Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1141
Chương 1141 – Thiên Địa Nhân Cửu Tiên
Chín người cực kỳ cao hứng bàn bạc, hoàn toàn không chú ý tới có hai cô gái ngồi ở bàn bên cạnh đã nghe hết toàn bộ kế hoạch của bọn họ.
Dù sao thì bọn họ cũng không có kinh nghiệm, ngay cả thời gian thảo luận chuyện này cũng không né tránh người khác.
Lúc Đào Thanh Thanh và Hồ Ấu Lăng thấy chín người này, hai cô nàng có chút thất vọng.
Chín tên này thoạt nhìn không giống quái vật tà ác khát máu, không phải mục tiêu của trạm thu nhận, hai bọn họ rốt cuộc đã đi một chuyến uổng phí.
Nhưng nghe thấy kế hoạch của bọn họ xong thì hai người lại thay đổi.
Nếu bọn họ thật sự dự định giết người, vậy thì bọn họ nên quản chuyện này.
Tổ đội chín người đơn giản quyết định kế hoạch, sau đó do An Tam dẫn đường đi tới chỗ ở của người bị hại.
Mục tiêu của bọn họ là khu dân cư ở ngoại ô thành phố Newz, nơi này toàn là biệt thự cỡ nhỏ.
Ở khu Hoa Phủ, nơi này chỉ có người giàu có mới ở nổi, mà ở khu Mỹ Gia, những căn biệt thự này chỉ là tiêu chuẩn của người bình thường.
Hồ Ấu Lăng và Đào Thanh Thanh đi theo sau đám người, biểu cảm có chút kỳ quái.
Trước kia khi bọn họ bắt quái vật đều là lúc quái vật chấp hành kế hoạch tà ác, mà lần này bọn họ tận mắt thấy được toàn bộ quá trình từ khi lên kế hoạch tới tiến hành.
Mặt khác thì chín tên này thật sự quá nghiệp dư, một chút năng lực trinh sát cũng không có, bị người ta theo dõi cũng không biết.
…
Rèm cửa kéo một nửa, một thanh niên nhỏ gầy đứng bên cửa sổ, ánh mắt u ám nhìn ra bên ngoài.
Da của hắn rất trắng, giống như chưa từng phơi nắng vậy, đầu lớn hơn người bình thường một chút.
TV đặt trong phòng đang phát tin một phạm nhân vô tội được phóng thích.
Hắn tự biết là mình làm, người khác cũng biết là do hắn làm, nhưng bởi vì không có bằng chứng xác thực nên chỉ có thể phóng thích.
Luật sư biện hộ cho tội phạm này thẳng thắn nói ở trước mặt camera, tựa hồ mình đã thúc đẩy sự tiến bộ của tư pháp, biểu hiện rất hiên ngang lẫm liệt.
Người khác có lẽ sẽ tin lý do thoái thác này, nhưng thanh niên biết hắn bí mật cầm bao nhiêu tiền, cũng biết lúc cầm số tiền này hắn có tâm trạng gì.
Thanh niên quay đầu nhìn về phía TV, lắc đầu: “Kẻ ngu xuẩn tùy tiện truyền bá tư tưởng ngu xuẩn của mình, kẻ càng ngu hơn thì lại tin tưởng mà không hề nghi ngờ.”
“Công lý và chính nghĩa lại thỏa hiệp với hiện thực, tự xưng là bất đắc dĩ, mà kẻ tội đồ đứng hát dưới ánh đèn lại trở thành chuyện đương nhiên.”
“Rất nhiều năm trước, thế giới này chính là như vậy, hiện giờ cũng như vậy, thế giới khác cũng là như vậy, vẫn luôn là vậy, chưa bao giờ thay đổi.”
Dưới bóng râm của rèm cửa sổ, thanh niên cười thực khoa trương: “Mình thích thế giới như vậy, thích nhìn bọn họ chìm đắm, như vậy thì mình mới…”
Lông mày của hắn đột nhiên nhíu lại: “Đám ngu này sao lại xuất hiện ở đây, chúng nhắm tới mình sao?”
“Chờ đã, phía sau chúng còn có người khác đang theo dõi.”
Thanh niên lui về sau hai bước, suy nghĩ hai giây thì ngồi xuống ghế, lấy ra khẩu súng săn hai nòng trong ngăn kéo.
Bởi vì nguyên nhân văn hóa, trong tất cả các khu lớn ở liên bang, chỉ có khu Mỹ Gia là không cấm súng, công dân có thể sở hữu súng săn và súng lục nòng nhỏ, vì thế cũng thường xuất hiện những sự kiện đấu súng.
Có điều vẫn tốt hơn rất nhiều so với trước khi liên bang thành lập, khu Mỹ Gia khi đó quả thực là giấc mộng bắn súng toàn cầu.
Thanh niên rút súng săn, không phải vì đối địch, chỉ vì muốn ngụy trang mình là một người bị hại.
Tổ hợp chín người đi tới trước nhà, tập trung lại một chỗ nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Đây là lần hành động đầu tiên của Thiên Địa Nhân Cửu Tiên chúng ta, tuyệt đối không cho phép ngoài ý muốn, nhất định phải giết chết người này.”
Nhóm ba người Hạ Tứ, Tạ Ngũ, Bối Lục chảy nước miếng, bọn chúng sớm đã muốn nếm thử mùi vị thịt người rồi.
Đào Thanh Thanh núp ở phía sau trợn mắt: “Thiên Địa Nhân Cửu Tiên, tên tuổi của đám cắc ké này cũng không nhỏ.”
Thanh Cửu hít sâu một hơi, sau đó phun ra một mùi hương kỳ lạ, nó lan vào các tòa nhà xung quanh, làm người bên trong không ngừng ho khan và rời khỏi chỗ ở của mình.
Sau khi dọn dẹp xong, Tạ Ngũ đập cửa nhà thanh niên một cái, cánh cửa trực tiếp bị đánh nát, chín người lần lượt tiến vào phòng.
Thanh niên giả vờ như rất hoảng sợ: “Mấy người, mấy người muốn làm gì?”
“Bọn tao tới giết người!” An Tam hưng phấn nói.
“Giết người, giết người, bọn tao muốn giết người!” Những người khác cũng ồn ào theo, biểu cảm đều rất phấn khởi.
“Ài…”
Thanh niên thở dài một hơi, trực tiếp nả một phát súng, dọa An Tam lui về sau vài bước, sau đó theo lối cửa sổ lộn ra ngoài.
“Chạy mau đi, bằng không sẽ bị ăn đấy!”
“Nhân loại quả nhiên đáng sợ.”
“Oa oa mẹ ơi, tai tui sắp điếc rồi.”
Tám con quái vật còn lại chen nhau theo lối cửa sổ rời khỏi ngôi nhà này.
An Tam bị cắn cũng nhìn lỗ đạn trên ngực mình, sau đó bật dậy chạy theo nhóm anh chị em.
Thanh niên có chút sửng sốt, này tốt xấu gì cũng là chín con quái vật, sao lại có thể vì một phát súng dọa chạy chứ, đây chỉ là súng săn bình thường mà thôi, căn bản không tổn thương được chúng…
“Rốt cuộc trông mình yếu ớt cỡ nào mới bị đám này nhắm tới chứ?”
Đào Thanh Thanh và Hồ Ấu Lăng cũng dở khóc dở cười, không ngờ theo dõi lâu như vậy lại là một đám nhát gan bị súng săn dọa cho chạy xúc quần.
Có điều nếu không phải bọn chúng có tính cách như vậy, sao lại cảm thấy giết người là chuyện kinh thiên động địa sau khi tới thế giới hiện thực này lâu như vậy chứ?
Tuy bọn chúng rất buồn cười nhưng nhóm Đào Thanh Thanh vẫn định đuổi theo, ít nhất cũng phải giáo dục bọn chúng một trận, không thể để chúng có suy nghĩ tùy ý giết người trong đầu.
Thiên Địa Nhân Cửu Tiên chạy được một khoảng cách thì tập trung lại, vỗ lưng nhau an ủi.
“May mà chúng ta chạy nhanh, hơn nữa giả ngầu cũng rất giống, nhân loại khi nãy thật sự quá khủng bố.” Bối Lục vẫn còn sợ hãi nói.
Những người khác cũng gật đầu, tuy thực lực của bọn họ không mạnh, tính cách làm lớn chuyện, nhưng chính vì thế nên lực cảm nhận đối với nguy hiểm của bọn họ vượt xa quái vật bình thường.
Khi nãy đối mặt với thanh niên cầm súng, bọn chúng có cảm giác như đang đối mặt với quái vật cực kỳ khủng bố, thứ đó vượt xa tất cả những người siêu năng chúng từng gặp trước kia, thậm chí chỉ cần nghĩ tới thôi đã nổi da gà.
Có điều quái vật kia có vẻ không thích lộ thân phận, vì thế chúng giả ngây giả dại đã tránh được một kiếp.
Chín người đang định trốn xa một chút liền phát hiện hai bên giao lộ trái phải đều có một người phụ nữ chặn lại.
Người phụ nữ bên trái có tròng mắt màu đỏ tươi, miệng có răng nanh sắc nhọn, người phụ nữ bên phải cực kỳ xinh đẹp, phía sau còn có mấy cái đuôi rối bù.
Trên người hai người phụ nữ này đều có hơi thở mạnh mẽ, làm Thiên Địa Nhân Cửu Tiên lạnh run.
Đối với bọn chúng, lựa chọn chiến đấu căn bản không tồn tại, vì thế chúng chuẩn bị chạy trốn từ trên không.
Nhưng chúng còn chưa kịp chuẩn bị tốt đã nhìn thấy một con rắn lớn mấy mét xoay quanh trên nóc nhà, con ngươi lạnh lùng không chút cảm tình nhìn mình.
“Đầu hàng, bọn tôi đầu hàng!”
Chín người nhất trí giơ tay lên.