Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 4

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 4
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 4. Thiếu nam nhà lành bị cưỡng ép

Edit + beta: Iris

Tần Giác là đệ tử được sủng ái nhất trong toàn tông môn, mặc dù nơi y ở kém hơn các trưởng môn, nhưng cũng có thể gọi là động tiên.

Non xanh nước biếc, linh khí sung túc, ngay hậu viện là rừng trúc xanh tươi, trong rừng có ôn tuyền, khi ngâm mình trong đó sẽ cảm thấy thoải mái toàn thân, hơi ấm sẽ tẩm bổ cho gân mạch.

Ít nhất trong những ngày này, khi ở đây Tần Giác được chăm sóc vô cùng tốt.

Quý Từ cầm chiếc quạt xếp, mặc một bộ kính trang màu lam trắng có viền chỉ vàng.

*Bộ này nè mà màu lam trắng.

Mái tóc đen như thác nước được buộc lên bằng kim quan*, khiến cả người trông tiêu sái khí phách.

*

Nhưng một thanh niên tuấn mỹ như vậy lại đang cầm một thùng nước mới múc từ giếng lên, một tay cầm quạt xếp, một tay xách thùng nước, trông cực kỳ buồn cười.

Thùng nước này chuyên dùng để đun thuốc cho tiểu sư đệ, nước giếng trong viện là thứ tốt, Hàn Sinh trưởng lão cố ý dặn dò anh.

Mỗi ngày đều phải xách một thùng nước lớn như vậy, khi đun thuốc phải tuân thủ nghiêm ngặt theo công thức, nếu lấy quá nhiều hoặc quá ít, hoặc không lấy nước giếng, Hàn Sinh trưởng lão sẽ chặt tay Quý Từ ném vào trong giếng.

Quý Từ rất bất mãn về điều này.

Vì sao tông môn tu tiên chính thống lại làm ra chuyện đẫm máu như vậy? Nếu ném bàn tay vào giếng này, vậy chẳng phải toàn bộ giếng sẽ không sử dụng được nữa sao?

Thế thì đun thuốc cho tiểu sư đệ thế nào được?

Lúc ấy Hàn Sinh trưởng lão lạnh lùng nhìn anh, nói sẽ dùng máu thịt của Quý Từ.

Quý Từ: “…”

Dù sao anh cũng không dám lỗ mãng nữa, thành thật ngoan ngoãn đi múc nước đun thuốc.

Chén thuốc đó rất đắng, vô cùng đắng.

Quý Từ ngồi xổm bên bệ bếp, tay trái cho củi vào bếp, tay phải dùng quạt xếp quạt gió, khống chế nhiệt độ rất chính xác.

Chén thuốc được đun ra có màu trong suốt, có thể phản chiếu cả màu đen.

Quý Từ cầm chén thuốc vào phòng.

“Đại Lang, tới giờ uống thuốc rồi.”

Tần Giác ngồi trên giường, trước mặt là một chiếc bàn vuông nhỏ, bên trên bày giấy, mực, bút mực, nghe thấy âm thanh, tai Tần Giác giật giật, y đặt bút xuống nhìn về phía cửa.

Quả nhiên, không lâu sau, Quý Từ đã đến.

Anh đặt chén thuốc lên bàn vuông, cẩn thận tránh đặt lên giấy Tuyên Thành, sau đó lấy một hộp mứt hoa quả trên kệ sách bên cạnh xuống, để Tần Giác uống thuốc xong sẽ ăn.

Tần Giác nhìn dáng vẻ điêu luyện của anh, không nói gì, nâng chén thuốc lên uống một hơi, hơi cau mày một lát rồi hỏi:

“Đại Lang là ai?”

Mấy ngày nay, mỗi lần Quý Từ giục y uống thuốc đều sẽ gọi một tiếng Đại Lang, giọng nói tràn đầy sức sống, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra anh rất hưng phấn và vui mừng khi kêu như vậy.

Quý Từ chột dạ cúi thấp đầu, lảng tránh đề tài này:

“Tiểu sư đệ, tới đây, ăn mứt hoa quả đi.”

Tần Giác: “…”

Y cau mày: “Không cần, ta không thích ăn cái này.”

Quý Từ: “Thật sự không ăn hả? Thuốc này rất đắng đó.”

Tần Giác kiên quyết từ chối: “Không ăn.”

“Được rồi.” Quý Từ hơi tiếc nuối đặt mứt hoa quả xuống: “Ta đã làm nó lâu như vậy mà, thật đáng tiếc.”

Không sai, mứt hoa quả này là đích thân anh làm, từ sau khi ôm nhiệm vụ chăm sóc tiểu sư đệ, việc tu luyện hàng ngày của Quý Từ bị gián đoạn, suốt ngày đều nghĩ cách lấy lòng tiểu sư đệ.

Tần Giác không biết tâm tư của anh, y chỉ biết lúc vị đại sư huynh này làm mứt hoa quả đã suýt nữa đốt luôn sân nhà của y, từ đó về sau, bất kể thuốc có đắng đến thế nào, y cũng kiên quyết không đụng đến một miếng mứt hoa quả nào.

Thật đáng tiếc cho tấm lòng của Quý Từ.

Trong mấy ngày qua, Tần Giác cũng đã khỏe hơn rất nhiều, ít nhất có thể xuống giường đi lại.

Trải qua khoảng thời gian sống chung này, Quý Từ phát hiện tiểu sư đệ dường như không gần gũi bình dị như anh tưởng tượng.

Phẩm chất dịu dàng cao thượng thì không thấy đâu, nhưng tính cảnh giác và soi mói lại được phát huy mười trên mười.

Quý Từ cất dụng cụ nấu nướng vào trong góc, sắp xếp ngăn nắp, Tần Giác cau mày nói một câu:

“Đặt ở đó làm gì? Không đẹp mắt.”

Quý Từ đương nhiên không phục: “Tiểu sư đệ, sao đệ yêu cầu nhiều vậy hả? Ta đặt mấy thứ này ở đây không phải là vì muốn chăm sóc tốt cho đệ sao?”

“Đệ có thấy mấy ngày gần đây, ta nuôi đệ trở nên mịn màng mềm mại, mập mạp khỏe mạnh không?

Tần Giác hung dữ nhíu mày: “… Thành ngữ này không phải dùng như vậy!

Quý Từ sao cũng được nhún vai: “Đệ chỉ cần nói đúng hay không thôi?”

Tần Giác: “…”

Dạo gần đây y thật sự đã tăng cân, nhưng chỉ có một chút thôi.

Không thể phản bác được.

Có một lần, Quý Từ thức dậy vào nửa đêm để đi vệ sinh, lúc đi ngang qua giường của tiểu sư đệ, kết quả là bị linh kiếm bản mạng của y cắt mất nửa mái tóc.

Quý Từ đau lòng muốn chết, kiếp trước anh là một sinh viên y khoa, anh đã phải hao tốn tâm huyết để có được một mái tóc đẹp, kiếp này khó khăn lắm mới có một mái tóc dày như vậy lại bị cắt mất!

Mặc dù sau đó tiểu sư đệ đã xin lỗi, nhưng Quý Từ vẫn vô cùng đau lòng, anh dứt khoát cất số tóc đó vào túi gấm.

Túi gấm kia là chính tay anh thêu.

Tần Giác nhìn đại sư huynh ngồi trên mép giường, vừa canh y uống thuốc vừa thêu túi gấm, không nói một lời.

Y nhìn mũi khâu lộn xộn, không khỏi nhíu mày: “Xấu quá, ngươi đang thêu cái gì thế?”

Quý Từ kéo kim thêu, nheo mắt như bà cụ bảy mươi: “Hoa sen đó, không nhìn ra hả?”

… Thứ đó là hoa sen?

Tần Giác không dám gật bừa.

Y thật sự nhìn không ra, ghét bỏ nói: “Xấu muốn chết.”

Y vừa nói xong, Quý Từ lập tức bật khóc: “Đệ là đồ vô tâm, ngày nào ta cũng cực khổ chăm sóc đệ, bận đến mức chân không chạm đất, ta chỉ ra ngoài đi vệ sinh trong lúc đệ ngủ thôi mà đệ lại lấy linh kiếm cắt tóc ta.”

“Cắt rồi thì thôi đi, mái tóc này chính là cục cưng bảo bối của ta, ta muốn bảo quản nó thật kỹ, đệ lại ở bên cạnh khoa tay múa chân, nói cái này xấu cái kia xấu.”

“Đúng là không có ai thảm hơn ta mà! Số ta sao lại khổ như vậy chứ!”

Tần Giác: “…”

Thái dương y giật giật, cướp túi gấm trong tay Quý Từ: “Để ta thêu!”

Quý Từ không cần làm gì, to gan lớn mật thò đầu qua trêu chọc: “Tướng công, đệ thật tốt.”

Tần Giác hít sâu một hơi, nghiến răng nói: “Im miệng!”

Tay nghề của Tần Giác tốt hơn Quý Từ rất nhiều, hoa sen thêu rất sống động và đẹp mắt.

Quý Từ thích đến mức không muốn buông tay, luôn đeo trên người không gỡ xuống.

Nhìn dáng vẻ đắc ý của thanh niên trước mặt, Tần Giác rơi vào suy tư ——

Người này rất khác so với kiếp trước.

Tần Giác nghĩ như vậy.

Chẳng lẽ là bị đoạt xá?

Nhưng nếu bị đoạt xá, chắc chắn đã bị Hàn Sinh trưởng lão phát hiện từ lâu, không đến lượt Tần Giác y tới thử.

Trong mắt Tần Giác hiện lên một tia nghi ngờ.

Hôm nay, Quý Từ vẫn mang chén thuốc trống trơn về rửa sạch sẽ, sau đó đỡ Tần Giác ra sân luyện kiếm.

Thấy tiểu sư đệ cầm linh kiếm, chém ra tàn ảnh trong không trung, Quý Từ không khỏi cảm thán:

Không hổ là tiểu sư đệ thiên tư thông minh mỹ cường thảm, nhìn dáng vẻ nỗ lực này xem, bảo sao bốn người đàn ông trong tông môn đều bị y mê hoặc đến thần hồn điên đảo…

Trong lúc anh đang suy nghĩ, trước mặt bỗng truyền đến tiếng “keng!”.

Quý Từ nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhìn thấy tiểu sư đệ như mất đi sức lực, linh kiếm rơi xuống đất, bản thân y cũng đứng không vững.

Quý Từ cuống quýt tiến lên, đỡ lấy Tần Giác trước khi y ngã xuống: “Tiểu sư đệ?”

Tay Tần Giác hơi run, nhưng dù vậy, y vẫn cố gắng nhặt linh kiếm dưới đất lên.

Quý Từ vẻ mặt lo lắng, giúp y nhặt kiếm lên, nhưng lại không đưa cho y mà giấu ra sau lưng, khuyên bảo hết nước hết cái:

“Đệ nhìn đệ xem, ta đã nói rồi, rèn luyện cũng phải có mức độ, sức khỏe của đệ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, sao lại không biết nặng nhẹ như vậy.”

“Giờ thì hay rồi, có bị ngã không?”

Tần Giác bị anh ôm vào ngực, hô hấp có chút không thông.

Bởi vì kiếp trước bị những người đó thèm muốn làm y buồn nôn, vì vậy bây giờ y cực kỳ ghét người khác đụng vào mình, bất chấp tình trạng thân thể, y đẩy mạnh Quý Từ ra:

“… Buông ra ta!”

Quý Từ hơi sốt ruột: “Đệ không còn sức nữa, ta ôm đệ về phòng nha.”

Không biết câu nói này kích thích gì đến Tần Giác, y lại bắt đầu giãy dụa kịch liệt.

Dù sao Tần Giác cũng là người tu tiên, thể thuật chưa từng bị tụt lại phía sau, tuy vừa rồi kiệt sức, nhưng bây giờ giãy dụa vẫn bộc phát sức mạnh kinh người.

Quý Từ nhất thời không đỡ được y, hai người đột nhiên ngã về phía trước!

Ngay lúc sắp ngã xuống đất, Quý Từ vẫn đang ôm tiểu sư đệ vào trong lòng, dùng tay bảo vệ ót của Tần Giác.

Hai người ngã mạnh xuống đất, sức nặng của hai người chồng lên nhau không thể xem thường được, Quý Từ “rít” một tiếng.

Tay phải anh đau rát.

Đúng lúc này, ngoài sân bỗng truyền đến tiếng nói tức giận:

“Quý Từ, ngươi đang làm gì đó?!”

Cơ thể Quý Từ run lên, anh cuống quýt quay đầu lại, nhận ra đó là Hàn Sinh trưởng lão.

Vãi!

Anh cúi đầu nhìn tình cảnh của mình và tiểu sư đệ.

Chỉ thấy anh đè cả người lên người tiểu sư đệ, khoảng cách của hai người rất gần nhau, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Giác trắng bệch, mày nhíu lại, như thiếu nam nhà lành bị ác bá cưỡng ép.

Quý Từ: “…”

Trời muốn diệt ta!

°°°°°°°°°°

Đăng: 7/11/2023

Beta: 25/5/2024

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

hai-ong-chong-cu-mot-vo-dien.jpg
Hai Ông Chồng Cũ Một Vở Diễn
6 Tháng 12, 2024
xuyen-nhanh-sau-khi-bi-dai-lao-co-chap-coi-trong.jpg
Xuyên Nhanh: Sau Khi Bị Đại Lão Cố Chấp Coi Trọng
27 Tháng 10, 2024
toan-tong-mon-deu-la-luyen-ai-nao-duy-ta-la-that-dien-phe-convert.jpg
Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê Convert
11 Tháng mười một, 2024
nghich-hoa.jpg
Nghịch Hỏa
11 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online