Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 65
Chương 65. Tổn thọ mất
Edit + beta: Iris
Nghe được lời này, tâm trạng Quý Từ rất phức tạp.
Anh không một mình ở chỗ này, chẳng lẽ còn nửa mình, nửa mình ở chỗ này hả?
Hàn Sinh cố ý đến làm khó anh hả?
Quý Từ hít sâu một hơi, trên mặt mang ý cười, hiểu lòng người, nói: “Ta tới đây để ngắm cảnh thôi, nếu Hàn Sinh trưởng lão không muốn nhìn thấy đệ tử, vậy đệ tử sẽ rời đi.”
Nói xong, anh đang chuẩn bị nhích người bỏ của chạy lấy người.
Hàn Sinh hơi sửng sốt, dường như không ngờ mọi chuyện lại phát triển theo tình thế này.
Hắn khẽ cau mày, trầm giọng nói: “Chờ chút.”
Lời vừa dứt, Quý Từ đành phải dừng chân lại, xoay người, hỏi một cách khách sáo xa cách: “Trưởng lão, người còn có chuyện gì sao?”
Hoàn toàn là dáng vẻ đứng đắn, phản ứng giống như một đệ tử bình thường nhất trong Đạo Tông khi gặp phải trưởng lão.
Trang nghiêm trịnh trọng, chỉ là thiếu sự kính nể và thân mật.
… Rõ ràng trước đây không lâu, không phải là như vậy.
Giữa mày Hàn Sinh càng thêm bực bội, ánh mắt nhìn Quý Từ, chậm rãi đến gần anh.
Sau khi nhận ra động tác của hắn, Quý Từ chớp mắt kinh ngạc, sau đó không tự chủ được lui về sau hai bước.
Những trưởng lão Đạo Tông này đều là những kẻ mất trí, đầu óc bất thường, ai biết bọn họ sẽ làm ra hành động kinh người gì?
Giọng điệu Quý Từ rất chân thành: “Hàn Sinh trưởng lão, đệ tử đã làm gì sai nữa sao?”
Nghe anh nói vậy, bước chân Hàn Sinh dừng lại: “… Cái gì?”
Quý Từ ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt phượng cực kỳ nghiêm túc, lặp lại: “Hôm nay Hàn Sinh trưởng lão đến đây là muốn trách phạt đệ tử sao?”
Hàn Sinh mím môi thành một đường thẳng: “Sao ngươi lại nghĩ như vậy?”
Còn hỏi vì sao? Quý Từ hơi buồn bực.
Nếu không phải trưởng lão cảm thấy anh phạm sai lầm, cố ý đến đây xử lý anh, vậy vì sao Hàn Sinh trưởng lão lại đến đây?
Cũng không thể nào là muốn ôn chuyện với anh, kéo gần mối quan hệ chứ?
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Quý Từ run lên buồn nôn.
Thấy Quý Từ không nói lời nào, vẻ mặt Hàn Sinh càng thêm khó coi, giọng lạnh lùng: “Trong lòng ngươi, ta là người như vậy sao?”
Thấy hắn sắp tức giận, Quý Từ vô thức nhớ lại lần bị phạt quỳ, đầu gối đau nhức theo bản năng, vội vàng phủ nhận: “Đương nhiên không phải!”
“Vậy ngươi cảm thấy ta là người thế nào?”
Quý Từ:.
Biến thái có tính không? Vì sao nhất định phải bắt anh trả lời? Chẳng lẽ Hàn Sinh trưởng lão thật sự cho rằng hắn sẽ có hình tượng rất tốt trong lòng anh sao?
Quý Từ liếm môi, cuối cùng vẫn cung kính cho ra đáp án chính thức: “Tất nhiên là đại trưởng lão có đạo đức tốt, được kính trọng của Đạo Tông.”
Hì hì, ngoại trừ ba chữ đại trưởng lão, tất cả các từ hình dung đều là giả.
Ngoài dự đoán, sau khi nghe thấy câu trả lời này, Hàn Sinh hình như cũng không hài lòng.
Hắn quan sát vẻ mặt của Quý Từ, không nói câu nào.
Một lúc lâu sau, hắn mới chậm lại nói: “Vậy ngươi cảm thấy Thanh Ngọc thế nào?”
Nghe thế, Quý Từ khựng lại.
Thanh Ngọc trưởng lão?
Anh ngước mắt lên, lén lút nhìn Hàn Sinh.
Đang êm đang đẹp sao lại nhắc đến Thanh Ngọc làm gì? Tuy Thanh Ngọc cũng không phải là người tốt lành gì, nhưng so với ba người Hàn Sinh, Cô Hồng và Vân Thời, thì Thanh Ngọc cũng coi như không tồi, ít nhất Quý Từ không phải rất ghét hắn.
Anh thành thật nói: “Thanh Ngọc trưởng lão… Là người tốt.”
Ừm, câu trả lời này rất hoàn hảo.
Nhưng Hàn Sinh vẫn không nói chuyện.
Quý Từ hơi mất kiên nhẫn, mẹ nó, người này câm à?
Tự dưng làm lãng phí thời gian của anh làm gì?
Quý Từ đang định nói thêm gì đó, tay anh bỗng bị Hàn Sinh nắm lại.
Quý Từ:!!!
Anh vô thức bắt đầu giãy giụa, nhưng sức lực của Hàn Sinh rất lớn, dù có giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Quý Từ đang định dùng linh lực để chạy trốn, miễn cho người này bẻ gãy ngón tay anh, thì đột nhiên cổ tay có cảm giác lành lạnh.
Tiếng “Leng keng” vang lên.
Quý Từ cau mày nhìn qua, phát hiện Hàn Sinh đang đeo một chiếc vòng phỉ thúy lên cổ tay anh.
Màu xanh biếc trong suốt, chất liệu rất tốt.
Anh nhìn Hàn Sinh, do dự hỏi: “Đây là?”
Hàn Sinh tránh tầm mắt anh: “Quà xin lỗi.”
Quý Từ nghe thấy thì sửng sốt: “Cho ta, xin lỗi?”
Hàn Sinh mím môi, sau đó gật đầu.
Quý Từ hoàn toàn choáng váng.
Đang yên đang lành, Hàn Sinh xin lỗi anh làm gì? Chẳng lẽ lương tâm của hắn cảm thấy trước đây quả thật đã đối xử khắt khe với anh nên muốn xin lỗi hả?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Quý Từ tự dưng cảm thấy hoảng hốt, tên này chẳng lẽ đang nhịn để ra đại chiêu gì đó?
Chẳng hạn như đánh một cái rồi cho một quả táo, để anh thả lỏng cảnh giác, Hàn Sinh sẽ gõ anh một búa ngất xỉu…
Quý Từ suy nghĩ mấy thứ linh tinh trong lòng, nhưng trên mặt không biểu hiện ra gì, Hàn Sinh chỉ cần nhìn vẻ mặt anh là biết anh đang suy nghĩ cái gì.
Hắn nhắm mắt, nghiêm khắc nói: “Đừng suy nghĩ vớ vẩn!”
Quý Từ:…
“Ồ.” Quý Từ nhìn vòng tay phỉ thúy trên cổ tay, nhìn thế nào cũng thấy không thích, “Vậy Hàn Sinh trưởng lão, nếu không có chuyện gì thì ta rời đi trước.”
Lần này, Hàn Sinh không ngăn lại.
Nhưng Quý Từ có thể cảm nhận rõ, tầm mắt hắn vẫn còn đang nhìn mình.
Quý Từ da đầu tê dại, bước nhanh hơn, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Hàn Sinh đứng tại chỗ, giống như con rối gỗ mất đi sức sống, chỉ là ngón tay vô ý ma sát nhau tựa như đang hồi tưởng dư vị gì đó.
……
Sau khi rời khỏi Hàn Sinh, Quý Từ cảm thấy không khí trong lành hơn rất nhiều.
Anh nhìn chiếc vòng tay phỉ thúy trên cổ tay mình, càng nhìn càng ngứa mắt, đang định tháo nó ra vứt đi thì bên cạnh bỗng truyền đến hơi thở lạnh lẽo.
Quý Từ quay đầu lại nhìn, tức khắc đổ mồ hôi lạnh.
Anh không còn suy nghĩ gì về vòng tay trên tay mình, chậm rãi lùi lại vài bước rồi khom mình hành lễ:
“Vân tông chủ.”
Người này chính là Vân Thời.
Hắn xoã tóc, mặc y phục màu trắng, vạt áo dính chút màu đỏ sậm, không biết có phải là máu hay không, trên mặt lại mang theo ý cười, ánh mắt nhìn Quý Từ tràn ngập hứng thú.
Thấy dáng vẻ cảnh giác của Quý Từ, hắn nhướng mày hỏi:
“Sao thế, rất sợ ta?
Nghe hắn nói như vậy, Quý Từ nhếch khóe môi, khó khăn mỉm cười: “Sao có thể, ta đối với Vân tông chủ… Là một lòng kính ngưỡng.”
Mới là lạ, đám Hàn Sinh chỉ là tiểu biến thái, chỉ có Vân Thời là đại biến thái siêu cấp vô địch.
Ném anh vào quỷ vực thì thôi đi, trước khi ném còn sờ mó anh?
Mịe, thật là ghê tởm.
Vân Thời như không thấy vẻ mặt của Quý Từ, hắn khéo léo đến gần Quý Từ, đưa tay vuốt ve gương mặt anh, nhiệt tình nói:
“Hình như ngươi trở nên đẹp hơn, là ảo giác của ta sao?”
Quý Từ: “… Chắc là vậy.”
Vân Thời trầm ngâm một lát, sau đó quả quyết nói: “Không, ngươi thật sự trở nên đẹp hơn, để ta suy nghĩ một chút, có phải ngươi đột phá Hóa Thần trong quỷ vực không?”
Hắn vừa nhắc tới quỷ vực, sắc mặt Quý Từ khó coi đến mức sắp không che giấu được nữa.
Quý Từ giơ tay đẩy móng vuốt của Vân Thời ra, lại lùi về sau một bước: “Lần này là đệ tử quấy rầy tông chủ, đệ tử cáo lui trước.”
Nói xong thì định rời đi.
Tổn thọ mất, dạo này sao thế nhỉ, cứ gặp phải chuyện xui xẻo thế này không vậy?
Trong lúc anh đang nghĩ như vậy, cánh tay bỗng bị kéo lại.
Trời đất quay cuồng trong chốc lát, Quý Từ cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi, sau lưng là chăn bông mềm mại.
Tóc Quý Từ tản ra, anh không rõ tình huống này lắm, hoảng loạn ngước mắt lên thì thấy Vân Thời vẻ mặt đầy ý cười nhìn chằm chằm anh, ánh mắt như đang tận hưởng.
Thấy Quý Từ nhìn qua thì ngả ngớn nhướng mày, đưa tay nhẹ nhàng ấn vào hầu kết Quý Từ:
“Kêu đi, ngươi kêu rách cổ họng cũng không có ai tới cứu ngươi.”
Quý Từ:…
Mẹ nó, người này có bệnh phải không?!
°°°°°°°°°°
Lời editor: Vân Thời học lời thoại ngôn lù 🌞
🌞🌞🌞🌞🌞