Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1126
Chương 1126 – Nhóm nhân viên điều tra
Ở ngoại ô phía tây thành phố Bình Hồ, trong khu nhà mái bằng cỡ lớn, nơi này là chỗ ở của nhóm dân nghèo trong thành phố.
Khu nhà mái bằng này là một khu nhà lớn, trong sân chia thành những căn phòng nhỏ, những căn phòng này lớn thì hơn ba mươi mét vuông, nhỏ thì khoảng năm mét vuông.
Trong một căn nhà cho thuê nho nhỏ chật chội dơ bẩn chất đầy củi và đồ linh tinh.
Rèm cửa sổ bị kéo lại, người ở nơi này ngoại trừ đi WC thì không hề rời khỏi căn phòng này.
Đúng vậy, khu nhà này chỉ có nhà vệ sinh chung.
Ngón tay Trịnh Huyền kẹp điếu thuốc, mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm màn hình máy tính, liếc nhìn những tin tức liên quan tới sự kiện siêu tự nhiên.
Sau ót của hắn là một sợi dây thừng, ba ngày trước hắn chuẩn bị dùng nó thắt cổ, nhưng phút cuối cùng lại mất đi can đảm, vì thế hắn lại càng chán ghét chính mình hơn nữa.
Trịnh Huyền vốn là con cháu nhà giàu, tác quai tác quái ở thành phố Bình Hồ này chứ không chịu lo lắng làm việc, mỗi ngày chỉ biết tới Club ăn chơi.
Nhưng ngày vui ngắn ngủi, mấy tháng trước công ty của cha hắn bị một đám người hung tợn mặc đồ đen niêm phong, tất cả tài sản trong nhà đều bị đóng băng tịch thu.
Cha của hắn bị đám người đồ đen kia bắt lại, nghe nói ngay ngày hôm sau đã bị xử tử hình, mà mẹ của hắn vì không chịu nổi đả kích đã từ nóc nhà nhảy xuống.
Đám người áo đen kia để lại cho Trịnh Huyền mười ngàn đồng, sau đó không thèm để ý tới hắn nữa.
Trịnh Huyền đầy phẫn nộ với đám người áo đen kia, vì thế hắn bắt đầu điều tra chân tướng của biến cố này, hắn muốn tìm người báo thù cho cha mẹ mình.
Sau khi bắt đầu điều tra, Trịnh Huyền phát hiện mình có tài năng kinh người về chuyện điều tra, hắn rất mẫn cảm với các loại tin tức và chi tiết.
Nhưng sau khi bắt đầu điều tra, hắn tình nguyện mình không có tài năng này.
Theo chân tướng chậm rãi bị vạch trần, hiện thực quá mức tàn khốc với Trịnh Huyền.
Công ty của cha hắn có thể một đường quệt khởi như vậy là vì bọn họ phục vụ cho một tổ chức có tên là ‘Ánh Mắt Vực Sâu’.
Tin tức cụ thể về tổ chức này thì Trịnh Huyền không tra ra được, tựa hồ có thế lực lớn hơn muốn che giấu.
Nhưng chỉ từ số tin tức tra được đã đủ để Trịnh Huyền cảm thấy sởn tóc gáy,
Cúng bái máu thịt, tàn sát mạng người, thậm chí công ty còn bắt những kẻ lang thang, cung cấp làm thức ăn cho đám quái vật kia!
Điều này làm Trịnh Huyền hoàn toàn tan vỡ, hắn không còn suy nghĩ trả thù nữa, ngược lại trốn trong một căn hộ cho thuê, cả ngày nghĩ xem mình nên chết như thế nào.
Hắn tìm hiểu tin tức siêu tự nhiên, chính vì muốn tìm ra một số ít sự kiện siêu tự nhiên cực kỳ nguy hiểm đối với người bình thường.
Nếu cha hắn sử dụng sức mạnh siêu nhiên hại nhiều người như vậy, chính hắn cũng lựa chọn chết trong tay sức mạnh siêu nhiên.
Đang xem thì Trịnh Huyền phát hiện màn hình máy tính xuất hiện một cửa sổ mới.
“Muốn biết chân tướng của thế giới không, muốn sống thật sự không?”
Trịnh Huyền sửng sốt hai giây, sau đó tắt đi trang web kia: “Tôi không muốn sống, tôi chỉ muốn chết.”
Nhưng một giây sau đã có một bàn tay từ màn hình máy tính thò ra, kéo hắn vào trong máy tính.
…
“Xin chào, hoan nghênh đã tới Quốc gia Trí Tuệ.”
Một giọng nữ lạnh băng không chút tình cảm truyền tới, Trịnh Huyền nghe thấy thì trực tiếp bật dậy, trừng to mắt nhìn xung quanh.
Đánh thức Trịnh Huyền là một người phụ nữ ngũ quan vóc dáng đều cực kỳ hoàn mỹ, mặc váy đen không biểu cảm, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô, Trịnh Huyền đã cảm thấy có chỗ không phù hợp.
“Nhân tạo? Phẫu thuật của khu Anh Đào?”
Người phụ nữ đỡ Trịnh Huyền đứng dậy, lúc này hắn mới phát hiện mình ở trong một khoảng sân rộng quái dị.
Trong sân có hai mươi người phụ nữ đồ đen, hai mươi người đứng hoặc nằm giống như hắn, thỉnh thoảng còn có bóng người mờ ảo đi ngang qua.
Lúc bị đỡ ngồi dậy, Trịnh Huyền thuận thế chạm vào người phụ nữ một chút, sau đó lập tức thay đổi sắc mặt.
“Cô không phải là người!”
“Là thiết bị, hay là quái vật?”
Nhóm người phụ nữ này là con rối mà Ôn Văn bảo Từ Hải cấp tốc chế tạo ra, chuyên xử lý những chuyện vặt trong kế hoạch ‘Quốc gia Trí Tuệ’, vì quá gấp nên cũng có chút thô ráp, nhưng Trịnh Huyền có thể nhanh chóng nhận ra người phụ nữ này là giả cũng đủ chứng minh tài năng của hắn.
Trên đài cao đặt bên hông khoảng sân, Ôn Văn nắm chặt cổ áo xem lại lời kịch vài lần.
Trên người anh là áo bào phối màu vàng trắng rất lộng lẫy, trên mặt đeo mặt nạ quái dị, bộ trang phục đặc biệt này được chuẩn bị để chào đón nhóm nhân viên điều tra.
Thấy mọi người ở dưới đài đã tỉnh lại, Ôn Văn ho nhẹ hai tiếng đi tới trước đài.
“Xin chào mọi người, nơi này là ‘Quốc gia Trí Tuệ’.”
Có người muốn đặt câu hỏi, chấn vấn Ôn Văn vì sao lại bắt bọn họ tới đây, nhưng đã bị cô gái áo đen ở bên cạnh bịt miệng lại, màn biểu diễn này không có cơ hội cho bọn họ lên tiếng.
Thấy một màn này, Trịnh Huyền ngậm miệng lại, cố đè nén mọi vấn đề trong lòng.
“Thấy cánh cửa đồng ở bên kia không? Nơi đó ẩn giấu bí mật chung cực của thế giới, tôi cần mọi người tiến vào đó, giúp tôi tìm ra thứ mà tôi mong muốn.”
“Tôi là vua của Quốc gia Trí Tuệ, mà mọi người chính là nhân viên điều tra của Quốc gia Trí Tuệ.”
“Chỉ cần mọi người điều tra được thứ có giá trị, tôi sẽ trả thù lao xứng đáng, mọi người đều là người thất bại ở thế giới hiện thực, ở nơi này mọi người sẽ có được cuộc đời mới.”
“Nghênh đón cuộc đời mới…”
Trong mắt Trịnh Huyền lóe lên một vòng ánh sáng nhạt, nhưng ngay sau đó đã bị chính mình vùi lấp.
Hắn không dám yêu cầu xa vời là có một cuộc đời mới, hắn chỉ muốn rửa sạch tội nghiệt của gia đình.
“Có điều chết ở đây vẫn tốt hơn chết trong phòng thuê, hi vọng trước khi chết mình có thể nhìn thấy một số thứ khác biệt.”
Sau khi Ôn Văn nói xong thì cho phép nhóm nhân viên điều tra ở bên dưới đặt vấn đề với cô gái váy đen ở bên cạnh.
Sau một trận ồn ào, mỗi cô gái áo đen đưa cho mỗi nhân viên điều tra ở bên cạnh mình một chiếc hộp, trong hộp là trang bị Ôn Văn cung cấp cho bọn họ.
Theo thứ tự là một bộ quần áo Hoodie màu đen, găng tay và giày màu đen, một khẩu súng và một con dao găm.
Quần áo được chế tạo từ nguyên liệu đặc biệt, sức chống đỡ có thể so với áo chống đạn.
Súng lục là Kiếp – 01, dao găm là Ngục – 01, hai thứ này đều là sản phẩm của nhà xưởng quái vật, uy lực lớn hơn vũ khí bình thường, hơn nữa có sát thương hữu hiệu đối với sinh vật siêu phàm.
Có điều chỉ là loại cơ bản nhất, trang bị cho các thành viên Cơ Kim Hội bình thường, trang bị của nhóm quản lý cấp cao hiện giờ là vũ khí số 03.
Ngoài ra Ôn Văn cho mỗi người một chiếc đồng hồ, là Ôn Văn sử dụng quyền hạn của Yurianu chế tạo ra, chỉ cần nhấn nút thì sẽ rời khỏi hình chiếu thời gian.
Nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ không phải chiến đấu, mà là trong điều kiện hàng đầu là bảo vệ an toàn của chính mình, dùng hết khả năng thu thập kiến thức từ hình chiếu thời gian, vì thế chỉ số trang bị này đã đủ dùng rồi.
Sau khi phát đồ xong, nhóm người thay quần áo xong thì được nhóm phụ nữ áo đen đưa vào trong cửa đồng.
Điểm tới của mỗi nhân viên điều tra đều không giống nhau, không ai biết mình tiến vào thế giới sặc sỡ thế nào.
Đợi đến khi tất cả nhân viên điều tra đều biến mất, Ôn Văn lấy ra một cái ghế xếp nhỏ, ngồi ở cửa đồng, ý thức xoay quanh trên người nhóm nhân viên điều tra.
Theo thị giác của bọn họ, ý thức của Ôn Văn bắt đầu dạo chơi trong hình chiếu thời gian.