi thả lỏng, dần dần buông lỏng chuôi kiếm.

Anh ngước mắt nhìn Vân Thời, nho nhã lễ độ gật đầu:

“Nếu Thanh Ngọc trưởng lão đã đến đây nghị sự, vậy đệ tử cáo lui trước.”

Nói xong, không đợi Vân Thời đáp lại, anh trực tiếp xoay người chạy ra cửa điện.

Sau lưng, giọng Vân Thời trầm thấp lạnh lẽo:

“Quý Từ, nếu ta không đồng ý, dù thực lực ngươi có mạnh đến đâu cũng không thể rời khỏi Tam Thanh Đạo Tông.”

Bước chân Quý Từ khựng lại, nhưng vẫn không nói gì, chạy ra ngoài cửa điện.

Khi bước qua khỏi ngạch cửa, anh va phải Thanh Ngọc.

Thấy anh, trong mắt Thanh Ngọc hiện lên tia kỳ dị, sau đó vội vã hô: “Quý Từ, dừng bước!”

Quý Từ như không nghe thấy, chỉ lo cắm đầu chạy ra ngoài.

Thanh Ngọc quay đầu nhìn vào trong điện một cái, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn đuổi theo Quý Từ ra ngoài.

Tiểu đạo đồng chứng kiến hết mọi chuyện có chút sửng sốt, hắn hoảng sợ nhìn Vân Thời: “Vân tông chủ, Thanh Ngọc trưởng lão hắn…”

“Không sao, ngươi lui ra đi.”

Nghe hắn nói vậy, tiểu đạo đồng lập tức ngậm miệng, im lặng rời đi.

Dưới ánh sáng mờ ảo, Vân Thời giơ tay thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của hắn, nhưng không biết vì sao lại lộ ra tia âm u.

Giọng hắn khàn khàn, mang theo chút hưng phấn khiến người khác rùng mình:

“… Quý Từ, thú vị.”

°°°°°°°°°°

Đăng: 23/2/2024

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 66"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

anh-trang-rot-lai.jpg
Ánh Trăng Rớt Lại
26 Tháng 10, 2024
sau-khi-van-nguoi-ghet-chet-di-tat-ca-ke-thu-deu-hoi-han.jpg
Sau Khi Vạn Người Ghét Chết Đi Tất Cả Kẻ Thù Đều Hối Hận
4 Tháng mười một, 2024
moi-quan-he-xa-la.jpg
Mối Quan Hệ Xa Lạ
27 Tháng 10, 2024
nghich-hoa.jpg
Nghịch Hỏa
11 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online