Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 53
Chương 53. Lần đầu thấy máu
Edit + beta: Iris
Quả thật có người, gần như ngay sau khi Tần Giác nói xong, trước mặt có một mũi tên bắn ra.
Trên mũi tên lóe lên ánh sáng màu lam bạc, Quý Từ vừa nhìn đã biết trên mũi tên có tẩm độc.
Cơ thể nhanh hơn cả đầu óc, Quý Từ vô thức kéo Tần Giác ra sau người để bảo vệ, hai người trốn sang một bên.
Bỏ lại một mình Đường Tử Thần trốn sang phía ngược lại.
Hắn nhìn Quý Từ và Tần Giác ôm nhau thành một cục, vẻ mặt kinh ngạc: “Có phải ngươi quên ta cũng là đồng đội của ngươi rồi không?”
Quý Từ giả vờ như không nghe thấy, không ngừng kéo tiểu sư đệ ra sau lưng mình.
Đường Tử Thần coi như chịu thua, dù trong lòng tức giận nhưng cũng không dám trút giận lên hai người, dứt khoát lao lên giao chiến với đám mai phục kia.
Để lại Quý Từ và Tần Giác đứng tại chỗ, anh cầm Chiết Liễu Kiếm trong tay, vì muốn chăm sóc Tần Giác nên không rời đi.
Bên hông truyền đến luồng gió lạnh, Quý Từ xoay người đỡ được một kiếm, nhanh nhẹn chém lên tai hắn.
“Người huynh đệ, các ngươi nghĩ ra thủ đoạn nham hiểm thế này có phải rất vô đạo đức hay không?”
Nói xong, Quý Từ giơ chân lên đạp hắn ra ngoài.
Đám người này đều mặc đồng phục màu xanh nhạt, có lẽ là cùng một tông môn.
Nhưng Quý Từ không nhận ra y phục của bọn họ, hơn nữa phương pháp phục kích chuyên để bắt người thế này đã phá hỏng ấn tượng tốt đẹp của Quý Từ đối với bọn họ, cho nên không cần thiết phải làm quen.
Kiếm pháp của Đường Tử Thần coi như không tồi, nhưng song quyền khó địch bốn tay, hắn cắn răng, quát:
“Đám người này lấy đông bắt nạt ít, ngươi mau tới giúp ta!”
Quý Từ hơi do dự: “Vậy tiểu sư đệ của ta thì phải làm sao?”
Thấy đã đến lúc này mà Quý Từ vẫn còn nhớ thương tiểu sư đệ, Đường Tử Thần tức giận tột đỉnh, lần đầu tiên hắn cảm thấy Tần Giác là một kẻ cản trở, trực tiếp hét lên:
“Hắn không có tay chân à? Lớn vậy rồi vẫn còn cần người che chở sao? Cho dù vai hắn bị thương thì vẫn còn có linh lực mà, mẹ nó ta thảm muốn chết mà ngươi không thể nhìn ta một cái sao?”
Nghe vậy, Quý Từ cũng cảm thấy có lý.
Vì thế thuận miệng dặn dò vài câu rồi cầm kiếm xông lên.
Lúc đến chỗ Đường Tử Thần, anh còn cười hì hì nói: “Ngươi mắng tiểu sư đệ của ta, ngươi tiêu đời rồi, sau này hắn sẽ không thích ngươi.”
Đường Tử Thần cắn chặt răng, lạnh lùng nói: “Ai cần hắn thích?”
“Ồ, đây là tự ngươi nói đấy nhá,” Quý Từ thuận tay vẽ một đường kiếm lên cánh tay đối phương, ném đối phương ra ngoài, “Sau này đừng để ta nhìn thấy ngươi dây dưa với tiểu sư đệ của ta.”
Đường Tử Thần vẻ mặt lạnh lùng, không nói gì.
Không dây dưa với Tần Giác, vậy nếu dây dưa với ngươi thì sao?
Chỉ là câu này không thích hợp để nói ra, Đường Tử Thần đè nén suy nghĩ trong tiềm thức này, tập trung nghênh địch.
Đám người này chỉ biết chém giết liên tục, không nói một lời nào, làm cứ như là sát thủ chuyên nghiệp vậy, cực kỳ khoe mẽ.
Hơn nữa đánh nhau cũng đã lâu, ngay cả Quý Từ cũng phát hiện ra — tất cả đám người này đều ra sát chiêu, hoàn toàn không nương tay.
Quý Từ chặn lại thanh kiếm đang định chém vào cổ anh: “Không đúng lắm nhỉ? Chỉ là một trận thi đấu mà thôi, liều mạng như vậy làm gì?”
Người nọ không nói chuyện, tiếp tục tấn công dồn dập.
Sở dĩ đám người ở đây vẫn còn đông vô kể là vì bọn họ ỷ vào Quý Từ và Đường Tử Thần sẽ không hạ tự thủ, sau khi bị ép lui cũng bị thương không nặng, vì vậy lần lượt quay trở lại, rất kiêu ngạo.
Quý Từ thật sự thấy hơi phiền.
Sau khi lại ép lui một người nữa, Quý Từ ngước mắt lạnh lùng nhìn về phía bọn họ, trực tiếp chém đứt cánh tay của một người trong số đó.
Người nọ lập tức hét lên một tiếng thật lớn.
Quý Từ hơi cong môi: “Rất đau hả? Còn muốn lên nữa hay không?”
Đôi mắt người nọ đỏ tươi, cười nhạo: “Trước giờ đều nghe nói đệ tử Đạo Tông rất chính trực nhân nghĩa, nhưng ta thấy cũng chỉ có như thế.”
Hắn mất đi một cánh tay, đây là chuyện hắn chưa bao giờ nghĩ tới.
Quý Từ quả thật tức đến cười: “Chẳng lẽ bởi vì đệ tử Đạo Tông nhân nghĩa mà ta phải giao mạng của mình cho các ngươi ở chỗ này? Không thấy vô lý sao.”
Bởi vì một kiếm vừa rồi của Quý Từ, những người này có chút kiêng kỵ, không tiến lên nữa.
Tầm mắt Quý Từ lướt qua đám người này, búng vào mũi kiếm Chiết Liễu Kiếm: “Vừa hay, kể từ khi linh kiếm này đi theo ta thì chưa từng thấy máu người, bây giờ đụng phải các ngươi, đúng lúc có thể lấy mài kiếm.”
Sắc mặt đám người thay đổi: “Ngươi không sợ sẽ làm tổn hại danh dự Đạo Tông sao?”
Quý Từ rất hứng thú nhìn hắn: “Danh dự Đạo Tông quan trọng hơn tâm trạng của ta sao? Bây giờ ta chỉ cảm thấy, nếu không diệt trừ đám cặn bã các ngươi, đời này ta sẽ không được sống yên ổn.”
Anh vừa dứt lời, Chiết Liễu Kiếm tức bay ra, chém rớt một đầu người.
Dứt khoát lưu loát không chút do dự.
Ngay cả Đường Tử Thần cũng kinh ngạc nhìn anh: “Ngươi làm thật?”
“Người có tin hay không, nếu hôm nay không thể bọn họ thấy máu, đám người này sẽ không dừng vây công.” Chiết Liễu Kiếm trong tay Quý Từ hưng phấn không thôi, gấp gáp muốn lao lên phía trước nhưng bị Quý Từ ngăn lại, “Lấy giết chặn giết là biện pháp duy nhất hiện giờ.”
Nghe được lời này, Đường Tử Thần hơi trầm tư.
Cùng lúc đó, đám người này nhận ra mọi chuyện đã vượt khỏi tầm khống chế của bọn họ, mấy chục người vội vàng chạy trốn.
Nhưng chưa chạy được bao xa đã bị một thanh nhuyễn kiếm xanh đậm cắt đứt yết hầu, mất mạng tại chỗ.
Đồng thời, một thanh kiếm trắng bạc hiện lên, lặng lẽ cướp đi tính mạng vài người.
“Dám hạ tử thủ trong đại điển Thịnh Nguyên, ta cũng muốn xem sau khi các ngươi ra ngoài sẽ sống trong Đạo Tông thế nào!”
Quý Từ ghét nhất là mấy lời này.
Đạo Tông còn có chỗ cho anh dung thân sao? Dung thân cái rắm, đám trưởng lão đó trời sinh đã vặn vẹo, nếu không phải vì nhiệm vụ hệ thống ép anh phải lưu lại đây, cho dù Tần Giác có tốt hơn trời, anh cũng không muốn ở lại đây để bị khinh bỉ.
Bây giờ còn bị người khác nhắc tới, trong lòng Quý Từ nén giận, giết chóc càng hung tàn hơn.
Dù sao Đường Tử Thần cũng còn nhỏ, bình thường ở trong tông môn được cưng chiều hết mực, đến cả ý định lau cổ vài người cũng không có.
Ở đây có hơn 40 người, một nửa bị Quý Từ giết, một nửa bị thanh kiếm trắng bạc của Tần Giác giải quyết, nhất thời toàn bộ sân thi đấu tràn ngập thi thể, tất cả đều là một kiếm bay đầu lưu loát sạch sẽ.
Trong lòng Đường Tử Thần hơi hoảng sợ.
Quý Từ đứng ở trung tâm nên khó tránh khỏi bị dính chút máu, trên mặt bị máu bắn lên, vẻ mặt lạnh nhạt khiến người ta cảm thấy xa lạ.
Ngay lúc Đường Tử Thần do dự có nên tiến lên nói một câu hay không, Quý Từ bỗng thay đổi sắc mặt, nghiêng ngả lảo đảo chạy đến vịn vào gốc cây, ói một trận.
Vừa ói vừa ồn ào: “Máu của đám người này sao lại thúi như vậy, gớm muốn chết.”
Đường Tử Thần: “…”
Quý Từ cũng cảm thấy mình đúng là không có tiền đồ, ngầu lòi chưa được ba giây.
Anh đã cố gắng chọn cách chết ôn hòa nhất, cắt cổ, ít nhất tình cảnh như vậy sẽ không quá khó coi.
Tần Giác bên cạnh đưa khăn tay sang, giọng khàn khàn: “Lau đi.”
“Cảm ơn.” Quý Từ nhận khăn tay, lau khô máu trên mặt mình, sau đó ghét bỏ vứt sang một bên.
Anh thế mà lại giết người, thật không thể tin được.
Quý Từ hơi hoảng hốt nghĩ, anh đường đường là một thanh niên tốt nhị thập tứ hiếu, bây giờ lại ra tay giết người.
Ngay khi anh đang ngây ngốc, Tần Giác mặt không đổi sắc kéo cánh tay Quý Từ, để anh dựa vào người mình, nói:
“Lúc đi ra ngoài nhớ chuẩn bị sẵn tinh thần, có lẽ có rất nhiều người bên ngoài đang chờ thẩm phán chúng ta.”
Trong mấy ngàn năm qua, lần đầu tiên trên đại điển Thịnh Nguyên, một lần chết hơn mấy chục người, việc này sẽ không bỏ qua dễ dàng.
🌞🌞🌞🌞🌞