Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 51

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 51
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 51. Mỗi ngày làm một việc tốt

Edit + beta: Iris

Lúc Quý Từ đuổi tới nơi thì thấy Tần Giác ngồi trên bãi cỏ, y phục màu tuyết đẫm máu trông rất đáng thương.

Quý Từ kinh hãi, vội vàng chạy tới: “Tiểu sư đệ! Đệ thế nào rồi? Đệ nói chuyện đi, đừng làm ta sợ!”

Anh vừa nói vừa dùng tay kiểm tra vết thương trên người Tần Giác.

Lỗ thủng trên vai trông ghê rợn, tim Quý Từ run rẩy.

Giờ phút này anh chỉ muốn trói dáng vẻ cà lơ phất phơ ban nãy của mình lại rồi tát một cái, đám người Tư Tu Viện này thật to gan lớn mật! Sao lại dám động thủ đả thương người!

Lúc này, Tần Giác hơi thở mỏng manh, y giơ lên tay, đặt lên vai Quý Từ, nhích lại gần, cố gắng hết sức nói gì đó.

Quý Từ vội vàng nghiêng người qua lắng nghe.

Thế mới nhận ra nãy giờ y luôn lẩm bẩm là “Đau quá”.

Lỗ thủng lớn như vậy, có thể không đau sao?

Quý Từ vội lấy thuốc trị thương trong ngực ra, nhanh chóng rắc lên vai Tần Giác.

“Đệ đừng sợ, đợi chúng ta ra ngoài sẽ nhờ trưởng lão điều tra kỹ chuyện này! Đám người Tư Tu Viện kia, một tên cũng đừng hòng trốn tránh trách nhiệm!”

Tần Giác yếu ớt tựa đầu vào vai Quý Từ, nghe vậy thì nhếch khóe môi như cá cắn câu, giọng nói vẫn khàn khàn đáng thương: “… Ta không sao.”

Lúc động thủ y có dùng bí pháp, người bên ngoài không thấy được, càng đừng nói tới Quý Từ vừa tới đây.

Quý Từ giận sôi máu: “Đệ chảy nhiều máu như vậy rồi còn nói không sao?!”

“Im miệng, không được nói chuyện!”

Thế là Tần Giác ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Ánh mắt y nhìn về phía Đường Tử Thần như đang thắc mắc vì sao người này lại ở đây.

Còn chưa mặc áo.

Ánh mắt Tần Giác đột nhiên trở nên lạnh lẽo, Đường Tử Thần bị ánh mắt như vậy nhìn, cảm giác như rơi vào hầm băng.

Nhưng khi hắn quay đầu lại nhìn, Tần Giác vẫn là dáng vẻ bị thương nặng không có chút sức lực, không khỏi cảm thấy kỳ quái.

Thấy Quý Từ đang xử lý miệng vết thương của Tần Giác, Đường Tử Thần bắt đầu một mình quan sát xung quanh.

Đám đệ tử Tư Tu Viện ở nơi này không bị thương đến mức nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là ngất đi thôi, ngoại trừ một người trong số đó cũng bị đâm vào bả vai, lượng máu chảy ra dường như nhiều hơn Tần Giác một chút, nhưng vì đã thoa thuốc nên đã sắp lành.

Đường Tử Thần nhìn chằm chằm người nọ nằm dưới đất một lúc, cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng.

Không đúng? Toàn thân người này chỉ có mỗi bả vai là bị đâm thủng, có vẻ như là một kích đắc thủ, người này hoàn toàn không có đường sống chống cự.

Toàn bộ đệ tử Tư Tu Viện xung quanh đều bị điểm huyệt, vậy sao Tần Giác lại bị thương ở vai?

Hơn nữa vết thương trên vai người này đã được thoa thuốc, cho dù trên người Tần Giác không có thuốc cũng có thể dùng thuốc của những người này mà?

Vậy tại sao Tần Giác còn ngốc nghếch đứng đó chờ Quý Từ chạy đến nơi…

Nghĩ tới đây, Đường Tử Thần ngước mắt nhìn về phía Tần Giác, trùng hợp thay, Tần Giác cũng đang nhìn hắn.

Đôi mắt đen như mực chứa đầy sát khí.

Đường Tử Thần tức khắc ngây ra.

Trong lòng hắn kinh hoảng, run rẩy quay đầu đi, giả vờ như không phát hiện ra gì.

Thấy thế, Tần Giác lại cười nhạo.

Chỉ có chút lá gan này, còn tệ hơn cả Quý Từ.

Ngay lúc này, Quý Từ nhạy bén vểnh tai lên: “Tiểu sư đệ, đệ cười ta?”

Tần Giác: “… Không có.”

“Không có hả?” Quý Từ cực kỳ nhạy bén với mấy thứ này, “Ta cứ cảm thấy vừa rồi đệ đang cười nhạo ta.”

Tần Giác mặt không đổi sắc, lặp lại lần nữa: “Không có.”

Quý Từ kìm nén cảm giác không ổn vào lòng, nghiêm túc xử lý miệng vết thương.

Sau khi miệng vết thương của Tần Giác lành lại, Quý Từ nghiêng người cõng Tần Giác trên lưng, gọi Đường Tử Thần: “Đứng ngơ ngác ở đó làm gì vậy? Đi thôi, dẫn đường. Nếu không những người ở phía sau sẽ vượt qua chúng ta!”

Yết hầu Đường Tử Thần giật giật, vội nói: “Được.”

Nói xong thì tránh đi ánh mắt đầy ẩn ý của Tần Giác, chạy lên trước hai người.

Khi đi ngang qua Cừu Xuyên đang nằm dưới đất, Quý Từ hơi lo lắng, lấy chân đá đá thằng nhãi này: “Hắn sẽ không chết chứ?”

Tần Giác nằm trên lưng Quý Từ, ánh mắt sâu thẳm: “Không chết đâu.”

Quý Từ quan sát một hồi, sau đó tiến lên, nói: “Vết thương trên người Cừu Xuyên là đệ làm?”

“Ừm.” Giọng của Tần Giác nghe có vẻ rất ấm ức, “Ta vừa tỉnh lại là hắn đã cầm kiếm đâm vào vai ta, dưới tình thế cấp bách mới phản kháng lại.”

“Hơn nữa trong lòng ta hiểu rõ ta xuống tay thế nào, ta có thoa thuốc cho hắn rồi.”

Quý Từ thở dài: “Đã biết đã biết, biết đệ vô tội rồi. Chuyện này cũng tại ta, rõ ràng đã cõng đệ mà còn để người khác đắc thủ.”

Tần Giác nhỏ giọng nói: “Không trách ngươi.”

Bọn họ ở bên này thì nói chuyện tình chàng ý thiếp, còn Đường Tử Thần đi phía trước cầm kiếm chém rớt những nhánh cây chặn đường thì trong lòng vừa buồn vừa tức.

Quý Từ thật sự không phát hiện ra có điểm nào không thích hợp sao?! Quan hệ giữa hai bọn họ tốt đến vậy hả!

Hắn vừa bi ai vì người trong lòng đang trò chuyện thân mật ái muội với người khác, vừa cảm thấy mình quá trời khổ.

Đường đường là thiếu chủ Cửu Trọng Thiên, ai ngờ lại lưu lạc đến mức chặt nhánh cây mở đường cho người phía sau!

Buồn cười!

Nhưng bất kể trong lòng Đường Tử Thần oán hận thế nào, hắn vẫn ngoan ngoãn thành thật mở đường.

Nếu nhánh cây làm người phía sau bị thương thì không tốt.

Đường Tử Thần quay đầu lại nhìn thoáng qua, đúng lúc nhìn thấy Tần Giác vươn tay, buồn chán nhéo vành tai Quý Từ để chơi.

Mà Quý Từ lại không có chút kháng cự nào, để mặc hai ngón tay Tần Giác vân vê vành tai, nhéo nhéo day day.

Đường Tử Thần: “…”

Hắn hoảng sợ thu hồi tầm mắt, cảm thấy hình như mình đã bất cẩn nhìn thấy bí mật động trời gì đó.

Bí mật này khiến hắn đau khổ không thôi.

……

Ba người liên tục đẩy nhanh tốc độ, đi tới một khu vực trống trải.

Lúc này đã là ban đêm, đi suốt một ngày đường, hầu như mọi người đã mệt mỏi.

Quý Từ trải một tấm vải sạch sẽ xuống đất, cẩn thận dìu Tần Giác ngồi lên, lúc này mới bắt đầu dọn dẹp yêu thú và mãnh thú lớn xung quanh.

Kể từ sau khi Chiết Liễu Kiếm tỉnh dậy, đây là lần đầu tiên nó thấy máu.

Mặc dù không phải máu người, nhưng thân kiếm Chiết Liễu Kiếm rõ ràng trở nên sáng hơn, dường như rất sung sướng.

Đường Tử Thần nhìn Chiết Liễu Kiếm, lại nhìn linh kiếm được Tần Giác cầm lau chùi, phát hiện toàn bộ đều sáng như tuyết, không có ngoại lệ, hiển nhiên là đã dính máu.

Hắn lắc đầu, hai người kia, rõ ràng tính tình cũng coi như ôn hòa, sao kiếm trong tay người này còn hung hãn hơn người kia?

Sau khi Quý Từ xử lý nguy hiểm tiềm tàng xung quanh xong, khu đất trống này có nhiều người đến hơn.

Những người này đều là thí sinh dự thi đại điển Thịnh Nguyên, bọn họ chỉ cần dùng thần thức kiểm tra là biết khu đất trống này đã được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, vì vậy mỗi người đứng cách một khoảng bắt đầu nghỉ ngơi.

Người đến ngày càng nhiều.

Thấy thế, Đường Tử Thần có chút khó chịu.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Quý Từ, vẻ mặt tức giận: “Dựa vào cái gì bọn họ không làm gì hết mà có thể nghỉ ngơi ở đây?”

Quý Từ lại không để ý lắm, tấm vải này rất lớn, có thể nằm được ba người, không hề chật chội chút nào.

Anh hơi mệt mỏi, nói qua loa có lệ:

“Ngươi cứ coi như hôm nay làm việc tốt, sau này đến khi chúng ta ngỏm củ tỏi, Phật Tổ hỏi chúng ta lúc còn sống đã làm việc tốt gì, ngươi nói ra chuyện này cho người ấy nghe, bảo đảm Phật Tổ sẽ cảm động đến mức nước mắt chảy ào ào.”

Đường Tử Thần: “…”

Hắn điên rồi mới nghĩ Quý Từ có thể nói chuyện đứng đắn.

Ngay khi Quý Từ mơ màng sắp ngủ, bên tai bỗng truyền đến giọng nói quen thuộc: “Quý tiểu hữu?”

Quý Từ miễn cưỡng mở to mắt, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt Uất Trì.

Anh vẻ mặt vô cảm trở mình:

“Cách xa ta ra một chút, buồn ngủ muốn chết.”

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 51"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

su-muoi-cham-chut-da.jpg
Sư Muội, Chậm Chút Đã
26 Tháng 10, 2024
phu-nhan-gia.jpg
Phu Nhân Giả
28 Tháng mười một, 2024
ha-canh-nhanh-chong.jpg
Hạ Cánh Nhanh Chóng
26 Tháng 10, 2024
cau-he-tieu-trong-suot-convert.jpg
Câu Hệ Tiểu Trong Suốt Convert
7 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online