Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1142
Chương 1142 – Linh hồn của cô, tôi nhận
Sau khi đầu hàng, Thiên Địa Nhân Cửu Tiên hết sức phối hợp để nhóm Đào Thanh Thanh trói mình lại.
Tam Tể Nhi rơi xuống trên vai Hồ Ấu Lăng, khinh thường nhìn chín tên kém cỏi này.
Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy quái vật hèn yếu như vậy, trước khi quỷ long bị hấp thu sợ hãi cũng Man hơn đám người này.
Đào Thanh Thanh cầm roi da, hung ác nhìn bọn họ: “Trước tiên giới thiệu về bọn mày đi.”
Em gái tóc vàng xinh đẹp Hoàng Nhất yếu ớt nói: “Bọn tôi là Thiên Địa Nhân Cửu Tiên….”
Chất!
“Đừng có nói biệt hiệu với tao.” Mày liễu của Đào Thanh Thanh dựng lên, cô không chịu nổi khi đám kém cỏi này lại có danh hiệu khí phách đến thế.
Roi quất vào người Hoàng Nhất, làm cô đau đớn run rẩy.
“Bà cô của tôi ơi, tôi không dối gạt cô mà, tôi là hoàng tước tinh Hoàng Nhất, tóc trắng là em gái tôi bồ câu tinh Cổ Nhị, nhỏ con là em ba chim cút tinh An Tam, bọn tôi hợp lại gọi là Thiên tam tiên.”
Hạ Tứ tiếp lời: “Tôi là Tôm yêu Hạ Tứ, Tạ Ngũ là cua yêu, Bối Lục là sò yêu… ba bọn tôi hợp lại xưng là Hải tam tiên.”
Đào Thanh Thanh mặt không biểu cảm quay đầu nhìn sang Tử Thất mặt tím đen: “Còn bọn mày thì sao?”
Tử Thất lập tức trả lời: “Tôi là cà tinh Tử Thất, Bát Đậu là khoai tây tinh, Thanh Cửu là ớt xanh tinh, năng lực của hắn là phóng ra vị cay… ba người bọn tôi hợp lại xưng là Địa tam tiên.”
Chín người đồng thanh kêu lên: “Lúc chín người bọn tôi tập hợp thì xưng là Thiên Địa Nhân Cửu Tiên.”
Sau khi nghe xong thì Tam Tể Nhi ứa nước miếng giàn giụa, Đào Thanh Thanh lặng người hơn mười giây mới quay đầu nhìn sang Hồ Ấu Lăng: “Cô nghĩ trò đùa này thế nào?”
Hồ Ấu Lăng liếm môi: “Nghe có vẻ rất ngon.”
“Ngon cái quỷ gì chứ, đó không phải là nguyên liệu nấu ăn thành tinh sao? Thiên tam tiên, Hải tam tiên, Địa tam tiên…”
Để biểu lộ sự phát điên của mình, Đào Thanh Thanh phun ra một ngụm máu, sau đó lấy ra một túi máu uống bù lại.
“Vốn định dạy dỗ một trận rồi thả ra, hiện giờ tôi quyết định bắt chúng lại, tên họ Ôn kia thích nhất là đám tổ hợp kỳ kỳ quái quái này.”
“Cái gì mà tổ hợp uống hút uốn, gì mà sao biển bọt biển bạch tuộc tam đại tướng bộ tộc biển…”
Với tư cách là trợ lý của Ôn Văn, hai người bọn họ có quyền hạn bắt quái vật, vì thế quá trình bắt đám Cửu tiên này rất thuận lợi.
Sau khi bắt xong, Đào Thanh Thanh nhướng mày, còn tưởng chín tên này chỉ là tay mơ, như sau khi túm rồi mới phát hiện thực lực của chúng chỉ nằm ở mức cấp Tai Họa, cấp Tai Hại, nhưng hợp lực lại thì cũng vượt qua cấp Tai Nạn.
Tổ hợp như vậy sao lại sợ một người bình thường đến vậy, chẳng lẽ thật sự chỉ vì kinh sợ?
“Chúng ta trở lại xem một chút đi, tôi cảm thấy người nhìn thấy trước đó có chút vấn đề.”
Hồ Ấu Lăng gật đầu, hai người dẫn theo Tam Tể Nhi lần thứ hai chạy về căn nhà kia, kết quả phát hiện vườn không nhà trống, người trẻ tuổi nhìn thấy trước đó sớm đã không thấy bóng dáng.
Tình huống dị thường này dẫn tới sự chú ý của hai người, tản ra men theo mùi tiến hành truy lùng.
Hai người bọn họ đều có một ít báu vật của Ôn Văn cho, chỉ cần không gặp phải đối thủ quá mạnh thì chắc chắn có cơ hội quay trở về trạm thu nhận, vì thế mặc dù tình huống có chút không đúng, bọn họ vẫn dám tiếp tục điều tra.
Hồ Ấu Lăng hóa thành một con hồ ly nhỏ, nhanh chóng xuyên qua trong đám người, mọi người chỉ thấy một bóng trắng nho nhỏ xẹt qua nhưng hoàn toàn không thể thấy rõ.
Chạy một hồi, Hồ Ấu Lăng phát hiện người thanh niên mất tích.
Lúc này thanh niên đang đeo ba lô bước xuống khỏi taxi, mục đích của hắn là sân bay của thành phố Newz, thoạt nhìn có lẽ muốn đổi chỗ ở.
Hồ Ấu Lăng biến về hình người, đứng ở lối vào con hẻm, ngoắc tay với thanh niên.
“Đại gia tới chơi chút đi ~”
Tuy đã mất đi dục vọng, phương diện kia không còn chút hứng thú nào, nhưng Hồ Ấu Lăng vẫn lưu giữ năng lực về phương diện đó, ít nhất muốn dùng chiêu mỹ nhân kế hoàn toàn không thành vấn đề.
Chỉ cần là đàn ông bình thường thì cơ bản rất khó lòng thoát được sự hấp dẫn của Hồ Ấu Lăng.
Người thanh niên kia quay đầu nhìn sang, tựa hồ có chút bất ngờ, sau đó cười cười đi về phía Hồ Ấu Lăng.
Hồ Ấu Lăng lộ ra vẻ mặt đắc ý, chậm rãi dẫn thanh niên đi sâu vào trong con hẻm nhỏ, sâu trong con ngươi lộ ra ánh mắt dữ tợn như thú dữ.
Thanh niên híp mắt nhìn Hồ Ấu Lăng: “Quả nhiên đã tìm ra, tôi chưa từng thấy hồ yêu nào xinh đẹp như vậy, nhưng gần như không thấy chút khí tà uế nào, thậm chí còn một chút nhẹ nhàng thoải mái.”
“Không có khí tà uế cũng dễ giải thích, đơn giản là chỉ dùng thuật ảo ảnh để cướp dương khí chứ không tự mình trải nghiệm.”
“Nhưng cảm giác nhẹ nhàng này là sao, lẽ nào thân là một con hồ ly tinh nhưng cô lại không hề có chút dục vọng vào về phương diện kia cả sao?”
Con ngươi Hồ Ấu Lăng trừng to, lập tức lui về sau vài bước, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng quay trở vào trạm thu nhận và gọi viện trợ.
Thanh niên này chỉ nói hời hợt vài câu đã dọa cô sợ tới dựng tóc gáy, giống như đã hoàn toàn nhìn thấu cô.
“Ồ… thì ra là vậy, cô không hoàn chỉnh, không biết là ai đã lấy đi dục vọng của cô, ngoài ý muốn sáng tạo ra một báu vật.” Thanh niên càng nhìn Hồ Ấu Lăng lại càng vui sướng.
“Từng hoang loạn vô độ nhưng vẫn thủ thân như ngọc, từng lòng tham không đáy nhưng bây giờ lại thanh tâm quả dục… linh hồn mâu thuẫn như vậy chính là một vật trưng bày thú vị, tôi nhận lấy.”
Hồ Ấu Lăng lập tức xoay người chạy trốn, đồng thời chuẩn bị tung ra chiêu sau.
Ôn Văn không hề keo kiệt với trợ lý, cho dù là cường giả chân tự đột nhiên tập kích, bọn họ vẫn có cơ hội chạy trốn giữ mạng.
Nhưng không biết vì sao, toàn bộ phương pháp Hồ Ấu Lăng đã chuẩn bị đều không thể kích hoạt, thậm chí ngay cả quay về trạm thu nhận cũng không làm được, có vẻ cô cũng không thể chạy quá xa.
Hồ Ấu Lăng quay người lại muốn nhìn xem thanh niên này sử dụng thủ đoạn gì, nhưng phát hiện đối phương ném thân thể cô vào góc tường.
“Thân thể…”
“Thì ra lúc hắn nói nhận thì mình đã bị đánh bại rồi, mình buồn ngủ quá, muốn ngủ…”
Ý thức của Hồ Ấu Lăng biến mất, cơ thể bắt đầu nằm ngáy o o… trạng thái giống hệt như ngủ, mấy cái đuôi tự nhiên giãn ra.
Thanh niên liếc nhìn thân thể Hồ Ấu Lăng một cái, sau đó xoay người chạy về phía sân bay, hắn chỉ thích linh hồn thú vị, thân thể xinh đẹp tới đâu cũng không có ý nghĩa gì đối với hắn.
Một mỹ nhân tuyệt sắc không có chút ý thức nào nằm ở góc tường tự nhiên sẽ dẫn tới đám cặn bã măm me, một kẻ lang thang bẩn thỉu nhìn thấy Hồ Ấu Lăng thì đôi mắt sáng lên, đưa tay muốn kéo cô vào sâu trong con hẻm hơn, đó là mặt tối của thành phố.
Nhưng hắn vừa đi được vài mét thì đầu đã bị một bàn tay mảnh khảnh đè lại, sau đó cả người bị một lực mạnh ‘khảm’ vào trong vách tường.
Đào Thanh Thanh ôm lấy cơ thể Hồ Ấu Lăng, nhíu mày: “Hơi thở của người kia đã biến mất, mà cô nàng ma mị này lại ngủ ở đây, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”