Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1127
Chương 1127 – Giành lấy cuộc sống mới
Hai mươi vị nhân viên điều tra này đều là người thất bại trong thế giới hiện thực, là người có khuynh hướng coi thường sinh mạng.
Trong có nữ có nam, có người từng là quản lý cấp cao, cũng có người từng là kẻ lưu manh trên đường.
Có người vì khoản nợ kết xù nên muốn chết, có người chỉ đơn thuần vì áp lực cuộc sống quá lớn, khả năng chống đỡ không đủ.
Nhân viên điều tra đặc biệt nhất có tên là Sở Tra, hắn bị một con quái vật đặc biệt dây dưa.
Con quái vật này vô hình vô thể, nhưng có thể xuất hiện ở bên cạnh Sở Tra bất cứ lúc nào, ném cà chua vào hắn.
Sở Tra bị hại rất thảm, tan vỡ muốn tự sát.
Đối với Sở Tra mà nói, trở thành nhân viên điều tra là chuyện rất tốt, bởi vì quái vật ném cà chua kia không thể đến nơi này, hắn đã thoát khỏi nó.
Trong hình chiếu thời gian, không chỉ có lịch sử của thế giới hiện thực, còn có hình chiếu của thế giới khác, những hình ảnh này đều có khả năng chứa đựng kiến thức thúc đẩy thế giới phát triển.
…
Trịnh Huyền mở mắt ra, phát hiện mình đứng trên một đồng cỏ, lá cỏ có hình bán nguyệt màu đỏ và xanh xen kẽ, làm người ta có cảm giác giống như đang ở trong thế giới giả tưởng.
Không khí nơi này mát mẻ dị thường, làm hắn cảm thấy cả người mình có chút lâng lâng, thậm chí có cảm giác mình có thể nhảy vài mét.
Trịnh Huyền nhìn một vòng xung quanh, phát hiện ở phía nam có một thành phố phong cách kỳ quái, suy nghĩ một chút thì hắn đi tới thành phố đó.
Thật ra hắn không có suy nghĩ làm nhân viên điều tra gì cả, hắn chỉ muốn trốn tránh thế giới hiện thực, vì thế nơi này rất có lực hấp dẫn đối với hắn.
Đi tới cổng thì Trịnh Huyền phát hiện mình bị một đám quái nhân da ửng đỏ vây quanh.
Đám quái nhân này có nam có nữ, đối với con người thì diện mạo có thể nói là tuấn mỹ, trên trán có hai sợi sâu biến sắc.
“Ông là ai, sao lại tới thành Đấu Huyền?”
Dẫn đầu là một cô gái mặc váy đỏ, vẻ mặt căng thẳng chất vấn Trịnh Huyền.
Hiện giờ khẩn trương nhất không phải Trịnh Huyền, ngược lại là nhóm dân địa phương chiếm số đông này.
Trong mắt bọn họ, Trịnh Huyền chính là một còn quái vật, quần áo lố lăng, kiểu tóc kỳ quái, da vàng chưa từng thấy qua, trên đầu còn không có râu.
Độ chấn động thị giác tương đương người Hạ Phủ đột nhiên nhìn thấy một tên đầu trọc da xanh đen không có lỗ mũi vậy…
“Cô hỏi sao tôi ở đây à, tôi cũng không thể nào nói được, bởi vì chính tôi cũng…”
Trịnh Huyền có chút sửng sốt, hắn có thể nghe hiểu ngôn ngữ của dân xứ này, là tiếng liên bang thông dụng!
Hắn lập tức thay đổi lý do thoái thác: “Tôi tới từ thế giới khác, tôi hi vọng sẽ được đãi ngộ thân thiện ở nơi này.”
Vừa nghe là thế giới khác, hiện trường lập tức vắng vẻ.
Tên của nơi này là đại lục Jalanda, mỗi người Jalanda đều biết, bọn họ không phải duy nhất, trên tinh không có vô số chủng tộc mạnh mẽ đáng sợ.
Ngàn năm trước Jalanda cũng giống như những nền văn minh khác, cho rằng mình là sự tồn tại duy nhất trong vũ trụ.
Sau đó không ngừng có quái vật từ hư không giáng xuống, mang tới tai họa rất lớn cho thế giới này.
Sau khi trải qua tình cảnh ngày diệt vong, người Jalanda phát hiện hình dạng tinh không thay đổi, từ đó rất ít có quái vật khát máu giáng xuống thế giới này.
Nghe nói quản lý cấp cao của đế quốc Jalanda đã liên hệ được với văn minh bên ngoài, bọn họ sống như một phần của nền văn minh quái vật.
Tuy hàng năm đều phải nộp lên một lượng lớn xống phẩm cho nền văn minh bên ngoài tinh không, nhưng ít nhất người Jalanda cũng có được cuộc sống yên bình, vì thế bọn họ đều thận trọng đối đãi với các vị khác từ ngoài tới.
“Xin chào mừng ngài đã tới Jalanda, vị khách tôn kính tới từ nơi xa xôi.” Cô gái váy đỏ khom người nói, sau đó dẫn Trịnh Huyền vào thành.
Thấy ánh mắt cung kính của bọn họ, Trịnh Huyền thở phào một hơi, ít nhất cũng qua được cửa ải trước mắt.
Nhưng chỉ mới đi được vài bước, Trịnh Huyền đã nghe thấy một trận tiếng kêu hoảng hốt, sau đó nhìn thấy vài người giống như kỵ sĩ cưỡi heo rừng quơ vũ khí giống như Lang Nha Bổng, vừa gào to vừa nhắm về phía đội ngũ hơn hai mươi người ở ngoài thành.
Cô gái váy đỏ biến sắc: “Người đâu, mau chuẩn bị chiến đấu!”
Tốc độ của đám heo rừng rất nhanh, mà bọn họ vẫn còn cách cổng một khoảng cách, không thể nào thoát được.
Những người Jalanda khác nghe lệnh, sợi râu trên trán run run, tạo thành quái vật kỳ lạ giương nanh múa vuốt.
Trịnh Huyền bị đám quái vật này dọa sợ tới lui về sau hai bước, làm cô gái váy đỏ phải liếc mắt xem thường.
Khách tới từ nơi xa xôi lui tới Jalanda thường rất mạnh mẽ, người này lại bị đấu hồn của bọn họ dọa hoảng tới vậy, chắc chắn không phải tới từ chủng tộc mạnh mẽ.
Quái vật tên là đấu hồn này có hình thù kỳ lạ, trông rất mạnh mẽ, thế nhưng giống như giấy vậy, bị kẻ cưỡi heo kia thô bạo xé nát.
Hơn hai mươi con đấu hồn chỉ giết được hai tên man rợ, số còn lại đã bị giết toàn bộ.
Vẻ mặt Trịnh Huyền quái dị, hắn thấy đám quái nhân kia cũng không phải quá nhanh nhẹn, vì sao lại có thể dễ dàng tiêu diệt đám quái vật kỳ quái này như vậy.
Không có đấu hồn ngăn cản, đám man rợ kia vọt tới trước mặt hai chục người Jalanda, bắt đầu trắng trợn giết chóc.
Người Jalanda võ trang đầy đủ bị đám người kia dễ dàng xé nát.
Một tên man rợ muốn nhắm vào Trịnh Huyền, hắn giết quá hưng phấn nên không để ý tới dáng vẻ khác lạ của Trịnh Huyền, quơ Lang Nha Bổng lao tới.
Trịnh Huyền bị đám người này khiếp sợ, nhắm mắt lại chờ chết.
Hắn tới đây vì muốn tìm chết, chết trong tay đám người man rợ này có lẽ cũng tốt.
Nhưng ánh mắt của hắn chỉ khép lại vài giây rồi đột nhiên mở ra, lao sang bên cạnh, né tránh tập kích của tên man rợ kia.
Trong vài giây này, Trịnh Huyền cảm nhận được thật ra hắn không muốn chết, hắn muốn sống.
Trong quá trình tránh né, Trịnh Huyền cảm nhận được khoảng cách mình đi xa hơn dự đoán rất nhiều, động tác của tên man rợ này cũng không quá nhanh nhẹn sắc bén.
Trịnh Huyền rút khẩu súng Kiếp – 01, quay sang bắn một phát về phía tên man rợ kia, viên đạn trực tiếp bắn nát đầu đối phương, chấn động mọi người có mặt.
Những kẻ man rợ khác lộ ra vẻ mặt khủng bố, chúng không hiểu vì sao đột nhiên đầu đồng bọn lại đột nhiên nổ tung.
Trịnh Huyền liếm môi, quay sang đám man rợ còn lại nổ ba phát súng, ba phát chỉ trúng hai người, thế nhưng đã hoàn toàn dọa được đám người man rợ này, bọn họ thúc heo rừng nhanh chóng chạy tứ tán.
Nhìn đám người man rợ kia chạy đi xa, trái tim Trịnh Huyền đập loạn thình thịch, quay đầu nhìn thành phố đầy hương vị khác lạ này, tâm trạng đột nhiên tốt đẹp hơn rất nhiều.
Thế giới này có rất nhiều thứ mà hắn chưa từng thấy, còn có rất nhiều chuyện chưa từng trải qua, nợ trên người hắn vẫn chưa trả xong, hắn không thể chết đi như vậy.
Có một số việc chỉ khi đối mặt với sống chết thì bạn mới có thể thông suốt, Trịnh Huyền đã không còn muốn chết đi tùy tiện nữa.
Hắn muốn sử dụng công việc nhân viên điều tra này, nỗ lực thăng cấp chính mình, như vậy mới có năng lực bồi thường cho người bị hại.
Đối với Trịnh Huyền, phần công việc nhân viên điều tra này chính là cuộc đời mới!