Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 1
Chương 1. Sư huynh vô dụng, sư huynh không bảo vệ được đệ!
Edit + beta: Iris
【 Hôm nay là tang lễ của ngươi. 】
Đây là câu đầu tiên Quý Từ nghe thấy sau khi tỉnh lại.
Anh im lặng một lúc, nhìn nắp quan tài tối om, anh không hoảng sợ cũng không la hét, rất bình tĩnh hỏi hệ thống không biết xuất hiện từ đâu ở trong đầu:
【 Ta nên làm gì? 】
Hệ thống trả lời:
【 Đá văng nắp quan tài, vả mặt đám đệ tử ở linh đường, mạnh mẽ quay về, đi lên đỉnh cao! 】
Quý Từ đã hiểu.
Sau đó, anh đá mạnh vào nắp quan tài được đậy kín, trong ánh nến trắng lay lắt, chỉ có Quý Từ mặc đồ liệm là nổi bật nhất.
Chúng đệ tử đang quỳ gối khóc lóc trong linh đường giật mình, đứa nhỏ quỳ ở cuối linh đường chân run lẩy bẩy, đứng dậy chạy ra ngoài, vừa chạy vừa kêu khàn cả giọng:
“Xác chết vùng dậy! Đại sư huynh xác chết vùng dậy!”
Chim thú lập tức bay tán loạn trong linh đường.
Quý Từ ngồi trong quan tài, sắc mặt tái nhợt, tóc rối bù, khóe môi hơi nhếch lên, mỉm cười nhìn mọi người:
“Chư vị, sao lại kinh hoảng như thế? Đại sư huynh của các ngươi vẫn chưa chết mà, sao lại gấp gáp tổ chức tang lễ cho ta vậy?”
Các đệ tử ở phía trước lớn tuổi hơn một chút nên chín chắn hơn.
Tuy chứng kiến cảnh tượng gây sốc toàn tập, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, cau mày hỏi: “Ngươi là Quý sư huynh?”
Quý Từ hứng thú nhìn hắn: “Nếu không phải ta, chẳng lẽ là ngươi?”
Đệ tử mím môi dưới, sau đó quát lên: “Đừng nói nhảm nữa! Hồn đăng của Quý sư huynh đã tắt từ lâu! Hàn Sinh trưởng lão đã đích thân kiểm tra thực hư, há có thể là giả?”
Hắn nhanh chóng lấy ra một lá bùa màu vàng:
“Ngươi là yêu nghiệt phương nào? Dám giương oai ở Tam Thanh Đạo Tông!”
Vừa dứt lời, lá bùa màu vàng phát ra ánh sáng trắng lao thẳng về phía mặt của Quý Từ.
Quý Từ nhận ra lá bùa màu vàng kia chuyên dùng để đối phó với tà vật, chỉ có tác dụng với những linh hồn mang oán niệm.
Quý Từ tự nhận mình không phải là oan hồn nên không sợ lá bùa màu vàng vô dụng này.
Lá bùa màu vàng vừa chạm vào trán của Quý Từ, ánh sáng trắng đột nhiên trở nên mãnh liệt, tỏa ra mùi khét, nhanh chóng hóa thành một đống tro tàn.
Thấy vậy, đệ tử kia tức khắc mở to hai mắt: “… Không phải là yêu nghiệt sao?”
Quý Từ thở phào nhẹ nhõm, tự tin dẫm lên mép quan tài, đối mặt với mọi người, lắc đầu giả vờ đáng tiếc: “Ta chỉ mới ngủ được một giấc, sao các ngươi lại lo lắng không yên muốn chôn ta rồi? Buồn quá đi.”
Các đệ tử trong linh đường ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, mọi người đều lộ vẻ không biết có nên tin hay không.
Trong lúc nhất thời không có ai nói chuyện.
Quý Từ hài lòng nhìn cảnh này.
Lúc này anh mới nhớ hỏi hệ thống:
【 Thống Thống, ta đang sắm vai nhân vật gì vậy? 】
Hệ thống trả lời một cách chính khí hào hùng:
【 Nam phụ bia đỡ đạn mưu hại tiểu sư đệ không thành, ngược lại bị yêu thú giết! 】
Nụ cười nơi khóe môi Quý Từ chợt cứng đờ: 【 …? 】
Hệ thống hơi chột dạ, muộn màng truyền thông tin thế giới cho Quý Từ.
Anh xuyên sách, lại còn là một nam phụ bia đỡ đạn trong một tác phẩm văn học Lục Giang nào đó.
Nam phụ bia đỡ đạn ác độc ích kỷ, trong khi nhân vật chính Lục Giang* lại hiền lành cao thượng.
*Lục Giang không phải tên tiểu sư đệ mà là tên web đăng truyện này á, ý nói là nhân vật chính trên trang web đó hiền lành, cao thượng.
Hệ thống nói cho Quý Từ biết, nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của anh là sống sót trong thế giới này.
Hệ thống bia đỡ đạn sống tạm bợ, sẽ không bao giờ buông bỏ bất kỳ bia đỡ đạn nào! Cũng sẽ không bao giờ từ bỏ bất kỳ cơ hội sống sót nào!
Quý Từ im lặng thu cái chân đang đặt trên mép quan tài lại, sau đó ho khan vài tiếng:
“Ờm cái đó, nằm trong quan tài nhiều ngày như vậy, ít nhiều gì cũng nhờ có các sư đệ chăm sóc, nếu không, ta đã không thể tỉnh lại một cách suôn sẻ.”
Thanh niên nở một nụ cười chân thành tha thiết: “Ta mới vừa tỉnh dậy, chưa được tỉnh táo lắm, lời nói và hành động hơi bốc đồng một chút, xin chư vị đừng để trong lòng.”
Các đệ tử đứng phía trước nhìn nhau, nghi ngờ nhìn anh: “Ngươi thật sự là Quý sư huynh?”
Quý Từ gật đầu: “Là ta mà, là ta mà.”
Anh vừa nhanh chóng xem lướt thông tin hệ thống tạm thời truyền đến, vừa ân cần nói: “Là hai huynh đệ Thanh Phong và Minh Nguyệt đúng không? Làm khó các ngươi phải theo dõi toàn bộ quá trình tang lễ, quan tâm ta như vậy.”
Minh Nguyệt và Thanh Phong cau mày: “Không sao, chỉ là các trưởng lão đang bận bảo vệ tiểu sư đệ vẫn đang ngất xỉu, không thể phân thân ra được nên mới tống cổ chúng ta đến nơi này.”
Nụ cười của Quý Từ lại cứng đờ.
Lúc này anh mới phát hiện, tuy trong linh đường rộng lớn, nhưng đệ tử quỳ ở đây lại không nhiều gì, đếm kỹ lại thì cũng chỉ có hơn 10 người.
Hơn nữa ngoại trừ Minh Nguyệt và Thanh Phong, tất cả những người khác đều mặc y phục ngoại môn cấp thấp nhất.
Hệ thống lập tức nhắc nhở:
【 Ký chủ, nguyên thân và tiểu sư đệ cùng được phát hiện trong bí cảnh, lúc ấy nguyên thân đã tử vong, tiểu sư đệ bị thương nặng nên ngất xỉu, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại. 】
【 Nói cách khác, ngươi có được chút thời gian rảnh rỗi, trong khoảng thời gian này, ngươi có thể nói dối lừa gạt những đệ tử này. 】
Quý Từ im lặng.
Anh không ngờ mình lại xui xẻo như vậy.
Kiếp trước khi đang băng qua đường, anh cúi xuống nhặt một tờ tiền rách tơi tả thì bị một chiếc xe tải lớn không biết từ đâu lao ra, vượt đèn đỏ tông chết.
Ai mà biết mới ngủ dậy một giấc đã nằm trong quan tài, lại còn được báo rằng trong thế giới này, anh là một nam phụ bia đỡ đạn làm nhiều việc ác?
Quý Từ gượng cười: “Hai vị sư đệ, nếu ta đã tỉnh lại, vậy hãy đưa ta đến gặp tiểu sư đệ càng sớm càng tốt, đệ ấy đang bị thương nặng hôn mê đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, ta là sư huynh cũng rất lo lắng.”
Minh Nguyệt và Thanh Phong nghe vậy, cảm thấy cũng đúng, vì vậy vẫy tay kêu những đệ tử khóc tang trong linh đường lui xuống, rồi dẫn Quý Từ đến ngọn núi nơi tiểu sư đệ đang ở.
Ngọn núi này rất cao, thềm đá dẫn lên núi đều được làm bằng đá cẩm thạch trắng vô cùng đẹp đẽ, được chạm khắc hoa văn trúc xanh, trông rất trang nhã.
Đỉnh núi cao chót vót, lúc ẩn lúc hiện trong mây mù, hết sức đồ sộ.
Quý Từ khen ngợi: “Ngọn núi tiểu sư đệ ở được xây dựng xa hoa như vậy, Đạo Tông của chúng ta đúng là giàu có.”
Minh Nguyệt nhìn anh một cái, mặt không cảm xúc nói: “Đây không phải là núi của tiểu sư đệ, đây là núi của chưởng môn.”
Quý Từ: “… Hả?”
Thanh Phong lập tức giải thích: “Sau khi tiểu sư đệ bị thương nặng, chưởng môn và các trưởng lão không yên lòng nên đã đưa tiểu sư đệ lên núi của chưởng môn để tiện chăm sóc. Linh khí trong núi sung túc, rất hữu ích cho việc dưỡng thương.”
Minh Nguyệt cảnh giác nhìn anh, hỏi: “Quý sư huynh, ngay cả núi của chưởng môn mà ngươi cũng không nhận ra sao?”
Quý Từ tức khắc nghẹn họng, đang nghĩ nên cứu pha này thế nào, Thanh Phong đã lên tiếng đáp thay:
“Chớ có vô lễ, mặc dù đại sư huynh đã nhập môn 10 năm, nhưng chưa từng được chưởng môn gọi đến gặp, ngọn núi của chưởng môn lại là nơi quan trọng của tông môn, đại sư huynh lần đầu tiên đến đây, nhận nhầm cũng là điều dễ hiểu.”
Quý Từ: “…”
Lúc này Minh Nguyệt mới phản ứng lại: “Hóa ra là thế.”
Hắn lộ vẻ mặt xin lỗi: “Xin lỗi đại sư huynh.”
Quý Từ nhếch môi: “Không sao.”
Mặc dù anh đã biết tiểu sư đệ là đoàn sủng vạn người mê trong kịch bản này từ lâu, nhưng anh thật sự không ngờ địa vị của mình trong tông môn lại thấp như vậy.
Cũng đúng, tuy nguyên thân có cái danh là đại đệ tử tông môn, nhưng thực chất lại là nam phụ bia đỡ đạn, hoặc nên nói là một nam phụ bia đỡ đạn ác độc, việc anh không được coi trọng trong tông môn là điều đương nhiên.
Sau khi nghĩ thông suốt, Quý Từ thở phào nhẹ nhõm, anh như được tiếp thêm sức sống, đi lên ngọn núi mà tiểu sư đệ đang dưỡng thương dưới sự chỉ dẫn của Minh Nguyệt và Thanh Phong.
Từ rất xa, Quý Từ đã nhìn thấy ngón tay thon dài nhợt nhạt của thiếu niên nằm trên giường bên trong cánh cửa.
Kết quả là, khi Hàn Sinh trưởng lão đang lo lắng đứng trước giường bệnh nhìn tiểu sư đệ, ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một nam tử tóc tai bù xù, mặc y phục liệm màu trắng bằng vải thô.
Anh lao tới với tốc độ cực nhanh, quỳ gối trước giường bệnh, căm uất khóc than:
“Tiểu sư đệ, là sư huynh vô dụng, sư huynh không bảo vệ được đệ!”
🌞🌞🌞🌞🌞