Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 55

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 55
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 55. Tông chủ

Edit + beta: Iris

Lấy cái gì đổi? Anh lấy vàng thật bạc trắng lương thảo sò biển đổi được không?

Quả thực làm quá lên.

Quý Từ nhìn người nọ trên không trung, thọc khuỷu tay Tần Giác, chỉ vào người trên không trung, nói:

“Tiểu sư đệ, đệ xem, con rùa xanh.”

Nghe vậy, đáy mắt Tần Giác hiện lên ý cười: “Thấy rồi, hơi giống.”

Người tu tiên tai thính mắt tinh, làm sao có thể không nghe thấy bọn họ nói chuyện.

Nháy mắt, sắc mặt các chủ Bích Vũ Các xanh xanh trắng trắng: “To gan!”

Hắn đường đường là chủ của một tông, há có thể bị tiểu bối nhục nhã như thế!

“Đây là tu dưỡng của đệ tử Đạo Tông sao? Đúng là buồn cười!”

Quý Từ không thể hiểu nổi, nhìn hắn rồi nói: “Bớt áp đặt đạo đức lên người ta đi, ta đúng là đệ tử Đạo Tông, nhưng cái này liên quan gì đến tố chất của ta? Không có.”

Anh mới nói xong, Thanh Ngọc trưởng lão đứng cách đó không xa bỗng ho khan.

Quý Từ khựng lại, sau đó nói thêm: “Tất… Tất nhiên là có liên quan, đệ tử Đạo Tông không bao giờ vô duyên vô cớ đả thương người, nghe những lời của ngươi, chẳng lẽ hơn 40 người chặn giết ta là người trong môn phái của ngươi?”

Anh càng nói càng thuận miệng, cuối cùng cười nói: “Xem ra lão gia tử người nhất định phải dạy dỗ đệ tử nghiêm khắc hơn một chút, nếu không sẽ nuôi ra một tông môn toàn là tội phạm giết người, nghe không được vinh dự cho lắm.”

Các chủ Bích Vũ Các tức tới vểnh râu: “Nói hươu nói vượn, đệ tử Bích Vũ Các ta chưa bao giờ có tâm tư hại người! Nếu không hơn 40 người vây công 3 người các ngươi, sao các người có thể lông tóc vô thương!”

Nghe thấy lời này, Quý Từ cảm thấy vớ vẩn đến cực điểm, châm chọc một cách gọn gàng dứt khoát: “Ta nói này lão gia tử, thừa nhận đệ tử của tông môn mình dở tệ khó đến vậy sao?”

“Bích Vũ Các, chậc, ta chưa nghe thấy bao giờ, đây là môn phái gà rừng từ đâu ra vậy.”

“Ngươi! Ngươi đừng khinh người quá đáng!” Các chủ Bích Vũ Các rút kiếm ra, muốn đánh về phía Quý Từ.

Tần Giác vươn tay triệu hồi linh kiếm, còn chưa ra chiêu thì từ đằng xa, một luồng linh lực đánh đến, phá sát chiêu của các chủ Bích Vũ Các dễ như trở bàn tay.

Thanh Ngọc đứng cách bọn họ không xa, bên môi mang theo ý cười ôn hòa: “Lục các chủ chớ tức giận, bọn tiểu bối tuổi trẻ khí thịnh, không hiểu lễ nghĩa, đã mạo phạm rồi, mong thứ lỗi.”

Luồng linh lực kia vô cùng mạnh mẽ, sau khi đánh đến, mũi kiếm rung lên, bàn tay cầm kiếm của các chủ cũng tê dại.

Trên mặt hắn hiện lên một tia kiêng kỵ, đành phải lùi lại một bước, nhưng miệng vẫn không chịu nhượng bộ: “Thanh Ngọc trưởng lão, hơn 40 đệ tử của tông môn ta không thể hy sinh vô ích như vậy được, nếu Đạo Tông giao một phần tư linh mạch cho Bích Vũ Các chúng ta, ta sẽ không truy cứu chuyện này nữa.”

Linh mạch là tài nguyên quan trọng nhất của môn phái tu tiên, linh mạch sinh ra linh khí, là cơ sở để người tu tiên Luyện Khí Trúc Cơ, linh khí càng nhiều càng dồi dào thì tu vi của đệ tử tu tiên càng vững chắc.

Đạo Tông là tông môn lớn đệ nhất thiên hạ, Kinh Hồ lại là nơi nhiều núi, trong núi có nhiều linh mạch, núi ở Kinh Hồ sản sinh ra linh mạch nhiều đến mức đếm không xuể, Đạo Tông tọa lạc trên ngọn núi linh mạch vô tận này, vị trí địa lý có thể nói là được trời ưu ái.

Đối với Đạo Tông, một phần tư linh mạch chỉ là chuyện nhấc một ngón tay mà thôi.

Nghe Lục các chủ nói vậy, Quý Từ sao có thể không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, cười nhạo:

“Lục các chủ tính toán hay quá, e rằng ngay từ ban đầu, đây đã là cái bẫy do người giăng ra, hy sinh hơn 40 đệ tử để đổi lấy một phần tư linh mạch của Đạo Tông, đặt nền móng vững chắc cho việc tuyển đệ tử của Bích Vũ Các ít nhất trăm năm. Dù sao thì chuyện chiêu bài linh mạch của Đạo Tông được truyền ra ngoài, chính là một chiêu bài vàng vang dội.”

Các chủ Bích Vũ Các hơi chột dạ, nhưng vẫn không cho phép những tiểu bối này làm mất mặt mình, mở miệng quở trách: “Không có phép tắc!”

Quý Từ: “Nếu ngươi phân rõ phải trái, ta tất nhiên sẽ có phép tắc, nhưng trước giờ ta luôn ghét loại lão già thối cậy già lên mặt nhưng thật ra lại chẳng có chút bản lĩnh nào như ngươi.”

Các chủ Bích Vũ Các tức muốn hộc máu, đang định chửi ầm lên thì nghe Thanh Ngọc dịu dàng nói:

“Tiểu Từ, chớ nói nhiều.”

Hắn vừa dứt lời, ngay cả Quý Từ cũng dại ra.

Tiểu Từ? Hắn kêu ai là Tiểu Từ?

Toàn thân Quý Từ nổi da gà, thật sự cảm thấy mình chịu không nổi.

Đồng thời, Tần Giác lặng lẽ nhéo cánh tay Quý Từ.

Sức không lớn, nhưng vẫn khiến Quý Từ ré lên một tiếng, khó hiểu nhìn y.

Tần Giác mím môi, tránh ánh mắt Quý Từ.

Cảm giác đồ của mình bị người khác thèm thuồng, muốn làm bẩn thật khó chịu.

Thanh Ngọc chậm rãi tiến lên, nụ cười trên mặt vẫn ôn hòa như thường lệ, nhưng lúc này lại lộ ra một chút cứng ngắc khó tả:

“Một phần tư linh mạch, thứ cho Đạo Tông không thể chấp nhận được.”

Một câu nói thành công hấp dẫn lực chú ý của các chủ Bích Vũ Các: “Vì sao? Chẳng lẽ Đạo Tông còn thiếu chút linh mạch này sao?”

Thanh Ngọc hơi mỉm cười: “Sao có thể không thiếu được? Đạo Tông diện tích rộng lớn, đệ tử trong môn có đến mấy vạn, toàn bộ việc tu luyện đều dựa vào linh mạch trải dài này, kỳ thật cũng chỉ vừa đủ dùng mà thôi.”

Hắn thở dài: “Lục các chủ vừa mở miệng đã yêu cầu một phần tư linh mạch, đối với Đạo Tông, thật sự là một tổn thất lớn.”

Sắc mặt các chủ Bích Vũ Các khó coi: “Nếu Đạo Tông không giao linh mạch ra được, vậy định lấy cái gì để trả lại tính mạng của hơn 40 đệ tử tông môn chúng ta?”

Nghe đến đó, Thanh Ngọc cuối cùng cũng dâng lên hứng thú, hỏi: “Vì sao phải trả lại?”

Hắn vừa nói xong, khóe mắt của các chủ Bích Vũ Các như muốn nứt ra: “Đạo Tông muốn phủ nhận sao?! Có nhiều người xem đại điển Thịnh Nguyên như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn Đạo Tông bị người trong thiên hạ nhạo báng sao?!”

Thanh Ngọc thờ ơ nói: “Chỉ là ta cảm thấy, ai có mắt cũng có thể nhìn ra rốt cuộc chuyện này là bên nào sai.”

Rõ ràng hắn không hề dùng những từ ngữ xúc phạm, nhưng dáng vẻ bình tĩnh thờ ơ của hắn thật sự khiến các chủ Bích Vũ Các rất tức giận.

Quý Từ không cần phải tự mở miệng nói chuyện, anh dựa vào người Tần Giác, chỉ chỉ trỏ trỏ các chủ Bích Vũ Các, dù sao thì cũng không phải là lời hay ý đẹp.

Cuối cùng, ngay cả chưởng môn Cửu Trọng Thiên cũng đứng dậy: “Được rồi, đã bao lớn rồi mà còn gây sự với tiểu bối, ta biết Bích Vũ Các các ngươi rất khó khăn, thế này đi, Cửu Trọng Thiên ta đồng ý cho các ngươi mở mấy chục tiền trang, ngươi thấy thế nào?”

Các chủ Bích Vũ Các không lý luận với Thanh Ngọc nữa, quay đầu nhìn về phía hắn: “Thật chứ?”

Khóe môi chưởng môn Cửu Trọng Thiên nhếch lên: “Tất nhiên, Cửu Trọng Thiên chúng ta rất giàu có, chỉ là mấy chục tiền trang mà thôi, đã nói cho ngươi thì cho ngươi.”

Các chủ Bích Vũ Các vui mừng khôn xiết, không so đo lỗi lầm của bọn Quý Từ nữa, vui quên trái đất chạy đến chỗ chưởng môn Cửu Trọng Thiên để đóng dấu.

Cái chân của con rùa xanh kia chạy rất nhanh, Quý Từ nhìn thế nào cũng thấy khó chịu.

Vậy thôi hả? Để Bích Vũ Các bọn họ lấy mấy chục tiền trang mà chẳng được gì? Đùa cái gì vậy? Dựa vào cái gì!

Nhưng chuyện đã được chưởng môn Cửu Trọng Thiên quyết định, anh chỉ là một đệ tử Đạo Tông, khó nhúng tay vào được.

Quý Từ lòng khó chịu, đang định kéo Tần Giác đến chào hỏi Thanh Ngọc trưởng lão.

Chưa kịp đến gần đã có một luồng uy áp mạnh mẽ ngăn anh lại.

Quý Từ sửng sốt, có hơi khó thở.

Tần Giác cũng cảm nhận được, sắc mặt y thay đổi, vô thức kéo Quý Từ ra sau lưng mình.

Cùng lúc đó, Thanh Ngọc xoay người về phía phát ra uy áp, hơi khom người hành lễ:

“Vân chưởng môn, đã lâu không gặp.”

Cách đó không xa, một nam tử trẻ tuổi cầm phất trần trong tay, dung nhan thanh tuyệt*, thần sắc lạnh lùng, mặc y phục màu tuyết, có vài phần tương tự y phục của Tần Giác.

*Dung nhan thanh tuyệt (容颜清绝): nghĩa là thuần khiết và tao nhã.

Quý Từ tò mò nhìn qua, chợt hiểu ra người nọ là ai.

Tông chủ đứng đầu thế hệ này của Tam Thanh Đạo Tông, Vân Thời.

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 55"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ue-sinh.jpg
Uế Sinh
28 Tháng mười một, 2024
ga-vai-ac.jpg
Gả Vai Ác
2 Tháng 12, 2024
tieu-cung-nu-tiet-lo-tieng-long-sau-bi-tu-la-trang-cohet
Tiểu Cung Nữ Tiết Lộ Tiếng Lòng Sau Bị Tu La Tràng Convert
21 Tháng 10, 2024
nhat-thanh-xuan-long.jpg
Nhất Thành Xuân Lộng
24 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online