Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 3

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 3
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 3. Sư huynh chăm sóc đệ nha

Edit + beta: Iris

Quý Từ quỳ gần Tần Giác nhất nên cũng là người đầu tiên nhìn thấy y tỉnh lại.

Anh giật mình, tâm trạng thấp thỏm hô lên: “Trưởng lão, tiểu sư đệ tỉnh rồi!”

Vừa dứt lời, Quý Từ đang quỳ gối trước giường lập tức bị đẩy ra.

Tóc anh vốn đã rối bù lại càng trở nên tệ hơn.

Quý Từ lạnh mặt, anh thuận tay vuốt tóc một cái, sau đó kêu rên lao vào đám người:

“Tiểu sư đệ! Tiểu sư đệ!”

Giằng co một lúc lâu, Quý Từ mới được phép gặp mặt tiểu sư đệ.

Quý Từ nước mắt lưng tròng: “Tiểu sư đệ, bây giờ đệ thấy thế nào? Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?”

“Là lỗi của sư huynh, sư huynh không bảo vệ được đệ, nếu đệ muốn trách thì trách ta đi, nhưng ta hứa, sau này sẽ không bao giờ để đệ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy nữa!”

Kỳ thật nãy giờ anh vẫn chưa có thời gian để quan sát xem tiểu sư đệ trong truyền thuyết này trông như thế nào.

Nãy giờ toàn quỳ xuống khóc lóc hoặc biện giải với ba vị trưởng lão* trước mặt, căn bản không có thời gian để nhìn kỹ mặt của tiểu sư đệ.

*Raw nó ghi “ba vị trưởng lão” đó, mình không dịch sai đâu.

Bây giờ xem ra… Thật sự là một mỹ nhân.

Nếu không thì sao tiểu sư đệ nhận được kịch bản đoàn sủng, vạn người mê chứ?

Suy cho cùng, Tần Giác có thể trở thành nam chính trong Lục Giang cũng là dựa vào thực lực của bản thân, mặc dù y vẫn còn nhỏ, chỉ mới 16 tuổi thôi, nhưng khuôn mặt tuấn tú như ngọc khiến người ta khó quên.

Lông mày dài, mũi cao thẳng, thật ra ngũ quan có hơi nữ tính, nhưng mặt mày có phần sắc bén*, chắc chắn sẽ không khiến người khác nhầm lẫn giới tính của y.

*Nguyên văn là phong mang tất lộ (锋芒毕露), nghĩa là tài năng lộ rõ, bộc lộ tài năng. Nhưng miêu tả về mặt mày mà dùng 2 câu đó thì kỳ quá nên mình đổi sang câu khác hơi lệch ý một chút.

Tóm lại một câu, tuổi còn nhỏ mà đã có phong thái khiến cho ngay cả đóa hoa trên đỉnh núi* cũng không dám khinh nhờn, quá kỳ diệu, quá tuyệt vời.

*Cao lãnh chi hoa (高岭之花): đóa hoa trên đỉnh núi, ý chỉ một người hoặc cái gì đó quá đẹp, quá xuất sắc, những thứ không thể với tay tới, không thể sở hữu được.

Rồi lại liên tưởng đến thiết lập mỹ cường thảm của tiểu sư đệ, chậc chậc chậc, ai mà cưỡng lại được chứ.

Có lẽ là do Quý Từ rú lên quá khoa trương, Tần Giác sửng sốt trong chốc lát, trong mắt hiện lên một tia kỳ dị, sau đó lộ ra nụ cười nhàn nhạt:

“Sư huynh, đây không phải là trách nhiệm của ngươi.”

Trên trán thiếu niên vẫn còn vệt mồ hôi chưa khô, có thể thấy cơ thể vẫn rất khó chịu, nhưng nụ cười trên khóe môi lại không hề nhạt đi, quả nhiên là quân tử như ngọc, ôn tồn lễ độ:

“Chỉ là ta xui xẻo, bất cẩn mà thôi.”

Sau khi nhìn rõ vật trang trí xung quanh, Tần Giác hơi khựng lại một chút, trong mắt hiện lên tia u ám, sau đó lập tức trở lại trạng thái ban đầu:

“Nhưng mà, nơi này là phòng ngủ của chưởng môn đại nhân, đệ tử không nên ở lâu…”

Kiếp trước y bị dụ dỗ vào nơi này, sư trưởng mà y tôn kính muốn phế tu vi của y.

Mặc dù cuối cùng bị y trốn thoát và phản công, nhưng bây giờ nhìn lại, trong mắt y chỉ còn lại sự chán ghét.

“Đang nói gì đó?” Vừa dứt lời, giọng của Hàn Sinh trưởng lão lập tức truyền đến từ bên cạnh.

Người đàn ông mặc y phục màu trắng, bề ngoài phong nhã, giọng điệu vô cùng mềm mại nhẹ nhàng, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng khi đối xử với Quý Từ lúc nãy:

“Tiểu Giác, ngươi bị thương, trên núi của chưởng môn có linh khí sung túc, tốt hơn chỗ của ngươi gấp mấy trăm lần, ngươi cứ ở đây dưỡng thương trước đi.”

“Hơn nữa, trước giờ chưởng môn luôn yêu thương Tiểu Giác nhất, Tiểu Giác cũng không phải là người ngoài, chỉ là một gian phòng thôi mà, đừng khách sáo quá.”

Yết hầu Tần Giác chuyển động, ánh mắt trở nên sâu hơn, khóe môi cong lên đầy ẩn ý:

“Không sao, làm đệ tử mà lại ở trong phòng của chưởng môn, nếu truyền ra ngoài sẽ bị mọi người chê cười, huống chi…”

Tần Giác vừa nói vừa nhìn Quý Từ đang ngồi xổm trong góc như chim cút: “Huống chi, đại sư huynh cũng sẽ chăm sóc tốt cho ta, đúng không?”

Đột nhiên bị gọi tên khiến Quý Từ hơi sững sờ.

Không phải chứ, các ngươi trò chuyện thì trò chuyện đi, nhắc đến ta làm gì?

Quý Từ đang do dự không biết nên nói gì, hệ thống vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc:

【 Đồng ý y. 】

Quý Từ lập tức nói: “Đó là chuyện tất nhiên, Hàn Sinh trưởng lão, người yên tâm, ta chắc chắn sẽ chăm sóc tiểu sư đệ cẩn thận.”

Nói xong, anh quay đầu nhìn Tần Giác.

Tiểu sư đệ khẽ mỉm cười: “Vậy khoảng thời gian này làm phiền sư huynh rồi.”

Quý Từ vội nói: “Nên làm nên làm.”

Tần Giác che giấu tia kỳ dị trong mắt.

Sống lại một đời, kỳ thật y không nhớ rõ những ký ức không liên quan đến bốn người kia.

Nhưng y có ấn tượng với người này.

Dù sao trong cuộc sống xuôi chèo mát mái trong hơn chục năm qua, lần đầu tiên y thấy một nhân vật hiện rõ sự ác độc và ngu xuẩn trên mặt như Quý Từ.

Người này lén lút làm không ít hành động nhỏ, nhưng trên cơ bản đều không có tác dụng uy hiếp nào, cùng lắm chỉ được xem là những rắc rối nhỏ. Chỉ có bút tích trong bí cảnh miễn cưỡng xem như xứng với danh hiệu.

Đáng tiếc ngay cả lần đó cũng biến khéo thành vụng, mất mạng.

Ngu xuẩn.

Hơn nữa, người này lẽ ra đã chết trong bụng yêu thú từ lâu mới đúng, sao lại còn sống?

Chẳng lẽ cũng giống như y…

Trong mắt Tần Giác hiện lên tia hung ác, mặc kệ chuyện thế nào, đối mặt với Quý Từ vẫn thoải mái hơn đối mặt với Hàn Sinh nhiều.

Nếu Quý Từ nhất quyết ra tay tàn nhẫn với y, vậy đừng trách y không màng tình nghĩa sư huynh đệ.

Bên này, Quý Từ hắt hơi một cái thật mạnh.

Anh chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông: “Hàn Sinh trưởng lão, tiểu sư đệ cũng có tính toán riêng, người đừng can thiệp nữa. Với lại ta đã có kinh nghiệm, ta sẽ chăm sóc cho tiểu sư đệ thật tốt, người yên tâm.”

Hàn Sinh trưởng lão không để ý đến anh.

Sắc mặt hắn hơi khó coi, không để ý đến lời của Quý Từ, nhìn Tần Giác, dịu dàng nói: “Tiểu Giác, ở đây khiến ngươi không thoải mái sao? Vậy ngươi có thể đến núi của ta, trước kia ngươi rất thích đến chỗ của ta để cùng nghiên cứu và thảo luận tiên pháp, chắc sẽ thoải mái hơn ở đây một chút.”

Tần Giác mỉm cười, bình tĩnh dời ánh mắt: “Hàn Sinh trưởng lão lo lắng quá rồi, đệ tử chỉ muốn ở một mình mà thôi. Ngoài ra, so với núi của người khác, đệ tử ở nơi mình quen thuộc nhất mới thấy thoải mái nhất.”

“Mong là… Hàn Sinh trưởng lão cho phép.”

Những lời này vừa được thốt ra, bầu không khí trong phòng ngủ lập tức giảm xuống mức đóng băng.

Quý Từ thật sự chịu không nổi nữa, anh vội nở nụ cười, chen vào giữa hai người họ:

“Hàn Sinh trưởng lão, ta biết người làm vậy là vì muốn tốt cho tiểu sư đệ, nhưng người ta thường nói, ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó của mình! Người bị bệnh sẽ khỏi bệnh nhanh hơn nếu ở nơi mình quen thuộc nhất. Cho dù ngài không màng đến mong muốn lập công chuộc tội của đệ tử, nhưng cũng phải nghĩ đến sức khỏe của tiểu sư đệ chứ!”

Những lời của Quý Từ khiến Tần Giác hơi khựng lại một chút, kinh ngạc liếc nhìn Quý Từ một cái.

Quý Từ hồn nhiên không nhận ra, vẫn chăm chỉ đóng mở cái miệng nhỏ nói ra những lời hùng hồn:

“Bên cạnh đó, tiểu sư đệ vừa mới tỉnh lại, hai người hà tất gì phải cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt này, không duyên cớ làm tổn hại hòa khí. Lúc ta mới vừa tiến vào, người còn chê ta mặc đồ liệm quá xui xẻo, bây giờ đã đỡ hơn rồi, tiểu sư đệ mới khỏi bệnh nặng, người còn tức giận vì việc này, đây không phải là phạm vào vận xui sao?”

“Hàn Sinh trưởng lão, người nghiêm khắc với người khác lại khoan dung với bản thân, không công bằng chút nào hết, ta muốn làm ầm lên!”

Hàn Sinh trưởng lão nghe anh ồn ào thì đau đầu: “Được rồi, câm miệng đi, sao trước đây ta không nhận ra ngươi ồn ào như vậy nhỉ?”

Quý Từ sợ hãi lập tức im miệng, nhưng người đã từng là một nam sinh viên trẻ trung và ấm áp như Quý Từ, từ trên xuống dưới chỉ có cái miệng này là hữu dụng nhất, hai giây sau lại nhịn không được mà nói thêm một câu:

“Người thấy ta nói có lý không?”

Hàn Sinh trưởng lão: “…”

“Được rồi được rồi, ngươi có thể đi.” Hàn Sinh trưởng lão cau mày, “Nếu ngươi không chăm sóc tốt cho Tiểu Giác, ta sẽ hỏi tội ngươi.”

Quý Từ: “Đệ tử tuân lệnh!”

Nói xong, anh quay sang Tần Giác như muốn tranh công: “Tiểu sư đệ, mau theo sư huynh về nhà, sư huynh chăm sóc đệ nha.”

Tần Giác nhìn thanh niên ăn mặc kỳ lạ trước mặt, không biết đang suy nghĩ cái gì, ánh mắt khẽ chuyển động.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Hệ thống hố cha rồi, bé Giác còn nhớ chuyện trong bí cảnh kìa :v

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

my-nhan-da-kieu.jpg
Mỹ Nhân Đa Kiều
21 Tháng 10, 2024
thai-tu-khong-thich-bien-thai.jpg
Thái Tử Không Thích Biến Thái
20 Tháng mười một, 2024
nguoi-dong-may-roi-convert.jpg
Ngươi Đóng Máy Rồi Convert
21 Tháng 10, 2024
tam-tiem-y.jpg
Tâm Tiêm Ý
7 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online