Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 57

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 57
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 57. Quỷ vực

Edit + beta: Iris

“Coi như có cốt khí.”

Không có mặt Tần Giác ở đây, giọng Vân Thời lập tức trở nên lạnh lùng, mang theo vẻ kiêu ngạo coi thường mọi thứ.

Nói thật, Quý Từ không rõ hắn đang kiêu ngạo cái gì, kiêu ngạo vì tuổi của mình có thể làm ông tổ của Tần Giác sao?

Anh giấu đi tất cả những lời chửi thầm trong lòng, cụp mắt xuống, không trả lời.

Anh nhớ tới Tần Giác: “Sư đệ ta đâu?”

Nghe vậy, Vân Thời khẽ cười một tiếng: “Tiểu Giác không hiểu chuyện, ta phạt hắn đến Tư Quá Nhai, về phần ngươi, đương nhiên ta phải đích thân xử trí.”

Quý Từ chân thành nói: “Chưởng môn, cách người nói chuyện thật sự rất giống đại nhân vật phản diện.”

Trong đại sảnh yên tĩnh, hiển nhiên Vân Thời không biết đại nhân vật phản diện là có ý gì.

Hắn bỏ qua chủ đề này, nói thẳng: “Thật ra ta rất ngạc nhiên khi Thanh Ngọc lại cầu tình cho ngươi.”

Quý Từ thuận miệng nói: “Thanh Ngọc trưởng lão là người có tấm lòng nhân hậu.”

Vân Thời: “…”

Hắn nhắm mắt lại: “Miệng lưỡi trơn tru.”

Trùng hợp ghê, Quý Từ nghĩ, Cô Hồng trưởng lão cũng từng nói anh miệng lưỡi trơn tru, hai người họ ăn ý phết.

Bây giờ Quý Từ chỉ muốn nhanh chóng phạt cho xong để trở về, nếu có thể, anh còn muốn đi đến Tư Quá Nhai xem thử.

Đóa hoa trắng tiểu sư đệ kiên cường nhà anh đang bị nhốt một mình, lỡ như y sợ hãi thì phải làm sao?

Vân Thời nhìn thấu tâm tư của anh, nhưng không quan tâm, chỉ lo nói: “Thanh Ngọc thì thôi đi, Cô Hồng thế mà cũng truyền tin cho bổn tọa, lời trong lời ngoài đều có ý muốn bổn tọa tha cho ngươi một mạng.”

Nghe thế, Quý Từ cũng hơi khiếp sợ, hỏi: “Ai?”

Vân Thời không có thói quen nói một câu hai lần, sau khi im lặng một lúc lâu, hắn ném một bức thư xuống.

Quý Từ nhặt lên xem.

Nội dung trong bức thư quả thật là cầu tình, nhưng chữ ký ở cuối thư lại là Cô Hồng, quả thật khó mà tin được.

Cô Hồng tốt bụng vậy hả? Sao có thể.

Trên mặt Quý Từ lộ vẻ không thể tin được, hỏi: “Chưởng môn, người có lấy lại bức thư này không?”

Vân Thời: “… Đối với bổn tọa, bức thư này không quan trọng.”

“Ồ.” Quý Từ quyết định rất nhanh, xé bức thư làm đôi, sau đó nhét vào ống tay áo.

Bức thư này nhất định có vấn đề, Cô Hồng trưởng lão sao có thể cầu tình giúp anh?

Vân Thời chứng kiến tất cả hành động của Quý Từ, đột nhiên không thể hiểu được Quý Từ.

“Ngươi không sợ ta?” Vân Thời hỏi.

Quý Từ ngẩng đầu đối diện với hắn, cơn đau ầm ĩ trong đầu lại ập đến, anh vội cúi thấp đầu, nói: “Sợ, ta sợ ta đối diện lâu với ngươi thì não sẽ nổ tung.”

Trong mắt Vân Thời hiện lên vẻ khó hiểu.

Hắn chỉ đi ra ngoài tìm thảo dược một chuyến thôi mà, nhưng tại sao khi quay về, không chỉ Tần Giác thay đổi tính tình, mà cả Quý Từ cũng trở nên kỳ quái như vậy.

Quý Từ quả thật không sợ Vân Thời, bây giờ anh đã cam chịu nhận mảnh.

Có lẽ trong cái thế giới mà tất cả mọi người đều xoay quanh một người được vạn người mê, sẽ không có chỗ dung thân cho Quý Từ anh.

Quý Từ bày ra tư thế đập nồi bán sắt, muốn giết muốn chặt xác hay gì cũng được.

Vân Thời liếc nhìn anh lần cuối rồi giơ tay lên, Quý Từ lập tức xuất hiện bên cạnh vương tọa của hắn.

Từ góc nhìn của Vân Thời, chỉ có thể thấy hàng lông mi dài mỏng của thanh niên, dường như trạng thái có hơi không ổn, sau khi sửng sốt thì ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt trong veo nhìn Vân Thời một lúc, sau đó như thể không chịu nổi nữa, lại cúi đầu xuống.

Phần gáy trắng ngần lộ ra như một lời mời gọi thầm lặng.

Răng Vân Thời hơi ngứa ngáy, hắn phát ra âm thanh lạnh lùng:

“Đây là cách ngươi quyến rũ đám Thanh Ngọc sao?”

Nghe vậy, đầu óc vốn đã dại ra của Quý Từ lại càng thêm mê man, anh cau mày, cảm thấy có lẽ Vân Thời có bệnh.

Dứt khoát ngậm miệng không nói.

Sau đó, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười nhạo của Vân Thời.

Trước mặt Quý Từ bỗng xuất hiện một tấm gương lưu ly, bên trong không phải là ảnh ngược của Quý Từ, mà là một màu đỏ tươi.

Ngay sau đó, một đôi tay lạnh lẽo tóm lấy gáy Quý Từ, trực tiếp ném anh vào đó.

Trong nháy mắt đó, Quý Từ không hề cảm thấy kinh hãi, cũng không sợ hãi, mà là không nhịn được mắng một câu lão lưu manh.

Vân Thời dừng bút*, vừa rồi tóm lấy gáy anh còn sờ soạng hai cái.

*Dừng bút (煞笔) phát âm là shàbǐ, đồng âm với ngu ngốc (傻逼) shǎbī.

Đừng tưởng anh không phát hiện!

……

Khi Quý Từ tỉnh táo lại, trong mắt anh tràn ngập màu đỏ tươi chói mắt.

Trước mặt anh còn có một cái đầu trông rất hung dữ, đang há cái miệng đầy máu về phía anh.

Sắc mặt anh không thay đổi, sờ lên eo, rất tốt, Chiết Liễu Kiếm của anh vẫn còn ở đây, anh lập tức giơ tay vung kiếm.

Máu tươi văng khắp nơi, bắn lên mặt Quý Từ.

Mùi tanh lập tức lan đến khoang mũi khiến người ta buồn nôn.

Quý Từ bị thứ mùi này làm cho cau mày.

Cuối cùng lấy lại bình tĩnh, anh đứng lên từ chân tường, tay đỡ lấy vách tường, sau khi nhìn xung quanh thì vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

Thật không quá chút nào khi nói đây là địa ngục nhân gian.

Không có căn nhà nào còn nguyên vẹn, khắp nơi toàn là căn nhà bị chém đứt, trên đường có rất nhiều bộ xương khô, còn có vài thi thể vẫn chưa thối rữa hoàn toàn, thậm chí còn có một vài ác quỷ y phục đỏ tươi ở cách đó không xa.

Thấy Quý Từ đã tỉnh lại, lũ ác quỷ kia hưng phấn nhào tới, miệng đầy răng nanh há to đến mức có thể nuốt chửng hai cái đầu.

Quý Từ “Chậc” một tiếng, vung Chiết Liễu Kiếm tạo thành một luồng kiếm khí lạnh thấu xương, lập tức chém lũ ác quỷ thành từng mảnh.

Sau một chiêu này, cảm giác xao động mơ hồ xung quanh biến mất như đang kiêng kỵ.

Quý Từ thở phào một hơi, bây giờ tạm thời an toàn, nhưng anh biết, nếu lát nữa anh không chú ý, lũ ác quỷ này vẫn sẽ hung hãn lao tới.

Vì vậy anh suy nghĩ một chút rồi thả Minh Viễn ra khỏi Giới Tử Hoàn.

Đây là một cương thi cực kỳ hung hãn, có nhân tính, có thể kề vai chiến đấu cùng anh.

Minh Viễn sau khi được thả ra vẫn còn hơi mê man.

Nhưng ngay sau khi thấy được mặt Quý Từ, nó lập tức vui mừng giơ tay muốn chạm vào mặt Quý Từ.

Nhưng chưa kịp chạm vào, nó lập tức thu móng vuốt về.

Sẽ làm anh bị thương.

Minh Viễn im lặng nghĩ.

Quý Từ không giải thích vì sao mình lại xuất hiện ở chỗ này, mà là cầm Chiết Liễu Kiếm tiến lên phía trước, Minh Viễn không nói lời nào, đi theo phía sau anh, tự giác giải quyết những ác quỷ nhào tới từ phía sau anh.

Nếu là lúc vừa mới đến thế giới này, Quý Từ chắc chắn sẽ bị nơi này dọa cho khiếp sợ, nhưng bây giờ đã khác, Quý Từ hiện giờ là Nữu Hỗ Lộc · Quý Từ, một kiếm của anh có thể giết mười mấy ác quỷ.

*Chỗ Nữu Hỗ Lộc, tác giả để là 钮枯禄, nhưng mình tra thì toàn ra 钮祜禄, chắc là tác giả ghi sai.

Càng đi lên phía trước, địa hình càng cao.

Chém giết suốt đường đi, bước chân Quý Từ không nhanh không chậm, y phục lam trắng nhuốm đầy máu, một lúc lâu sau anh mới dừng chân lại.

Xoay người lại, Quý Từ mới biết e là vị trí hiện tại của anh là điểm cao ở nơi nhỏ bé này.

Đứng ở đây nhìn xuống có thể nhìn rõ mọi thứ.

Chân trời đỏ thẫm u ám, tất cả cây cối và kiến trúc đều bị bóng tối bao phủ, thậm chí cách đó không xa còn có ngọn lửa bốc lên, mặt đất nứt nẻ, dung nham phun trào, vô số quỷ quái đi xuyên qua nó để đến một ngôi làng kỳ lạ này.

Ngoại trừ Quý Từ, nơi này không còn người sống nào khác.

Quý Từ quay đầu lại nhìn về phía trước.

Nơi đó là một nơi rộng lớn hơn, nhưng màu đỏ rực vẫn trải dài hàng ngàn dặm, cũng là một nơi quỷ quyệt quái đản.

Giống như quỷ vực.

Nghĩ vậy, Quý Từ lắc đầu, cảm thấy mọi thứ nơi này đều đang thử thách sức chịu đựng của anh.

Anh tiếp tục cùng Minh Viễn đi về phía trước, trên mặt và người thanh niên toàn là vết máu khô, giống như Tu La bò ra từ địa ngục, máu chảy xuống từ mũi kiếm trắng như tuyết, đôi môi đỏ tươi đóng mở như đang niệm gì đó.

Nếu có người có hiểu biết ở đây, họ sẽ biết Quý Từ không phải đang niệm chú pháp mạnh mẽ nào đó, mà là những giá trị cốt lõi vĩ đại của chủ nghĩa xã hội.

…

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 57"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-khong-ve-co-dai-ta-ga-cho-nong-phu-lam-kieu-the.jpg
Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê
29 Tháng mười một, 2024
tieu-the-than-bi-bach-nguyet-quang-bat-di-roi.jpg
Tiểu Thế Thân Bị Bạch Nguyệt Quang Bắt Đi Rồi
5 Tháng 12, 2024
xuyen-nhanh-sau-khi-bi-dai-lao-co-chap-coi-trong.jpg
Xuyên Nhanh: Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
27 Tháng 10, 2024
ai-noi-wibu-khong-the-ket-hon.jpg
Ai Nói Wibu Không Thể Kết Hôn
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online