Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 2

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 2
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 2. Tiểu sư đệ tỉnh rồi

Edit + beta: Iris

Tiểu sư đệ họ Tần, tên có một chữ Giác, sinh ra trong một gia đình bình thường, không cha không mẹ, là một hạt giống tốt được chưởng môn xách ra khỏi khu ổ chuột khi đang cứu trợ thiên tai trong những năm đói kém.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, tiểu sư đệ có khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp, thiên tư minh mẫn, năm thứ hai được nhặt về đã lên Trúc Cơ, năm thứ ba thì lên Kim Đan.

Ba chữ “mỹ, cường, thảm” đều được y dùng hết khiến cả tông môn vui mừng khôn xiết.

Quý Từ có thể tưởng tượng khung cảnh vĩ đại của tông môn lúc ấy —

Cưng chiều! Cưng chiều đến chết cho ta!

Quý Từ quỳ trước giường bệnh gào khóc, còn chưa gào xong câu đầu tiên đã bị xách lên:

“Tên ăn xin này từ đâu ra? Dám chạy đến khóc tang trước mặt Tiểu Giác!”

Quý Từ cuống quýt lau mặt: “Trưởng lão, là ta đây!”

Nghe thấy giọng nói này, người nọ sửng sốt, cau mày, quan sát kỹ diện mạo của người trước mặt.

Thanh niên ngồi dưới đất có lông mi dài và làn da trắng, mắt phượng môi đỏ, khóe môi cong lên tự nhiên, ngay cả khi mặt không cảm xúc cũng có ba phần ý cười, nếu bỏ qua tóc tai và y phục lộn xộn, trông hệt như một công tử bột phong thần tuấn lãng*.

*Phong thần tuấn lãng (丰神俊朗): là một thành ngữ TQ, chủ yếu được dùng cho nam giới, để mô tả những người năng động, đẹp trai và vui vẻ. Tác giả ghi là “风神俊朗” là bị sai.

Hàn Sinh trưởng lão rít lên: “Quý Từ?”

Quý Từ vội vàng đứng dậy: “Là ta đây trưởng lão! Ta vừa đi quỷ môn quan một chuyến, ta thật sự rất nhớ…”

Anh còn chưa dứt lời đã bị mắng:

“Ai kêu ngươi mặc đồ liệm đến đây! Tiểu Giác vẫn đang dưỡng thương, lỡ như ngươi qua đây truyền xui xẻo cho hắn, ngươi đáng bị tội gì!”

Lời của Quý Từ nghẹn lại trong cổ họng, nghẹn đến mức khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Chết tiệt, anh xem như đã biết vì sao nguyên thân lại trở thành nam phụ ác độc rồi.

Anh vừa mới trở về từ cõi chết, vậy mà vị trưởng lão 2B* này lại không quan tâm đến kẻ xui xẻo đã chết một lần như anh, lại đi lo lắng anh mặc đồ liệm sẽ lây xui xẻo cho tiểu sư đệ.

*Nguyên văn tác giả để là 二臂, phiên âm là “èr bì”, mình nghĩ chắc là đang mắng 2B, nghĩa là đồ ngốc.

Nếu đổi lại là anh thì anh cũng hắc hóa!

Nhưng quả thật nguyên thân là người hạ độc thủ trước, Quý Từ cũng không dám nói nhiều, đành phải im miệng.

Cũng may Hàn Sinh trưởng lão nhanh chóng nhận ra điều không đúng, hơi mở to mắt nhìn anh: “Không đúng, hồn đăng của Quý Từ ngươi không phải đã tắt rồi sao?”

Nghe vậy, Quý Từ lập tức ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Hàn Sinh trưởng lão, chuyện này nói ra rất dài.”

“Ngày đó đụng trúng yêu thú trong bí cảnh, đệ tử liều chết ngăn trước mặt tiểu sư đệ, vốn tưởng rằng sẽ chết đi, nhưng không ngờ ta lại tồn tại dưới dạng hồn phách.”

Hàn Sinh trưởng lão cau mày, hơi nghi ngờ: “Hồn phách?”

Quý Từ giọng run run: “Đúng vậy! Hồn rời khỏi xác, chuyện này quả thật rất hiếm thấy, nhưng cũng không phải hoàn toàn không được sử sách ghi lại. Sau khi hồn phách của đệ tử rời khỏi thân xác vẫn luôn canh giữ bên cạnh tiểu sư đệ đang hôn mê, sợ có yêu thú khác tiếp tục đến làm điều ác.”

“Vốn tưởng rằng lần này sẽ không thể nào sống được, nhưng không ngờ ngay lúc cử hành tang lễ, đột nhiên ta bị chính thân xác của mình hút trở lại.”

Quý Từ lại quỳ xuống, vẻ mặt căm uất: “Sau khi tỉnh lại, đệ tử không dám chậm trễ một giây, nhanh chóng chạy đến bên giường của tiểu sư đệ.”

“Là đệ tử không bảo vệ được tiểu sư đệ trong bí cảnh, khiến tiểu sư đệ hôn mê đến tận bây giờ, đệ tử đáng chết ngàn lần!”

Quý Từ tự chấm cho mình điểm tối đa sau khi nói xong đống lời nhảm nhí, nhưng anh hơi bồn chồn, không biết những lời này có thể thuyết phục được Hàn Sinh trưởng lão hay không.

Nghe xong những lời này, trong mắt Hàn Sinh trưởng lão lộ vẻ cảm động.

Hắn ho khan: “Chuyện hồn rời khỏi xác quả thật rất hiếm thấy, nhưng bổn trưởng lão từng thấy những mô tả tương tự trong một số truyền thuyết chí quái* và sách sử chính thống, những lời này không giống như đang nói dối.”

*Truyền thuyết chí quái (志怪传说) hay còn gọi là truyền thuyết lạ, là một trong những thể loại tiểu thuyết cổ điển TQ, tập trung vào việc kể lại những câu chuyện, truyền thuyết về những hồn ma siêu nhiên, được sản xuất và phổ biến ở các triều đại nhà Ngụy, nhà Tấn, Nam Bắc triều, liên quan trực tiếp đến sự mê tín tôn giáo và siêu hình học ở TQ.

“Vả lại…” Hàn Sinh trưởng lão vươn ngón tay, đặt lên linh đài giữa trán Quý Từ, bình tĩnh nói: “Vả lại hồn thể trong cơ thể ngươi rất ổn định, hơi thở quanh người yên ổn, không giống như bị tà ám đoạt xá.”

Hắn vừa nói xong, Quý Từ lập tức yên lòng.

Xem ra anh đã nói dối qua ải thành công.

Anh liếc mắt lặng lẽ quan sát Hàn Sinh trưởng lão.

【 Thống Thống, không phải nói là tiểu sư đệ rất được cưng chiều sao? Tại sao chỉ có một người chăm nom trước giường bệnh vậy? 】

Đạo Tông có tổng cộng ba vị trưởng lão, là Hàn Sinh, Thanh Ngọc và Cô Hồng.

Ba vị trưởng lão tu vi thâm hậu, cho dù là trong toàn bộ giới Tu Tiên, cũng có rất ít đối thủ, là chiêu bài của Đạo Tông.

Thực lực của chưởng môn càng khủng bố hơn, nửa bước nữa là phi thăng đại đạo, có hắn ở đây, không ai dám xâm chiếm Tam Thanh Đạo Tông.

Có lẽ hệ thống cũng là ma mới, căng thẳng nói:

【 Các trưởng lão khác và chưởng môn đã ra ngoài tìm tiên dược có thể chữa khỏi bệnh cho tiểu sư đệ rồi, chỉ còn lại Hàn Sinh trưởng lão chăm nom. 】

Nghe thế, Quý Từ không khỏi hơi ghen ghét.

Vạn người mê đáng giận, giới Tu Tiên có bốn người quyền lực nhất đều vây quanh y, hạnh phúc biết bao! Thật sự rất hạnh phúc!

Cho dù có chia cho anh một người cũng được mà!

Nghĩ đến đây, Quý Từ chợt túm suy nghĩ đang bay xa của mình về.

Thôi thôi, anh đâu có thích đàn ông.

Những phúc lành đó cứ để Tần Giác hưởng đi, dù sao người bị gió thổi đau mông cũng không phải là anh.

Chỉ là cái gì nên làm vẫn phải làm, Quý Từ lau nước mắt đã sắp khô, xoay người quỳ xuống cạnh giường tiểu sư đệ, nhỏ giọng than thở.

“Tiểu sư đệ, đều là do sư huynh không tốt! Đợi đệ tỉnh lại, ta nhất định sẽ bảo vệ đệ kỹ càng, không bao giờ để đệ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy nữa!”

Mới là lạ.

Quý Từ thở dài một hơi:

【 Thống Thống, nếu tiểu sư đệ tỉnh lại thì làm sao đây? Ta sẽ không bị lôi kiếp đánh chết chứ? 】

Hệ thống cực kỳ bình tĩnh:

【 Không đâu, ngày đó trong bí cảnh, nguyên thân ra tay rất kín kẽ, tiểu sư đệ không phát hiện. Nếu ký chủ thật sự lo lắng, ta có thể xóa ký ức ngày đó của tiểu sư đệ giúp ngài. 】

Nghe vậy, Quý Từ vui mừng khôn xiết:

【 Thật không? Xóa nhanh xóa nhanh! Không ngờ bộ phận của các ngươi lại có phúc lợi tốt như vậy, thế thì ta đây sẽ dễ dàng sống sót đúng không? 】

Hệ thống khựng lại, hơi chột dạ:

【 Mặc dù có thể xóa ký ức trong bí cảnh, nhưng không thể xóa những ký ức ngày xưa nguyên thân lén ức hiếp tiểu sư đệ… 】

Quý Từ nghẹn lại, anh cố giả vờ bình tĩnh:

【 Không sao đâu Thống Thống, ngươi cứ xóa ký ức trong bí cảnh trước đi. 】

Trong bí cảnh mới thật sự là chết người, mấy cái ức hiếp ngày xưa chỉ là thứ nhỏ nhặt, Quý Từ vẫn có thể phân biệt bên nào nặng bên nào nhẹ.

Sau đó, Quý Từ ngừng khóc, vì bị Hàn Sinh trưởng lão răn dạy một trận, nói là nếu làm ồn tiểu sư đệ, hắn sẽ ném anh xuống núi.

Quý Từ đành im miệng.

Cùng lúc đó, hệ thống bắt đầu sử dụng kỹ năng đặc biệt của bộ phận, cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết ký ức ngày hôm đó!

Nhưng ở một góc không ai chú ý đến, ngón tay của tiểu sư đệ hơi co lại, có dấu hiệu sắp tỉnh.

–

Ý thức của Tần Giác rất hỗn loạn, trong đầu y hiện lên rất nhiều hình ảnh vụn vỡ.

Từng khung hình, hết cảnh này đến cảnh khác, núi xác biển máu, đẫm máu tàn khốc.

Y thấy mình đang cầm một thanh trường kiếm nhuốm đầy máu, những giọt máu nhỏ giọt xuống đất dọc theo mũi kiếm, y bước từng bước đến trước mặt những kẻ không còn hình dáng con người.

Mấy kẻ này, có kẻ dường như đã bị chặt đứt tay chân, có kẻ dường như bị chém rớt nửa bả vai, có kẻ dường như bị cạo sạch da thịt trên mặt, còn có kẻ dường như mắt và môi đã bị cắt mất.

Nhưng dù là vậy, bọn họ vẫn dùng những lời lẽ độc ác và tục tĩu nhất trên đời để lăng mạ và phỏng đoán về y một cách bừa bãi.

Tay giơ thanh kiếm lên, những kẻ chưa từng chiếm được bất kỳ chỗ tốt nào đã đầu rơi xuống đất.

Trong mông lung, khuôn mặt của những cái đầu đó dần hiện rõ trong giấc mơ sắp sụp đổ, bất ngờ thay, đó chính là những sư trưởng mà năm xưa y vô cùng tôn kính!

Ý thức hỗn loạn, ký ức lẫn lộn.

Tần Giác mở mắt ra trong nỗi đau vô tận.

Ánh mắt y đỏ tươi, hàm chứa sự khát máu.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Thụ xuyên không, công trùng sinh nha.

Dương quang thụ nên để hình ngăn cách chương là 🌞 cũng đẹp đấy chứ.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

dem-giao-thua.jpg
Đêm Giao Thừa
26 Tháng 10, 2024
the-than-beta.jpg
Thế Thân Beta
28 Tháng mười một, 2024
Tram-2-ke-yeu-menh
Trâm 2: Kẻ Yểu Mệnh
21 Tháng 1, 2024
hon-nhan-xung-doi.jpg
Hôn Nhân Xứng Đôi
5 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online