Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 40

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 40
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 40. Kỳ thật đều là vì tốt cho anh

Edit + beta: Iris

Sau khi nói xong câu này, Trương tiên sinh nhanh chóng biến mất từ cửa sổ.

Quý Từ còn chưa hồi phục tinh thần, quay đầu lại thì quả nhiên thấy tiểu sư đệ nhà mình đang ngồi xếp bằng trên giường, ngón tay lướt qua linh kiếm, đôi mắt bình tĩnh nhìn anh.

“…”

“Ơ, tiểu sư đệ, đệ tỉnh lại khi nào vậy? Sao không nói cho sư huynh biết?” Quý Từ chột dạ nhích lại gần, nghiêng người nói với Tần Giác.

Đầu tiên là Tần Giác nhìn ra cửa sổ một lúc, sau đó mới nhìn Quý Từ, khóe môi hơi xụ xuống:

“Đó là Trương tiên sinh sau khi đại điển Thịnh Nguyên kết thúc?”

Quý Từ quyết đoán giả ngu: “Cái gì cơ? Không quen.”

Tần Giác ngước mắt nhìn anh, trực tiếp vạch trần: “Đừng có giả ngu.”

Quý Từ thấy không thể lừa gạt cho qua, anh thở dài.

Sao tiểu sư đệ tỉnh lại trùng hợp ngay lúc này thế?

“Ta chỉ là chịu không nổi thôi,” Quý Từ kéo tay Tần Giác, “Lão tất đăng Cô Hồng kia bất công đến tận Thái Bình Dương, ta làm sao nuốt xuống được cơn tức này chứ?”

“Ta không thể quang minh chính đại đối đầu với hắn, nhưng có thể dùng chút thủ đoạn nhỏ ở sau lưng.”

Quý Từ sợ Tần Giác trách tội mình, vừa tự cảm thấy mình làm sư huynh mà hèn nhát, vừa lắc vai Tần Giác, cố gắng khiến y cảm thấy mình thật đáng thương.

Tần Giác kéo tay Quý Từ xuống, lạnh lùng nói: “Ngươi có nghĩ tới, nếu chuyện này bại lộ, Cô Hồng sẽ đối xử với ngươi thế nào không?”

Quý Từ nghẹn lại.

Tầm mắt anh hơi né tránh, sau đó ấp a ấp úng: “Vậy… Vậy thì đệ đừng nói ra ngoài, có được không?”

“Ta đương nhiên sẽ không nói ra ngoài, nhưng tiên sinh kể chuyện kia thì sao?” đôi mắt Tần Giác tối đen, “Ngươi mới quen hắn được bao lâu? Hắn là một gian thương, thấy tiền là sáng mắt, dựa vào cái gì giữ bí mật giúp ngươi?”

Quý Từ buông vai Tần Giác ra, muốn giải thích: “Ta thấy hắn không giống loại người này…”

“Trong mắt ngươi, có phải ai cũng là người tốt không?”

Lúc Tần Giác nói lời này, trong giọng nói đã xen lẫn tức giận.

Quý Từ nhất thời sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ mê mang.

Sao đột nhiên lại tức giận thế?

Tần Giác nhìn chằm chằm Quý Từ một lúc, sau đó quay mặt đi.

Bây giờ tâm trạng y đang rất loạn.

Cô Hồng trưởng lão có thù tất báo, nếu cuối cùng bị hắn tra ra là Quý Từ giở trò quỷ, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Y có thể hiểu tại sao Quý Từ làm như vậy, nhưng đồng thời cũng lo lắng nếu chuyện này bại lộ thì sẽ có kết quả như thế nào.

Khớp ngón tay Tần Giác siết chặt, lại nhìn về phía Quý Từ.

Đối phương trông rất bối rối, hiển nhiên không hiểu vì sao y tức giận.

Quý Từ quả thật không biết, bây giờ cẩn thận nghĩ lại, anh cũng biết bản thân làm việc thiếu suy nghĩ.

Anh do dự một hồi, cuối cùng vẫn chạm vào tay Tần Giác: “Thật sự xin lỗi, là ta suy nghĩ không kỹ.”

“Nhưng mà…”

Quý Từ dừng một chút, cuối cùng vẫn nói: “Nhưng mà chẳng phải ta cũng vì chuyện này nên mới tiêu linh thạch của Cô Hồng trưởng lão ra ngoài sao?”

Đây cũng coi như là trời xui đất khiến.

“Đệ nghĩ thử xem, nếu không phải vì ta tìm đến Trương tiên sinh, tiêu xài viên linh thạch này, nói không chừng bây giờ cổ trùng đã chạy khắp trong cơ thể ta rồi, đệ nói xem có phải không?”

Con ngươi Tần Giác hơi chuyển động.

Thấy thế, Quý Từ thừa thắng xông lên: “Chẳng lẽ đệ muốn thấy sư huynh bị cổ trùng điều khiển, cuối cùng tinh khí linh lực đều bị hút hết, thất khiếu đổ máu rồi chết sao?”

Quý Từ càng nói càng đáng thương, thậm chí còn mang theo vài phần oán trách.

Tần Giác nhíu mày: “… Ta không có ý này.”

“Vậy đệ còn trách ta làm gì?” Quý Từ thả tay ra, “Đệ không đi tìm Cô Hồng trưởng lão, ngược lại ở đây tức giận với ta.”

Tần Giác: “…”

Không phải, rốt cuộc hai bọn họ ai mới đang tức giận vậy?

Quý Từ càng thêm tự tin, nói thẳng: “Vả lại, Trương tiên sinh vốn không đồng ý giúp ta, nhưng hắn thấy viên linh thạch kia bị hạ cổ nên mới quyết định chắn tai họa giúp ta.”

“Đệ thì khen ngược, gọi người ta là gian thương.”

Chưa hết, Quý Từ còn muốn quở trách: “Hơn nữa, linh thạch kia nguy hiểm như vậy, sau khi đệ biết chuyện, không những không hỏi thăm ta thế nào, lại lập tức trách cứ ta, tức giận với ta.”

“Tiểu sư đệ, thì ra đệ đối xử với sư huynh như vậy sao?”

Tần Giác: “…”

Y giơ tay xoa giữa mày, không muốn nói nữa, nằm xuống ngủ.

Kết quả Quý Từ nói một hồi thì lại tức giận thật, càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng cảm thấy mình có lý:

“Đúng vậy, viên linh thạch kia rõ ràng có vấn đề, đệ cũng đã nghe chúng ta nói chuyện lâu như vậy, không thể nào không biết, kết quả đệ lại trách ta?”

“Tần Giác!!!”

Tần Giác nhắm mắt lại, giả bộ như không nghe thấy.

Mãi đến sáng hôm sau, Quý Từ vẫn chưa nguôi giận.

Biểu hiện cụ thể là anh dậy rất sớm, nhưng chỉ tự làm bữa sáng cho mình.

Khẩu phần vừa đủ, đến khi Quý Từ ăn xong, trong nồi đã sạch bách.

Ngay cả cơm cũng bị ăn sạch sẽ.

Tần Giác nhìn nhà bếp trống rỗng, cong lưng nấu ăn lần nữa như không có chuyện gì xảy ra.

Kỳ thật tối đó y vốn còn muốn hỏi chuyện linh thạch cổ trùng.

Nhưng trong lòng Tần Giác cảm thấy, chỉ cần tìm được cổ trùng thì viên linh thạch này không phải là không thể giải quyết được, nhưng nếu Quý Từ bị Cô Hồng ghi hận hoàn toàn thì rắc rối về sau sẽ càng lúc càng lớn.

Vì vậy Tần Giác không quan tâm đến linh thạch nữa, huống hồ nhìn Quý Từ tung tăng nhảy nhót như vậy, trông không giống như bị cổ trùng ảnh hưởng.

Ai mà biết suy nghĩ đó lại trở thành nhược điểm trong tay Quý Từ.

Hết cách rồi, Tần Giác nấu cơm xong thì đi tìm Quý Từ để xin lỗi.

Kết quả Quý Từ không thèm nhìn y cái nào, một mình chạy ra sân luyện kiếm.

Thời tiết hôm nay không tồi, Quý Từ chấp kiếm đứng thẳng trong gió sớm, thỉnh thoảng thi triển vài kiếm chiêu.

Anh loáng thoáng biết mình có lẽ có thiên phú về kiếm đạo nên tu luyện chăm chỉ hơn.

Chỉ là hôm nay tâm trạng bồn chồn.

Anh luôn nghĩ đến Tần Giác.

Thật ra tiểu sư đệ lo lắng cũng đúng, bất kể là xuất phát từ quan điểm cổ trùng hay từ Cô Hồng, kỳ thật đều là vì tốt cho anh.

Nhưng Quý Từ có thể chịu thua trước sao? Không thể.

Cho dù chuyện đó xảy ra lần nữa, Quý Từ vẫn sẽ chọn làm như vậy.

Ai biểu cảm giác khiến Cô Hồng mất mặt trước công chúng thật sự quá sung sướng!

Quý Từ vừa nhìn thấy mặt Cô Hồng là tức, lão tất đăng rác rưởi.

Suốt ngày chỉ biết có Tiểu Giác thế này Tiểu Giác thế nọ, nhưng Tiểu Giác có để ý đến hắn sao.

Loại người thiên vị ăn sâu đến tận não như vậy nên xuống địa ngục càng sớm càng tốt.

Đang lúc anh suy nghĩ thì giọng nói của lão tất đăng bỗng truyền đến từ phía trước:

“Quý Từ.”

Quý Từ lập tức dừng những lời chửi thầm châm chọc lại, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời nhìn về phía cửa viện:

“Cô Hồng trưởng lão, sao giờ này người lại đến đây? Ta vốn đang muốn đi tìm người đây!”

Lúc anh nói những lời này trông vô cùng nhiệt tình, như thể người vừa mắng Cô Hồng thành cứt chó không phải là Quý Từ vậy.

Cô Hồng vẻ mặt lạnh nhạt, biểu cảm rất khó coi: “Lại đang tính giở trò xấu gì, ta hỏi ngươi, hôm qua…”

“Mau mau mau, trưởng lão mời vào trong, nếu không những món ta dày công chuẩn bị sẽ nguội mất!” Quý Từ ngắt lời Cô Hồng, vươn tay nắm lấy tay áo đối phương, dẫn người vào bên trong.

Cô Hồng cau mày: “Quý Từ, ta nói cho ngươi…”

Quý Từ giống như không nghe thấy, lớn tiếng nói:

“Tiểu sư đệ! Cô Hồng trưởng lão tới rồi này! Nhanh dọn bữa sáng chúng ta đặc biệt chuẩn bị lên đi!”

°°°°°°°°°°

Lời editor: Mấy nay bận học để chuẩn bị thi nên đăng chậm tí nha.

Đăng: 13/1/2024

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 40"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

len-nham-kieu-hoa.jpg
Lên Nhầm Kiệu Hoa
4 Tháng 12, 2024
do-eo-vai-ac-khong-ranh-huy-diet-the-gioi-convert.jpg
Đỡ Eo Vai Ác Không Rảnh Hủy Diệt Thế Giới Convert
30 Tháng 3, 2025
nghich-hoa.jpg
Nghịch Hỏa
11 Tháng 12, 2024
thinh-sung-tieu-quan-chua.jpg
Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa
29 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online