Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 52
Chương 52. Mai phục
Edit + beta: Iris
Mặc dù bị ghét bỏ, nhưng Uất Trì không bực bội chút nào.
Hắn ung dung nhìn chằm chằm Quý Từ đang buồn ngủ một lúc, sau đó vẫy tay một cái.
Hai người cùng đi ở đằng sau bắt đầu sắp xếp chỗ ngủ ở bên cạnh.
Đường Tử Thần vẫn coi như có tinh thần, hắn cau mày nhìn người nọ, tự dưng thấy ngứa mắt.
Bởi vì nếu nhìn từ bề ngoài, người này thật sự rất lẳng lơ.
Tại nơi rừng rú nguy hiểm thế này mà lại không mặc y phục đàng hoàng, lộ nhiều da thịt dễ thấy như vậy.
Đường Tử Thần quay đầu đi, hồn nhiên không nghĩ tới kỳ thật bản thân cũng không khác gì Uất Trì, thậm chí hắn còn không mặc áo trên.
Hai kẻ tám lạng nửa cân, cố tình lại ngứa mắt nhau, ai cũng không thèm nhìn lại bản thân.
Quý Từ thật sự rất buồn ngủ, anh vô thức ôm cánh tay của Tần Giác, chỉ cảm thấy giọng nói bên tai hơi quen.
Không chỉ có Uất Trì và Đường Tử Thần mà còn có người khác, nhưng cụ thể là từng nghe thấy ở đâu, anh lại không nhớ được.
Cho đến ngày hôm sau, mặt trời lên cao, Quý Từ mơ mơ màng màng tỉnh dậy, lúc thấy một nam một nữ đứng bên cạnh Uất Trì, anh mới đột nhiên nhớ ra.
Hai người này, không phải chính là nam nữ giao hợp mà anh nhìn thấy bên hồ trước khi đại điển Thịnh Nguyên bắt đầu sao?
Vẻ mặt Quý Từ phức tạp, anh càng ngạc nhiên hơn khi thấy cảnh tượng Uất Trì và bọn họ trò chuyện rất thân quen.
Anh không thể chịu đựng được, xoay người lại lay Tần Giác và Đường Tử Thần thức dậy, giục bọn họ nhanh chóng lên đường.
Hôm qua Tần Giác đi ngủ sớm, không phát hiện ra Uất Trì.
Bây giờ tỉnh lại, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Uất Trì, sắc mặt y bỗng trở nên khó coi hơn.
Quý Từ vừa nhìn là biết y không vui, vội đỡ Tần Giác đứng lên: “Đi thôi, chúng ta lên đường trước.”
Lúc anh chuẩn bị dẫn Tần Giác rời đi, ai biết Uất Trì ở phía sau nói với tới một câu: “Này, sao mới một ngày không gặp, Tần tiểu hữu lại khiến bản thân chật vật như vậy?”
Sắc mặt Tần Giác tái nhợt, ngón tay cuộn chặt lại.
Thấy thế, trong lòng Quý Từ dâng lên cơn tức, mắng không chút khách khí: “Chúng ta rất thân thiết à? Bớt nói nhảm ở đây đi!”
Anh vừa dứt lời, sắc mặt Uất Trì cứng đờ.
Nam tử tóc xoăn phía sau cau mày: “Tuổi còn trẻ mà nói năng kiêu ngạo như vậy, còn thể thống gì nữa!”
Quý Từ hơi mỉm cười: “Vậy ngươi cả đống tuổi rồi mà còn cùng một sân thi đấu với tiểu bối chúng ta, không thấy xấu hổ sao?”
Nam tử tóc xoăn không khỏi tức giận: “Ngươi!”
“Đủ rồi.” Uất Trì giơ tay lên, nam tử tóc xoăn đành phải ngậm miệng lại.
Đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm Quý Từ, sau đó mỉm cười: “Hôm nay tâm trạng Quý tiểu hữu dường như không tốt lắm, ta đây không làm phiền nữa, chúng ta… Hẹn gặp lại vào ngày khác.”
Nói xong, hắn liền dẫn hai người đằng sau đi về hướng khác.
Lúc này, khu đất trống cũng không còn nhiều người.
Bản thân Quý Từ cũng cảm thấy tâm trạng mình không tốt, đứng tại chỗ một lúc mới định ném Tần Giác lên lưng mình.
Tần Giác ngăn anh lại, bất đắc dĩ nói: “Không cần, ta đã khá hơn nhiều, có thể tự đi được.”
Quý Từ hơi lo lắng: “Có thật không? Vai đệ…”
“Hôm qua đã muốn nói với ngươi, ta bị thương ở vai, không phải ở chân, ta có thể tự đi được.” Tần Giác nói xong thì giơ tay ấn ấn lên vai mình.
Thấy thế, Quý Từ đành tạm thời gác chuyện này sang một bên, tôi dọn đồ đạc xong thì gọi Đường Tử Thần cùng lên đường.
Lúc này nắng đã lên cao, Quý Từ nhìn xung quanh, có chút lo lắng: “Sao đám bọn họ dậy sớm vậy? Tinh thần hăng hái thế?”
Đường Tử Thần oán hận nhìn anh một cái, trông như oán phụ khuê phòng: “Bọn họ vừa đến nơi đã nằm ngủ liền, không như chúng ta, phải vất vả dẹp sạch yêu thú, ngủ no nê tất nhiên là có tinh thần lên đường rồi.”
Quý Từ: “…”
Anh nhìn sang nơi khác như không có chuyện gì xảy ra, lẩm bẩm: “Cái tên này, không thú vị gì hết.”
Đường Tử Thần thầm nói hắn đúng là xui xẻo tám đời mới làm cộng sự của vị Bồ Tát sống này, thở dài:
“Yên tâm đi, ta đã đến bức tranh Ngàn Dặm Giang Sơn này rất nhiều lần, tiến thêm một chút nữa sẽ không đơn giản như bây giờ, cơ bản đều là yêu thú có đạo hạnh thâm sâu, trước kia ta toàn trực tiếp tránh đầu sóng ngọn gió.”
“Nếu ước tính thì có lẽ sẽ loại hơn phân nửa người.”
Cái này khiến Quý Từ trở nên hứng thú: “Yêu thú gì vậy?”
Thấy đã thành công gợi lên hứng thú của anh, trong lòng Đường Tử Thần có chút đắc ý, hừ một tiếng: “Đến lúc đó ngươi tự xem sẽ biết.”
Quý Từ cảm thấy hắn lòng dạ hẹp hòi, chạy đến bên cạnh Tần Giác chơi.
“Đang làm gì đó?” Quý Từ giơ tay phủi chiếc lá rụng trên vai y, “Sao trông rầu rĩ thế?”
Tần Giác nhìn anh, sau đó nhìn về phía Đường Tử Thần đang mở đường phía trước, nhỏ giọng nói: “Quan hệ của ngươi và hắn tốt như vậy từ khi nào?”
Quý Từ chớp chớp mắt: “Hắn hữu dụng.”
Sau đó, không biết anh nghĩ tới cái gì, lại nói thêm: “Đệ yên tâm, không ai có thể thay thế vị trí của tiểu sư đệ thân yêu trong lòng ta.”
Anh vừa dứt lời, bước chân Tần Giác hơi khựng lại, sau đó ý tứ sâu xa, nói: “Đừng nói bậy.”
Quý Từ không hiểu ý của y, tiện tay nhặt cỏ dại ở ven đường, ngậm vào miệng, cà lơ phất phơ nói: “Ngoan nào, đứng ở phía sau là được rồi, sư huynh đi trước mở đường cho đệ.”
Nói xong thì rút Chiết Liễu Kiếm ra, chạy về phía trước.
Phía trước, yêu thú tàn sát bừa bãi, rõ ràng nhiều hơn trước kia, Quý Từ vung tay chém giết một lượng lớn thì thấy bên cạnh xuất hiện linh kiếm trắng bạc.
Nhìn lại thì thấy Tần Giác đứng cách bọn họ không xa, linh lực quanh thân sôi sục, tự do múa may linh kiếm.
Dường như cảm nhận được hơi thở đồng loại, Chiết Liễu Kiếm kêu ong ong, càng hưng phấn hơn.
Khóe môi Quý Từ cười tươi rói, phóng về phía trước cùng linh kiếm trắng bạc.
Càng đi sâu vào bức tranh Giang Sơn, cảnh sắc càng tươi đẹp.
Thậm chí Quý Từ còn nhìn thấy một cây nấm to bằng con người, màu sắc rực rỡ, trông rất đẹp.
Đáng tiếc không đợi anh ngắm nhiều hơn, Đường Tử Thần đã một kiếm chém đứt rễ nấm, nhanh chóng dẫn Quý Từ và Tần Giác rời đi.
“Đó là cái gì?” Quý Từ quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Đường Tử Thần thở hổn hển, rõ ràng đã thấm mệt: “… Ta cũng không biết, nhưng lần đầu tiên ta vào bức tranh Giang Sơn có đụng phải nói, ta đứng dưới cây nấm kia rất lâu, kết quả trực tiếp say mèm ở dưới cây nấm.”
Hắn vẫn còn sợ hãi: “Loại nấm này luôn luôn tỏa ra một chất có thành phần thuốc mê, hít nhiều sẽ lâm vào hôn mê.”
Nghe thế, Quý Từ cảm thấy hứng thú: “Vậy nên ngươi một kiếm chém nó?”
Giữa mày Đường Tử Thần hiện lên một tia đắc ý: “Sau khi chém nó, những chất mê đó sẽ tỏa ra nhiều hơn, chúng ta chém xong liền chạy, có thể loại bớt một đám người kia sau.”
Nghe vậy, Quý Từ gật đầu, khen ngợi: “Đường đệ diệu kế.”
“Quá khen quá khen.”
Ba người vội vàng chạy đi, Tần Giác tụt lại phía sau, tai y hơi động đậy, bỗng nói:
“Ngừng, phía trước có người.”
°°°°°°°°°°
Lời editor: Mấy hôm trước hết bệnh xong thì dọn nhà đón Tết, nhà bán tạp hóa nên dọn thấy tổ tiên luôn 🤧 dịch xong hồi 2 ngày trước, mà bận quá sợ giao thừa không có chương đăng, nên chừa lại đến hôm nay mới đăng.
Chúc mọi người giao thừa vui vẻ ( ˘ ³˘)♥
Đăng: 9/2/2024