Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 39
Chương 39. Cổ trùng
Edit + beta: Iris
Lời này có tính chỉ thị cực mạnh, vừa là vùng sông nước phương nam, vừa là những đại tiên có thực lực mạnh mẽ, khó có thể không nghĩ tới Tam Thanh Đạo Tông.
Hơn nữa còn người được xưng là Phi Hồng trưởng lão, mọi người ở đây tức khắc bắt đầu thì thầm.
Tần Giác cau mày, quay đầu nhìn Quý Từ.
Quý Từ lập tức giả ngu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nắm lấy vạt áo tiểu sư đệ, hỏi:
“Tiểu sư đệ, hắn đang nói cái gì vậy?”
Tần Giác vẻ mặt phức tạp nhìn anh: “Ngươi không biết?”
“Sao ta biết được?” Vẻ kinh ngạc và bối rối trên mặt Quý Từ không giống giả bộ.
Trương tiên sinh trên đài vẫn đang nói không ngớt, mọi người làm như nghe thấy mùi ngon, đều lắng nghe kể chuyện.
Cuối cùng thì người trên đài cao cũng không nhịn nổi, Cô Hồng trưởng lão là người đứng lên đầu tiên: “Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?!”
Trương tiên sinh phớt lờ hắn, tiếp tục kể câu chuyện.
Ngay sau đó, một tia linh lực ngưng tụ lại nện xuống bàn của Trương tiên sinh.
Nổ “ầm” một tiếng, cái bàn bị cháy xém hơn phân nửa, nhưng Trương tiên sinh vẫn lông tóc vô thương, thậm chí giọng điệu không hề dao động.
Thấy thế, Quý Từ hơi kinh ngạc.
Trương tiên sinh này, tố chất tâm lý không tồi nha, hơn nữa dường như có chút tài năng.
Cô Hồng trưởng lão không thể công khai tấn công dân thường trước công chúng, chỉ có thể làm mặt lạnh, lạnh lùng nói:
“Trương tiên sinh, ngươi có ý gì?”
Nghe đến tên huý của mình, lúc này Trương tiên sinh mới hồi phục tinh thần.
Hắn ngẩng đầu mờ mịt nhìn người trên đài cao, nói: “Cô Hồng trưởng lão, thì ra ngươi đang gọi ta à?”
Dáng vẻ giả vờ hồ đồ của hắn thật sự rất gợi đòn.
“Đừng có giả ngu! Hôm nay ngươi nói bóng nói gió, muốn gây sự ở Đạo Tông là muốn làm gì?!”
Hắn vừa nói xong, Trương tiên sinh lập tức hoảng sợ, vội nói:
“Vị trưởng lão này, tiểu sinh tuyệt đối không có ý mạo phạm! Câu chuyện này là do sư phụ của tiểu sinh truyền lại, không liên quan gì đến Tam Thanh Đạo Tông!”
“Chẳng lẽ vì tên và bối cảnh tương tự nên có thể tùy tiện kết tội tiểu sinh sao?”
Lời của Trương tiên sinh bi phẫn không thôi, vừa đau lòng vừa khó chịu.
Mọi người không nói là có tin hay không, ít nhất cảm xúc này được tô đậm đúng chỗ, mọi người lần lượt xin Cô Hồng trưởng lão nhìn thoáng.
Chỉ là một cái tên giả, hơn nữa bối cảnh còn mơ hồ đến không thể mơ hồ hơn, nếu khăng khăng có liên quan đến Tam Thanh Đạo Tông và Cô Hồng trưởng lão thì không khỏi có chút gượng ép quá mức.
Hơn nữa, tiên môn là tiên môn, cũng không phải là đế vương Nhân giới nắm giữ quyền hành, không đáng phải nhạy cảm vì những việc này.
Ngay cả chưởng môn Cửu Trọng Thiên cũng bắt đầu khuyên nhủ an ủi: “Thôi, Cô Hồng huynh, chỉ là một câu chuyện mà thôi, chớ để trong lòng.”
Bá tánh xung quanh cũng đứng bên dưới bảo Cô Hồng trưởng lão chớ để trong lòng.
Dù Cô Hồng có cảm thấy khó chịu trong lòng, giờ phút này cũng chỉ có thể cắn răng nuốt vào bụng.
Ngay cả những trưởng lão khác của Đạo Tông cũng lần lượt truyền âm qua kêu hắn bình tĩnh lại.
Cô Hồng vung tay áo, về lại chỗ ngồi, biểu tình chẳng ngờ.
Nhất định là Quý Từ kia giở trò quỷ! Nếu nói toàn tông môn có người bất mãn với hắn, thì chỉ có duy nhất Quý Từ!
Cô Hồng siết chặt tay, ánh mắt âm u.
Còn Quý Từ dưới đài dường như không hề hay biết gì.
Anh do dự giữ chặt Tần Giác, nhỏ giọng nói: “Câu chuyện của tiên sinh kể chuyện nhạy cảm quá.”
Tần Giác nhíu mày nhìn anh, sau đó dời ánh mắt: “Quả thật.”
Thôi, dù anh có làm thì thế nào, y vẫn phải giấu giếm giúp đó thôi.
Không có ai ngăn cản, Trương tiên sinh tiếp tục kể câu chuyện được cho là sư phụ truyền lại trước chiếc bàn cháy xém, mọi người chăm chú lắng nghe.
Mặc dù chính Trương tiên sinh đã làm rõ nguồn gốc của câu chuyện, nhưng câu chuyện này thật sự quá mơ hồ.
Chỉ cần hơi suy nghĩ một chút là có thể liên tưởng đến Đạo Tông và Cô Hồng trưởng lão.
Hầu như tất cả mọi người đều đoán trước được, sau khi đại điển Thịnh Nguyên kết thúc, chắc chắn sẽ lan truyền tin đồn về Cô Hồng trưởng lão.
Cố tình Cô Hồng chỉ có thể ngồi trên đài cao, tiếp tục nghe kể chuyện
Nghĩ mà thấy nghẹn khuất.
Trước khi câu chuyện kết thúc, Quý Từ sợ Cô Hồng trưởng lão trả thù nên đã kéo Tần Giác về trước.
Trong lòng hai người đều nằm hiểu chuyện này mà không nói ra, cũng không ai nhắc tới nữa.
Ban đêm, hai người nằm trong phòng.
Quý Từ nhìn Tần Giác nằm ngủ bên cạnh, bản thân lại ngủ không được.
Không hiểu sao anh lại cảm thấy hơi hưng phấn, tay sờ Chiết Liễu Kiếm, đầu óc bay xa, không biết đang nghĩ cái gì.
Khi sắp đi vào giấc ngủ, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến tiếng gõ có quy luật.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Quý Từ lập tức nhìn sang Tần Giác trước, phát hiện y không có dấu hiệu tỉnh lại mới rón ra rón rén xuống giường.
Anh mở cửa sổ ra, không có gì bất ngờ, anh thấy gương mặt của Trương tiên sinh.
Đối phương đang tựa lưng vào tường, tư thế trông rất buồn cười.
“Sao ngươi lại đến đây?” Quý Từ hỏi.
Trương tiên sinh hừ một tiếng: “Ngươi bảo ta làm chuyện lớn như vậy, kêu ta trực tiếp đối đầu với Cô Hồng. Sau khi trở về, ta phát hiện mình toát mồ hôi lạnh khắp người, ngẫm nghĩ lại thì thấy một viên linh thạch vẫn không đủ.”
Quý Từ vui vẻ: “Trước đó không phải người nói là vì đại nghĩa thiên hạ sao?”
Trương tiên sinh mặt không đổi sắc: “Ta chưa từng nói thế, ta chỉ là người phàm tục, chỉ thích tiền, chuyện không có tiền ta không làm.”
Nghe vậy, Quý Từ nhướng mày, sau đó đưa hết gia sản của mình cho hắn.
“Đây, tổng cộng hai mươi viên linh thạch thượng phẩm.”
Linh thạch hết sức trân quý, hai mươi viên linh thạch thượng phẩm, đủ để Trương tiên sinh mua một căn nhà lớn ở kinh thành.
Trương tiên sinh thấy tiền thì sáng mắt, cười tủm tỉm cầm lấy, vuốt râu dê nói:
“Được được, nể mặt ngươi biết điều như vậy, ta nói cho ngươi một chuyện.”
Quý Từ cảm thấy hơi lạnh lẽo: “Chuyện gì?”
Trương tiên sinh lấy viên linh thạch mà lúc trước Quý Từ cho hắn ra, giọng khoe khoang: “Trong này có cổ trùng.”
Vừa dứt lời, Quý Từ lập tức sửng sốt, lặp lại: “Cổ trùng? Ngươi chắc chứ?”
Trương tiên sinh gật đầu: “Ta vào nam ra bắc nhiều năm như vậy, tuy tu vi không coi là thâm hậu, nhưng chút ánh mắt vẫn phải có.”
“Cổ trùng này cực độc, ngươi mang nó trên người một thời gian dài, nó sẽ hút tinh khí máu thịt của ngươi, cuối cùng thất khiếu chảy máu rồi chết.”
Không gian yên tĩnh, hô hấp Quý Từ trở nên nặng nề hơn.
Anh chợt nhớ tới lời dặn dò trước đây của Tần Giác, tốt nhất đừng tiếp xúc quá nhiều với Cô Hồng trưởng lão, đồ hắn đưa cũng lập tức ném đi.
Sao anh lại quên mất vậy chứ?
“Vậy viên linh thạch này phải làm sao đây?”
Trương tiên sinh vuốt râu dê, dáng vẻ như cao nhân: “Ta giúp ngươi cất nó đi trước, lúc ngươi đưa linh thạch cho ta, ta đã biết ta phải giúp ngươi rồi.”
Thứ tai hại như vậy, dù ở trong tay Quý Từ hay lưu lạc dân gian, đều không phải chuyện tốt.
Quý Từ thu lại sắc mặt vui cười, trịnh trọng nói: “Lần này đa tạ ngươi.”
“Không có gì,” Trương tiên sinh nói, “Mấy trưởng lão Đạo Tông kia, ta vừa nhìn tướng mạo là biết hạng người ra vẻ đạo mạo, không thể thân thiết.”
Quý Từ sâu sắc đồng ý nhận định này.
Khi anh đang cảm thán trong chốn dân gian toàn là cao thủ, Trương tiên sinh vỗ vỗ vai anh:
“Ta đứng đây cào tường mãi cũng rất mệt, ta đi trước đây. Với cả, sư đệ thân yêu của ngươi đã đứng đằng sau nghe chúng ta nói chuyện rất lâu rồi, ngươi tự giải quyết cho tốt đi.”
Quý Từ: ???
🌞🌞🌞🌞🌞