Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 56
Chương 56. Xử phạt
Edit + beta: Iris
Từ khi hắn xuất hiện, Tần Giác luôn trong trạng thái căng thẳng.
Y kiên quyết bảo vệ Quý Từ ở phía sau, trong mắt lộ ra vẻ cảnh giác không chút che giấu.
Quý Từ nhất thời không biết phải làm sao, ngón tay anh đặt lên vai Tần Giác, vỗ nhẹ hai cái, sau đó nhỏ giọng gọi: “Tiểu Giác?”
Tần Giác không trả lời, nhưng sau khi được Quý Từ trấn an, y rõ ràng đã thả lỏng một chút.
Vân Thời đứng trước mặt hai người họ, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng lại mang theo một loại trách trời thương dân.
Hắn nhìn vào Quý Từ được Tần Giác bảo vệ ở phía sau trước tiên.
Ngay khi hai người đối diện nhau, Quý Từ cảm thấy đầu mình hơi đau, sau đó vội vàng dời tầm mắt.
Kỳ quái, chẳng lẽ trong mắt Vân Thời có đinh sao?
Sau khi không nhìn nữa, cơn đau đầu quả nhiên dịu đi rất nhiều.
Lúc này Vân Thời đi tới trước mặt bọn họ, cơ thể Tần Giác cứng ngắc, chậm rãi vấn an hắn.
“Đây là Quý Từ?”
Ngoài dự đoán, Vân Thời không hỏi han gì Tần Giác, mà lại đưa chủ đề lên người Quý Từ.
Giọng nói đó thật sự rất trong trẻo, giống như cơn tuyết đầu xuân, Quý Từ nghe xong thấy tai hơi ngứa.
Anh định mở miệng nói chuyện, cánh tay lại bị Tần Giác nắm chặt lấy.
Quý Từ ăn đau, ngoan ngoãn im miệng.
Tần Giác vẫn che trước mặt Quý Từ, bình tĩnh đổi chủ đề:
“Sao tông chủ lại về sớm như vậy?”
Vân Thời hơi nhếch khóe môi, nhìn thì như đang cười, đáng tiếc ý cười lại không chạm đến đáy mắt:
“Nghe nói Tiểu Giác đã trưởng thành nên muốn về sớm để xem thử, đáng tiếc thảo dược lúc trước ta tìm cho ngươi, thấy dáng vẻ nhảy nhót tung tăng hiện giờ chắc là không cần nữa.”
Tần Giác cụp mắt: “Đa tạ tông chủ quan tâm.”
Hành vi phản nghịch của Tần Giác vào mấy ngày trước có lẽ đã đến tai Vân Thời thông qua các trưởng lão, vì vậy lúc này mới về tìm y sớm hơn kiếp trước.
Mặc dù Tần Giác không để Vân Thời vào mắt, nhưng bây giờ bên cạnh có thêm Quý Từ, không khỏi lo lắng nhiều.
Hai người bọn họ nói qua nói lại rất nhiều, toàn là những câu không có ý nghĩa, ăn miếng trả miếng gay gắt.
Quý Từ xem xong, cũng hiểu được đôi chút.
Nếu Hàn Sinh, Thanh Ngọc và Cô Hồng chỉ là boss nhỏ, vậy thì tông chủ Vân Thời chính là boss đứng đầu, rất khó đối phó.
Ngay khi Quý Từ đang suy nghĩ miên man, cuối cùng Vân Thời không muốn dây dưa với Tần Giác nữa, đi thẳng vào vấn đề:
“Nói đến đây, Quý Từ cũng coi như là hạt giống tốt được ta tự tay mang về từ Đại Lương, đáng tiếc ta không có nhiều thời gian để tự mình dạy dỗ, qua mấy chục năm đã thành người lớn rồi.”
Tâm tư của ngươi đều đổ dồn vào Tần Giác, nào còn sức chú ý đến ta?
Quý Từ lẩm bẩm trong lòng, ngoài miệng lại ngoan ngoãn nói:
“Tông chủ bận rộn công việc, không rảnh quan tâm, trong lòng đệ tử hiểu rõ.”
“Thật sao?” Lúc Vân Thời nói chuyện với anh, ý cười bên môi biến mất, “Hôm nay ta cũng xem đại điển Thịnh Nguyên, thân là người của Đạo Tông nhưng sát tính quá nặng, không ổn.”
Nghe vậy, Quý Từ hơi sửng sốt, nhưng cũng không biểu hiện quá kích động, chỉ bình tĩnh nói: “Ý của tông chủ là muốn xử phạt đệ tử?”
Dường như không ngờ tới Quý Từ sẽ có phản ứng này, đáy mắt Vân Thời lóe lên tia kinh ngạc, sau đó nói:
“Có thể coi là vậy, nhưng ngươi yên tâm, bổn tọa không có ý muốn trách ngươi, chỉ là muốn mượn lần xử phạt này đánh tan sát tính trên người ngươi, để sau này có thể giải thích với lão tổ Tam Thanh.”
Thái độ hắn rất ôn hòa, không hùng hổ dọa người như Cô Hồng và Hàn Sinh, trông như đang thật lòng suy nghĩ thay cho Quý Từ.
Nhưng Quý Từ rất sáng suốt.
Nếu thật sự suy nghĩ cho Quý Từ thì nên vạch trần sự việc của đại điển Thịnh Nguyên.
Hơn 40 người kia không phải là người tốt, giết cũng là vì dân trừ hại, không hiểu nổi một ông già sống hơn mấy ngàn năm như hắn lảm nhảm ở đây làm gì.
Trong lòng Quý Từ khinh thường, nhưng vẫn giả mù sa mưa đáp lại: “Tông chủ nói đúng, đệ tử quay về sẽ nhận phạt.”
Vân Thời nhìn anh: “Ngay bây giờ đi.”
Hắn nhìn xung quanh: “Có rất nhiều bá tánh quan sát trận thi đấu, chuyện ngươi tạo sát nghiệt bày ra ngay đó, cần phải nhanh chóng loại bỏ.”
Quý Từ mím môi: “Nhưng đại điển Thịnh Nguyên chưa kết thúc, đệ tử cho rằng…”
“Quý Từ, đây là mệnh lệnh.” Giọng điệu Vân Thời vẫn bình tĩnh như cũ, thậm chí còn rất ôn hòa, nhưng lại mang đến cảm giác lạnh thấu xương cho người ta.
Khiến người ta không rét mà run.
Quý Từ muốn biện hộ thêm mấy câu thì nghe Thanh Ngọc bên cạnh nói:
“Vân chưởng môn, Quý Từ vẫn chưa làm sai, chuyện xử phạt, xin Vân chưởng môn suy nghĩ lại.”
Quý Từ hơi kinh ngạc nhìn qua.
Thanh Ngọc đang nói đỡ cho anh? Chuyện lạ có thật.
Tầm mắt hai người chạm nhau, Thanh Ngọc lại yên lặng dời tầm mắt.
Vân Thời cũng không ngờ đến.
Hắn nhìn Thanh Ngọc bằng ánh mắt phức tạp: “Hiền đệ nghĩ thế nào?”
Thanh Ngọc cụp mắt: “Toàn bộ trách nhiệm đều thuộc về Bích Vũ Các, vả lại chưởng môn Cửu Trọng Thiên cũng đã bồi thường cho hắn rồi, không bằng cứ cho qua chuyện này.”
Lời vừa dứt, trong sân nhất thời yên lặng.
Một lúc lâu sau, Vân Thời khẽ cười một tiếng.
Quý Từ không biết hắn đang cười cái gì, nhưng anh cảm thấy sau khi đối phương cười xong, anh sẽ gặp phải tai ương lớn.
Quả nhiên, Vân Thời nhẹ nhàng bác bỏ đề nghị của Thanh Ngọc: “Hiền đệ nói đùa, việc này không cần bàn thêm nữa.”
Nói xong, hắn vươn tay về phía Quý Từ, ngón tay hướng vào lòng bàn tay vẫy vẫy: “Lại đây.”
Mẹ nó, ngươi tưởng ngươi đang vẫy chó à?
Quý Từ mắng Vân Thời đến máu chó phun đầy đầu ở trong lòng, cam chịu bước về phía Vân Thời.
Nhưng chưa đi được mấy bước, Tần Giác đã nắm chặt cánh tay anh, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Vân Thời, giọng khàn khàn: “Đệ tử cũng có chém giết, đệ tử và sư huynh cùng bị phạt.”
Nghe được lời này, Quý Từ cảm thấy bất đắc dĩ.
Không phải chứ, nữa hả.
Thanh Ngọc không nhịn được, gọi tên húy của y.
Tần Giác ngó lơ.
Trong lúc nhất thời, hiện trường vô cùng yên tĩnh.
Vân Thời mỉm cười: “Đương nhiên, nếu sư huynh đệ cùng phạm lỗi, dĩ nhiên phải cùng bị phạt.”
Hắn xoay người: “Hai ngươi đi theo ta.”
Thanh Ngọc tiến lên một bước, vội nói: “Vậy đại điển Thịnh Nguyên…”
“Hủy bỏ thành tích của hai người họ, chỉ là một đại điển Thịnh Nguyên mà thôi, không tham gia thì không tham gia, không phải chuyện lớn gì.”
Giọng Vân Thời mang theo ý cười, nếu nghe kỹ thì sẽ thấy trong giọng nói xen lẫn chút thở dài: “Chỉ là hư danh mà thôi.”
Vừa dứt lời, Vân Thời và Quý Từ Tần Giác đã biến mất không thấy bóng dáng.
Bỏ lại một mình Thanh Ngọc đứng tại chỗ.
Thân hình hắn thẳng tắp, nhưng sắc mặt lại rất khó coi.
……
Trong giây tiếp theo, chân Quý Từ đã đứng trên nền gạch lát đá cẩm thạch màu trắng.
Anh nhận ra nơi này, là chính điện của Tam Thanh Đạo Tông, là nơi các trưởng lão thường tổ chức nghị sự.
Quý Từ ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Vân Thời mặc y phục màu tuyết ngồi ngay ngắn ở bảo tọa trên cao, cúi đầu nhìn xuống anh.
Theo quy định, đáng lẽ bây giờ anh nên quỳ xuống.
Nhưng Quý Từ không muốn quỳ, anh đã quỳ rất nhiều lần rồi, thật sự không muốn quỳ nữa.
Anh nhìn lên Vân Thời phía trên cao, giọng nói trong trẻo:
“Nếu chưởng môn khăng khăng muốn xử phạt đệ tử, vậy chúng ta bắt đầu bây giờ đi.”
°°°°°°°°°°
Đăng: 11/2/2024