Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 54
Chương 54. Đi ra ngoài
Edit + beta: Iris
Bên ngoài đã cãi nhau đến loạn thành một cục.
Sắc mặt của các trưởng lão Đạo Tông khó có thể nhìn ra được gì, chưởng môn Cửu Trọng Thiên lại theo phái vẻ mặt ôn hòa.
Trước mặt bọn họ là một ông già xiêm y màu xanh đậm, tức giận nói:
“Đệ tử của tông môn ngươi giết hơn 40 người trong tông môn ta, việc này không thể bỏ qua như vậy!”
Chưởng môn Cửu Trọng Thiên thong thả nhìn hắn: “Không thể nói như vậy được, rõ ràng là đệ tử Bích Vũ Các của các ngươi ra tay trước, ta nghĩ nếu bọn họ không động thủ trước thì có lẽ đã không xảy ra chuyện này.”
Các chủ của Bích Vũ Các sao có thể không hiểu đạo lý này? Nhưng trước khi làm ra loại chuyện này, những đệ tử đó của tông môn hắn không hề bàn trước với hắn, bây giờ người cũng đã chết hết, nếu không thể đòi một số tiền khổng lồ từ Đạo Tông và Cửu Trọng Thiên, vậy thì tổn thất quá lớn.
Hắn siết chặt nắm tay, nói: “Nhân mệnh quan thiên*, ta chỉ biết toàn bộ 40 đệ tử ưu tú trong tông môn chúng ta đều bị chôn vùi trong đại điển Thịnh Nguyên, chẳng lẽ các ngươi không thể đưa ra một lời giải thích sao?”
*Nhân mệnh quan thiên (人命关天): ý nói mạng người vô cùng quan trọng, vì đây là thành ngữ nên mình giữ nguyên câu.
Chưởng môn Cửu Trọng Thiên cười to: “Đệ tử ưu tú? Đừng kể chuyện cười nữa, 40 đệ tử ưu tú lại chết trên tay 3 tiểu bối? Quá buồn cười!”
“Ngươi!”
Các chủ Bích Vũ Các tức đến râu cũng vểnh lên.
Ngay khi bọn họ đang giằng co, Thanh Ngọc giơ tay cản lại, giọng nói ôn hòa:
“Được rồi, tạm thời mọi người đừng nóng nảy, cụ thể thế nào vẫn phải đợi bọn tiểu bối ra mới có thể hỏi rõ.”
Nghe được câu này, các chủ Bích Vũ Các mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, ngồi xuống vị trí trong góc.
Thanh Ngọc cụp mắt, xoa chiếc nhẫn phỉ thúy trên ngón trỏ, không nói gì.
Đại điển Thịnh Nguyên lần này xảy ra quá nhiều chuyện, đầu tiên là không hiểu tại sao Cô Hồng trưởng lão lại bị nói xéo, sau đó, một đoạn hình ảnh của Tần Giác trong Ngàn Dặm Giang Sơn đột nhiên biến thành màu đen, đến cuối cùng, toàn bộ 40 đệ tử của Bích Vũ Các đều chết hết.
Hết lần này đến lần khác, giống như có người cố ý phá rối vậy.
Nhưng đây chỉ là một trận thi đấu không đáng kể mà thôi, cho dù có tranh đua cũng không được gì, cũng chỉ là hư danh.
Ai lại rảnh rỗi làm ra loại chuyện này?
Huống hồ…
Thanh Ngọc khẽ cau mày — Quý Từ thế mà lại ra tay đả thương người?
Lần đầu tiên hắn cảm thấy, hóa ra thanh niên suốt ngày cà lơ phất phơ, tính tình có thể nói là ôn hòa trong cảm nhận của hắn, cũng không hoàn toàn là bánh bao mềm.
……
Sự việc bên ngoài không ảnh hưởng gì đến bên trong bức tranh Ngàn Dặm Giang Sơn.
Càng tiến về phía trước, đệ tử xung quanh càng ít đi, xem ra có rất nhiều đệ tử không đối phó được với yêu thú cấp cao, đã đốt lá bùa rồi bị loại.
Vết máu trên người Quý Từ vẫn chưa được xử lý, trên thực tế, là do không có nơi để bọn họ xử lý.
Sau khi đi một chặng đường rất lâu, bọn họ không hề phát hiện ra một ao hồ nào.
Quý Từ chậc một tiếng, sau đó thở dài.
Máu trên người anh hơi nhiều, cả người dính dính nhớp nháp, rất khó chịu.
Đường Tử Thần vẫn còn nhớ mối hận trước đó, sau khi nghe anh thở dài thì nói một câu quái gở:
“Này, không thể cởi trần khiến ngươi rất thất vọng?”
Quý Từ: “…”
Anh giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục nhàn nhã lên đường.
Tần Giác đi bên trái Quý Từ cũng không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng lên tiếng nhắc nhở.
Thần thức của y có phạm vi rất rộng, có thể giúp bọn họ thăm dò những nguy hiểm chưa biết ở phía trước.
Trên đường gặp vài đệ tử linh tinh, sắc mặt bọn họ đều rất vội vàng.
Hơn nữa, sau khi bọn họ nhìn thấy vết máu trên người Quý Từ và Đường Tử Thần, thường sẽ chọn nhanh chóng rời đi.
Quý Từ hơi sốt ruột: “Chúng ta đã đi bao lâu rồi? Có khi nào bị bỏ lại sau cùng không?”
Trước đó bọn họ khởi hành trễ, trên đường còn bị chặn giết.
Đường Tử Thần đang định mở miệng an ủi thì nghe Tần Giác nói trước: “Không đâu, ngươi yên tâm.”
Thiếu niên đã lâu chưa uống nước, lại vì rất ít khi nói chuyện nên giọng nói có hơi khàn khàn.
Nghe y nói vậy, Quý Từ hỏi: “Sao đệ lại khẳng định như vậy?”
“Ừm.” Tần Giác ngước mắt nhìn về phía trước, “Các ngươi cũng thấy suốt đường đi chúng ta gặp được bao nhiêu yêu thú rồi đó, nếu thí sinh đi trước chúng ta không diệt trừ bọn chúng, chứng tỏ bọn họ không có năng lực đối phó với những yêu thú này.”
“Vì vậy bọn họ chỉ có hai lựa chọn, một là lúc nguy hiểm hủy lá bùa tự động bị loại, hai là đi đường vòng xa hơn. Nếu như đi đường vòng xa hơn, bọn họ muốn tới đích thì phải tốn gấp đôi thời gian so với chúng ta.”
Sau khi nghe xong, Quý Từ gật đầu: “Ta hiểu rồi.”
Bên này bọn họ trò chuyện với nhau rất vui vẻ, Đường Tử Thần có muốn giải thích cho Quý Từ thì cụp mắt xuống, không biết vì sao có chút thất vọng.
Quý Từ nghĩ tới gì đó: “Không đúng, hình như đệ rất hiểu bức tranh Ngàn Dặm Giang Sơn? Nếu không thì sao lại biết có đường xa hơn?”
Những người không biết gì như anh, trên cơ bản không thể đi được.
Tần Giác nhẹ nhàng nói: “Trước kia từng đến.”
Nghe được lời này, Quý Từ hơi sửng sốt hai giây.
“Ồ… Từng đến à, vậy là tốt rồi.”
Anh không nói thêm gì, nhưng kỳ thật trong lòng có chút không nắm chắc.
Bức tranh Ngàn Dặm Giang Sơn trước giờ luôn ở Cửu Trọng Thiên, Tần Giác đến bằng cách nào?
Cửu Trọng Thiên sao? Dẫu sao bức Ngàn Dặm Giang Sơn cũng coi như là bảo bối, chắc sẽ không dễ dàng cho mượn đi chứ?
Quý Từ không hiểu nổi, vì vậy anh quyết định không suy nghĩ nữa.
Lên đường quan trọng hơn.
Ba người đi thẳng về phía trước, cuối cùng trước khi mặt trời lặn ở núi Tây thì tới cửa ra.
Nơi này không có nhiều người, chỉ có một tầng lá rụng thật dày.
Nhìn thấy nơi này, Quý Từ bất giác nhớ tới ảo ảnh lúc anh vừa tiến vào bức Ngàn Dặm Giang Sơn.
Tiêu điều cực hạn và tươi tốt cực hạn, đối lập nhau khiến nơi này trông có vẻ lạc lõng.
Quý Từ nhìn cây cối trên đỉnh đầu che khuất bầu trời, bên môi lộ ra nụ cười.
Đường Tử Thần đi lên phía trước, đẩy đám dây mây che kín miệng giếng trước mặt ra, nói: “Lối ra ở bên dưới.”
Quý Từ nhìn về phía trước: “Thật không?”
“Thật.” Đường Tử Thần nói.
Quý Từ mím môi, anh đi qua nhìn xuống giếng cạn, cảm thấy bên trong sâu không thấy đáy, cực kỳ ghê rợn.
Sau đó nói: “Ngươi là đại công thần, hay là ngươi nhảy vào trước đi?”
Đường Tử Thần: “…”
Hắn tỏ vẻ phỉ nhổ dáng vẻ này của anh, hắn nói thầm một câu “nhát gan” rồi nhảy vào miệng giếng cạn.
Rất nhanh, dưới đáy giếng không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, một bóng dáng cũng không thấy.
Quý Từ và Tần Giác nhìn nhau một lúc, cuối cùng tay nắm tay nhảy vào.
Sau một hồi choáng váng, đến khi chân hai người chạm đất mới dám mở mắt ra.
Quý Từ nhìn xung quanh, phát hiện mình đã ở lối vào của đại điển Thịnh Nguyên, sau lưng chính là bức Ngàn Dặm Giang Sơn cực kỳ lớn.
Cùng lúc đó, thành quả của hai người cũng dần dần xuất hiện trên bệ cao được đặt trên khối Linh Thạch cực lớn.
Quý Từ hạng 4, Tần Giác hạng 5.
Quý Từ vô cùng hài lòng về kết quả này.
Anh xoay người sang chỗ khác, tay nắm Tần Giác vẫn chưa buông, nói: “Mệt quá, chúng ta về phòng nghỉ ngơi đi.”
Vừa dứt lời thì thấy tiểu sư đệ vừa rồi còn cụp mắt lạnh lùng đột nhiên giơ tay lên, kéo Quý Từ sang bên cạnh.
Đồng thời, một luồng linh lực đánh vào nơi Quý Từ vừa đứng, trên mặt đất có khói đen bốc lên.
Sắc mặt Tần Giác không mấy thiện cảm.
Quý Từ cũng cau mày nhìn qua.
Chỉ thấy giữa không trung xuất hiện một người mặc y phục màu xanh, giận dữ hét to:
“Nhãi con, ngươi muốn lấy gì để đổi 40 mạng người của tông môn chúng ta!”
°°°°°°°°°°
Lời editor: Chương này khác trong truyện tranh nè, thấy logic hơn trong truyện tranh.
Đăng: 9/2/2024