Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 58

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 58
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 58. Ta chỉ cần Quý Từ

Edit + beta: Iris

Tòa quỷ vực này thật sự rất lớn, Quý Từ kéo lê cơ thể mệt mỏi, hoàn toàn không biết mình đã đi được bao lâu.

Anh chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, ngay cả cánh tay cũng đau nhức vì vung kiếm trong thời gian dài.

Nhưng Quý Từ không thể nghỉ ngơi.

Mọe ác quỷ nơi này cứ như châu chấu vậy, nhiều vô kể, chỉ cần vừa dừng lại là lại có ác quỷ lao tới từ đằng sau, há cái miệng như bồn máu lớn muốn cắn Quý Từ.

Thật sự rất đáng sợ!

Quý Từ vừa mang theo những giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội, vừa vung kiếm chặt đầu ác quỷ, toàn thân nhiễm đầy máu.

Nếu có người ngoài tới đây thấy anh, có lẽ sẽ không nhận ra anh là người sống.

Dáng vẻ này, cũng chẳng khá hơn ác quỷ là bao.

Quý Từ cứ đi như vậy khoảng hai ngày một đêm, thật sự không thể trụ được nữa, anh dựa vào tường, nhắm mắt muốn ngủ.

Minh Viễn gầm lên một tiếng lo lắng, thuận tiện giải quyết một con quỷ đang nhân cơ hội lao tới, tận tâm bảo vệ bên cạnh Quý Từ.

Có máu bắn lên mặt Quý Từ, nhưng bây giờ anh không thèm quan tâm đến.

Anh có thể cảm giác có thứ gì đó đang đột phá trong linh đài của mình.

Không phải chứ, giết quỷ lâu như vậy, kết quả anh lại tấn chức Hóa Thần ngay lúc này?

Đó là có lôi kiếp!

Bây giờ anh cực kỳ suy yếu, nếu lại bị sét đánh, rất có thể sẽ chết.

Quý Từ nằm xuống chân tường, giả vờ bình tĩnh bắt đầu vận công.

Không nói đến những nội công tâm pháp khác trong Tam Thanh Đạo Tông, ít nhất có thể ổn định tâm thần, sẽ không để thần hồn Quý Từ không ổn định, dẫn đến thất bại khi độ lôi kiếp.

Quý Từ ho khan vài tiếng, gọi tên Minh Viễn:

“Bảo vệ ta.”

Bên tai truyền đến tiếng cương thi gào rống.

Quý Từ miễn cưỡng yên lòng, tập trung vận chuyển linh lực trong cơ thể.

Đã mấy tuần trôi qua, Quý Từ rõ ràng cảm nhận được linh lực đang sôi trào trong cơ thể bắt đầu dần dần bình tĩnh lại.

Không còn cuồng bạo như muốn nuốt chửng Quý Từ nữa.

Anh thở phào, thỉnh thoảng cảm thấy có chất lỏng lạnh buốt rơi xuống mặt.

Quý Từ không cần mở mắt cũng biết đó là máu tươi.

Thời gian trôi qua, Quý Từ chỉ cảm thấy trong nháy mắt, linh đài đã mở rộng hơn, nội phủ cũng rộng hơn, trên bầu trời vang lên tiếng ầm lớn, đám mây màu tím xuất hiện bên trên quỷ vực, xen lẫn tiếng sấm cuồn cuộn.

Quý Từ mở mắt nhìn quanh, khắp nơi đều là thi thể cụt tay, Minh Viễn cả người đầy máu, đang dốc hết sức bảo vệ anh.

Mắt anh giật giật, bên môi nhếch lên.

Dù thế nào đi nữa, ít nhất cũng phải đưa Minh Viễn ra khỏi nơi quỷ quái này trước khi chết, chỉ là lôi kiếp mà thôi, cũng không phải là không thể chịu đựng được.

Tóm lại, ở bên ngoài là độ lôi kiếp, ở trong này cũng là độ lôi kiếp, không có gì khác nhau cả.

Nơi này còn có cương thi Minh Viễn che chở anh, sẽ không có vấn đề gì.

Nghĩ vậy, Quý Từ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Ngay sau đó, một thiên lôi đánh xuống!

Minh Viễn gầm lên giận dữ, cắn đứt tiểu quỷ.

…

Cùng lúc đó, Thái Cực Điện.

Vân Thời ngồi ngay ngắn trên đài cao như thường ngày, trước mặt là tấm gương lưu ly bị phủ một tầng sương trắng, khó có thể nhìn thấy cảnh vật bên trong.

Hắn nheo mắt lại, thích thú lắng nghe tiếng gào rống không phải của con người phát ra từ tấm gương lưu ly.

Ngay khi Vân Thời cảm thấy vô cùng thoải mái, một tiếng sấm quen thuộc bỗng phát ra từ trong gương.

Hắn từ từ mở mắt.

Đây là âm thanh của lôi kiếp.

Có người độ lôi kiếp ở quỷ vực.

Vân Thời nhớ tới người bị mình ném vào gương lúc trước, vẻ mặt khó lường.

Ngược lại, hắn đã đánh giá thấp Quý Từ, đi vào một nơi nguy hiểm như quỷ vực lâu như vậy mà vẫn còn sống.

Không những còn sống mà còn đột phá cảnh giới, bắt đầu độ lôi kiếp.

Vân Thời dần cau mày ——

Xem ra, tiểu tử kia rất có thiên phú, nếu có thể sống sót, có lẽ sẽ có ích cho Đạo Tông.

Quỷ vực này, coi như là bàn đạp để anh rèn luyện.

Nghĩ vậy, Vân Thời gõ đầu ngón tay lên tay vịn bảo tọa.

… Quý Từ, nghe nói vừa mới cập quan vài ngày trước, chưa ban tự?

Đúng vào lúc này, một tiểu đạo đồng lảo đảo chạy tới thông báo: “Vân tông chủ! Tần sư huynh đến đây!”

Giọng Vân Thời lạnh lùng nghiêm nghị: “Không phải đã kêu các ngươi ngăn hắn lại sao?”

Giọng tiểu đạo đồng thê thảm: “Tiểu nhân vô dụng, không ngăn được Tần sư huynh!”

Lời còn chưa dứt, một luồng linh lực bàng bạc từ bên ngoài Thái Cực Điện dũng mãnh tràn vào, phá hủy toàn bộ đồ trang trí xa hoa ở nơi này.

Lúc Tần Giác bước vào cửa điện, sắc mặt lạnh như băng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Vân Thời trên đài cao, giọng nói lạnh lẽo:

“Quý Từ đâu?”

Vân Thời im lặng nhìn tiểu đồ đệ một thân lệ khí dưới đài, bỗng nhếch môi bật cười:

“Tiểu Giác khăng khăng muốn hoàn toàn bất hòa với vi sư sao?”

Hắn thích thú nhìn Tần Giác, sắc mặt có thể nói là ôn hòa.

“Cái này quan trọng sao?” Tần Giác tiến lên vài bước, “Ta chỉ muốn Quý Từ.”

Ngón tay thon dài của Vân Thời nắm lấy tay vịn, đứng lên, trong giọng nói mang theo tò mò:

“Ngươi trở mặt với vi sư vì một người ngoài?”

Tần Giác không trả lời, mũi kiếm màu trắng bạc trong tay rơi xuống đất, phát ra tiếng chói tai.

Y bước một bước lên bậc thang, kề mũi kiếm vào cổ Vân Thời.

Giọng lạnh lẽo, mang theo sự hung ác vô tận: “Ta vốn không muốn trở mặt với các ngươi nhanh như vậy, nhưng đám các ngươi cứ muốn ép ta, vậy thì đừng trách ta không khách sáo.”

Mũi kiếm đè xuống, trên cổ Vân Thời xuất hiện một vết máu mờ mờ.

Cánh tay Tần Giác mất khống chế run lên, khàn khàn nói: “Quý Từ đâu?”

Cho dù bị mũi kiếm ấn vào bộ phận quan trọng, Vân Thời không hề tỏ ra kiêng kỵ, mà là ánh mắt rất thích thú nhìn vào mũi kiếm màu trắng bạc, khóe môi cong lên cưng chiều, giọng điệu ôn hòa:

“Ngươi quan tâm hắn đến vậy? Đến mức có thể đích thân đâm sư tôn của mình?.”

Giọng nói Tần Giác chứa đầy lệ khí: “Ngươi cũng xứng với hai chữ sư tôn?”

“Hạng người ra vẻ đạo mạo, không xứng làm sư!”

Trong mắt Vân Thời lóe lên tia kỳ dị, trong lúc vô thức, hắn nhỏ giọng: “Ngươi đã biết hết?”

Tần Giác không trả lời mà ấn kiếm xuống thấp hơn nữa, mũi kiếm sắc bén cắt qua làn da yếu ớt trên cổ, máu tươi chảy xuôi theo vạt áo.

Vân Thời như không cảm thấy đau đớn, hắn yên lặng nhìn Tần Giác một lúc rồi cười nhẹ.

Cơ thể hắn bắt đầu run lên vì cười, như thể đã nghe thấy chuyện gì đó rất thú vị.

Vân Thời vươn tay nắm lấy mũi kiếm của Tần Giác, đẩy nó ra ngoài, ánh mắt bệnh hoạn, nhưng khi mở miệng lại chuyển đề tài:

“Muốn biết Quý Từ ở đâu sao?”

Đôi mắt Tần Giác đỏ ngầu.

Vân Thời vung tay triệu hồi tấm gương lưu ly, tầng sương trắng trên mặt gương không biết đã tan đi từ khi nào, để lộ ra khung cảnh đẫm máu tàn khốc trong gương.

Hắn đến gần Tần Giác, giọng mềm nhẹ:

“Không phải muốn tìm Quý Từ sao? Hắn ở trong đó, nhưng mà, sống hay chết, thì ta không biết.”

°°°°°°°°°°

Đăng: 15/2/2024

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 58"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

len-nham-kieu-hoa.jpg
Lên Nhầm Kiệu Hoa
4 Tháng 12, 2024
xuyen-nhanh-he-thong-nang-xinh-dep-nhu-hoa-convert.jpg
Xuyên Nhanh: Hệ Thống Nàng Xinh Đẹp Như Hoa Convert
7 Tháng mười một, 2024
doat-truc-ma.jpg
Đoạt Trúc Mã
26 Tháng 10, 2024
hoang-hon-dat-vang.jpg
Hoàng Hôn Dát Vàng
27 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online