Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 41
Chương 41. Ăn cơm cùng Cô Hồng ~
Edit + beta: Iris
Nghe thấy lời anh nói, Tần Giác sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, mỉm cười gật đầu: “Được.”
Nói xong thì chui đầu vào bếp, dọn hết thức ăn vừa nấu xong nhưng chưa kịp ăn lên.
Tần Giác luôn nấu cơm rất nghiêm túc, dù là bữa sáng nhưng sẽ làm vài món phong phú ngon mắt theo thói quen.
Y thích làm mọi việc một cách hoàn hảo, nấu ăn cũng vậy.
Quý Từ nửa lôi nửa kéo Cô Hồng ngồi xuống ghế, sau đó ngồi bên cạnh hắn, cười hì hì:
“Không ngờ trưởng lão lại đến trước, ta vốn định đưa cơm đến cho người.”
Cô Hồng vẻ mặt rất phức tạp: “Đưa cơm cho ta, vì sao?”
“Lúc trước, là ta không đúng.” Quý Từ hơi dừng lại, sau đó nói, “Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ kỹ lại rồi, ta là đại sư huynh, quả thật không nên tự ý dẫn tiểu sư đệ xuống núi.”
“Lần trước là trưởng lão phạt ta, nhưng lần này không giống, lần này là ta chủ động bồi tội.”
Quý Từ trợn tròn mắt nói dối: “Trưởng lão, mấy món này đều là ta đích thân nấu, người nếm thử đi.”
Anh vừa nói xong, Tần Giác mới bưng món ăn đến lập tức ngước mắt, sâu xa nhìn Quý Từ một cái.
Quý Từ làm như không thấy.
Anh nhiệt tình cầm đũa gắp thức ăn cho Cô Hồng trưởng lão: “Đây đây, trưởng lão ăn món này, món này ngon lắm.”
Động tác của Quý Từ mãnh liệt như hổ, thành công khiến Cô Hồng trật nhịp.
Hắn vô thức cầm đũa bắt đầu ăn.
Nhắc mới nhớ, lần này hắn tới đây quả thật chưa kịp ăn sáng, vốn muốn tìm Quý Từ tính sổ.
Nhưng mà…
Cô Hồng nhíu mày nhìn dáng vẻ không tim không phổi của Quý Từ, cứ cảm thấy đối phương không có tâm tư làm ra chuyện như vậy.
Hắn vừa mới nghĩ như vậy, Quý Từ lập tức nhiệt tình gắp thêm một đũa rau xanh vào chén của hắn.
Cô Hồng: “…”
Hắn không biết phải diễn tả cảm xúc hiện giờ của mình thế nào, tóm lại là không tốt chút nào.
Lúc này, Tần Giác cũng đi tới.
Y cầm một tách trà nóng hổi, cung kính đặt lên tay Cô Hồng trưởng lão.
Lúc này, Tần Giác đã mất đi vài phần lệ khí trước đó, nhìn hơi ngoan ngoãn.
Thấy Tần Giác như vậy, tâm trạng Cô Hồng từ từ bình tĩnh lại.
Nhưng chuyện nên hỏi vẫn phải hỏi.
Bây giờ hắn không rảnh nhìn Tần Giác, chỉ hỏi Quý Từ: “Chuyện hôm qua, ngươi thấy thế nào?”
Quý Từ hai mắt sáng ngời: “Quả nhiên trưởng lão cũng chú ý tới chiến thắng của ta đúng không!”
Anh hưng phấn đập bàn đứng dậy: “Cảnh tượng đó thật không thể tưởng tượng nổi, thiếu chủ Cửu Trọng Thiên lại thua dưới kiếm của ta, không hề có sức đánh trả!”
Cô Hồng: “…”
Hắn hiếm khi không nói nên lời, cố gắng giải thích: “Cái ta nói là hoạt động kể chuyện sau trận thi đấu.”
“Ồ, trưởng lão nói cái đó à.” Quý Từ hậm hực ngồi xuống, ngập ngừng nói, “Ta cảm thấy, tiên sinh kể chuyện kia rất không có mắt.”
Cô Hồng nhìn anh: “Không có mắt?”
“Đúng vậy.” Quý Từ chống cằm, vẻ mặt có chút tức giận, “Trưởng lão người nghĩ lại xem, đây chính là đại điển Thịnh Nguyên, là Kinh Hồ, là địa bàn của Đạo Tông chúng ta, người vẫn đang đứng phía trên, hắn lại quang minh chính đại kể một câu chuyện mơ hồ có ý nghĩa khác như vậy.”
Quý Từ càng nói càng tức giận, cuối cùng giận dữ nói: “Thật ra hôm nay ta muốn đưa cơm không phải chỉ vì muốn bồi tội, mà một phần là sợ người bị tiên sinh kể chuyện ảnh hưởng đến tâm trạng.”
Quý Từ nói xong, lại gấp đồ ăn vào chén hắn: “Đây, trưởng lão, ăn nhiều một chút.”
Vẻ mặt thanh niên không giống giả bộ, trên khuôn mặt tuấn tú trắng nõn lộ ra nụ cười chân thành, như thể anh thực sự sợ hắn sẽ tức giận vì chuyện hôm qua.
Cô Hồng chuyển ánh mắt, cuối cùng vẫn động đũa.
Tần Giác ngồi đối diện hai người, vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn qua nhìn lại hai người, cuối cùng rũ mắt xuống.
Y vẫn luôn lạnh nhạt như vậy.
Nhưng có lẽ tinh thần nổi loạn mấy ngày trước đã qua, bây giờ Tần Giác cực kỳ dễ nói chuyện.
Bất kể Cô Hồng hỏi gì, y đều trả lời tất cung tất kính, lễ nghĩa chu toàn.
Cô Hồng nuốt miếng thịt ba chỉ, chẳng lẽ hắn thật sự hiểu lầm, chuyện này thật sự không liên quan đến Quý Từ?
Quý Từ bên cạnh cực kỳ ngoan ngoãn, bản thân không ăn gì cả, lúc thì gắp đồ ăn cho Tần Giác, lúc thì gắp đồ ăn cho Cô Hồng.
Nhận thấy điều này, Cô Hồng hỏi: “Ngươi thì sao, không ăn à?”
Nghe hỏi vậy, Quý Từ sửng sốt chớp mắt, sau đó cười rộ lên:
“Không sao đâu, ta không đói.”
“Ta dậy rất sớm, lúc nấu nướng sợ tay nghề kém, lãng phí nguyên liệu nấu ăn nên đã nấu hai phần, các ngươi ăn trước đi.”
Anh vừa nói xong, Tần Giác bị sặc, ho khan vài tiếng.
Quý Từ vội nhìn về phía y, quan tâm hỏi: “Tiểu sư đệ, đệ không sao chứ?”
Sau khi ngừng ho, Tần Giác nhìn sư huynh thân yêu trước mặt, khóe miệng giật giật, sau đó cười nói: “Không có gì.”
Quý Từ nghiêm túc nói: “Thật là, ăn mà cũng không cẩn thận như vậy, lần sau không được vậy nữa.”
Tần Giác: “… Được.”
Cô Hồng nhìn hai người nói chuyện với nhau, trong lòng xuất hiện cảm giác kỳ lạ khó tả.
Hắn nhìn chén cơm trong tay mình, lạ quá, hắn vốn đến đây để dạy dỗ Quý Từ mà.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Cô Hồng vẫn quan tâm một câu: “Hay là ăn chút gì đó đi.”
Tần Giác trong lòng khó nhịn, ngồi một bên nói: “Tích cốc rồi, không chết đói được.”
Y vừa nói xong, Quý Từ liền mím môi, lộ ra nụ cười khó xử: “Vậy các ngươi cứ ăn trước đi.”
Dáng vẻ này, đáng thương muốn chết.
Cô Hồng thấy thế, không nhịn được nói: “Tiểu Giác, đừng nói như vậy, tốt xấu gì cũng là sư huynh của ngươi.”
Tần Giác: “…”
“Vâng.”
Y cụp mắt, gắp rau xanh.
Đúng là không nhìn ra, thủ đoạn rất cao, ngay cả Cô Hồng cũng bị mê hoặc.
Nhưng nghĩ kỹ lại cũng đúng, nếu thủ đoạn không cao, sao có thể sống sót ở đây?
Nghĩ vậy, Tần Giác phát ra tiếng cười nhạo khó có thể nghe thấy.
Quý Từ bên kia vẫn đang cố gắng giả vờ đáng thương, cúi đầu liên tục lắp đồ ăn vào chén Cô Hồng.
Đồ ăn đã chất cao.
Cô Hồng bất đắc dĩ ngăn anh lại, bảo anh không cần gắp nữa.
Lúc này Quý Từ mới thôi.
Cô Hồng không biết an ủi người khác, vội vàng ăn xong rồi rời đi.
Đến khi thân hình Cô Hồng hoàn toàn biến mất, Quý Từ mới trút bỏ vẻ cô đơn trên mặt, ném đũa lên bàn, tiện tay chọt chọt tay Tần Giác.
Tần Giác nhắm mắt lại, cảm nhận thử một chút rồi nói: “Đã hoàn toàn rời đi.”
Lúc này Quý Từ mới thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng đi rồi.”
Anh lập tức đổi lại dáng ngồi cà lơ phất phơ, thản nhiên tựa đầu gối lên mép bàn, dựa lưng lên ghế, hơi đung đưa mũi chân, dáng vẻ rất tự tại thoải mái.
Quý Từ tự khen ngợi mình không tiếc lời: “Ta đúng là thiên tài, lừa Cô Hồng dễ như trở bàn tay.”
Tần Giác nhìn anh: “Có phải ta nên khen ngươi lợi hại hay không?”
“Đương nhiên,” Quý Từ nói, “Ta vẫn chưa tính sổ đệ chuyện tối qua đâu.”
Tần Giác đứng dậy, dọn dẹp chén đũa trên bàn.
Ai tính sổ ai? Đồ không có lương tâm.
🌞🌞🌞🌞🌞