Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1971
Chương 1971 – Mới bắt đầu đã chọn độ khó địa ngục?
Một tên Hoàng Kim Ngự Thú Sư đứng dậy, không để ý thứ bậc trái lại hỏi:
– Liễu lão sư, khi nào thì mở hạng mục khiêu chiến thứ hai?
– Các ngươi hãy khôi phục đến trạng thái tốt nhất rồi nói sau.
Khoé miệng Liễu Phong hiện ra một nụ cười khó hiểu, nói:
– Trần Bì, hạng mục khiêu chiến thứ hai ngươi phải vất vả một chút rồi.
– Ta?
Trần Thư khó hiểu, chẳng lẽ là thấy hạng mục thách đấu đầu tiên biểu hiện quá tốt nên quyết định để cho ta đảm nhận vị trí giáo quan chính?
Liễu Phong lại cười nói:
– Hạng mục thách đấu thứ hai ta đã công bố thật ra rất đơn giản, ai có thể kiên trì hai phút trong tay giáo quan sẽ được hai tỷ tài nguyên!
– ……… .
Khoé miệng Trần Thư giật giật, hiện tại hắn giống như đã hiểu được vì sao lúc đầu ánh mắt của đám đệ tử nhìn hắn nóng bỏng như vậy.
Hắn mở miệng thấp giọng nói:
– Chắc không phải là tất cả đều khiêu chiến với ta đúng không?
– Ngươi là Hoàng Kim ngươi nói thử xem?
Liễu Phong nói.
– ………
Trần Thư lắc đầu, nói:
– Không phải, ta vừa mới giết một con Thú Hoàng, như vậy không có độ uy hiếp sao?
Thực tế tất cả mọi người đều biết Trần Thư giết được Thú Hoàng là do tận dụng sơ hở chứ không phải là dựa vào thực lực của bản thân, cho dù là khủng bố nhưng dường như không cần phải quá cảnh giác.
Ở trong lòng bọn họ chênh lệch giữa Vương cấp và Hoàng Kim mới là không thể che lấp, cái này đã thành một loại chân lý.
Mà ấn tượng của Trần Thư trong lòng bọn họ vẫn chỉ là người mạnh nhất trong Hoàng Kim, cho dù thực lực có khủng bố nhưng cuối cùng cũng không phải Vương cấp.
Nhóm đệ tử đương nhiên sẽ liệt hắn vào danh sách đối tượng khiêu chiến!
Hơn nữa quan trọng nhất chính là trong nội dung khiêu chiến không cần bọn họ phải đánh Trần Thư mà chỉ cần có thể kiên trì trong hai phút. Dựa vào tin tức mà bọn họ biết được thì khế ước linh của Trần Thư chỉ có Husky là hệ công kích, còn ba con khế ước linh khác thiên về phòng ngự và hỗ trợ.
Từ những phân tích trên thì Trần Thư không thể nghi ngờ chính là mục tiêu tốt nhất!
Suy nghĩ của bọn họ thật ra cũng không sai chỉ là tầm mắt của bản thân bị giới hạn cho nên khó có thể đoán ra được thực lực thật sự của Trần Thư.
Lúc này nhóm đệ tử xoa tay, ánh mắt nóng bỏng, bộ dạng vạn phần chờ mong.
– Ai…….
Trần Thư bất đắc dĩ thở dài, học viên trước mắt mới bắt đầu đã lựa chọn độ khó địa ngục rồi………
Hắn nhìn các giáo quan xung quanh một chút đều thấy mang theo vẻ mặt kỳ quái. Bọn họ cũng không phải là những hậu bối Bạch Ngân hay Hoàng Kim, là một cường giả uy tín lâu năm đều có thể cảm thấy được nguy hiểm trên người Trần Thư, biết được người này có thực lực đáng sợ tuyệt đối không kém một Vương cấp.
– Đi thôi, tiến vào bên trong núi.
Khóe miệng Liễu Phong mang theo ý cười khó hiểu, dẫn đầu bước vào bên trong ngọn núi to lớn trước mắt, chỉ thấy trên vách núi đá cao mấy chục mét có một cái cửa hang rất lớn, hơn nữa là càng đi vào bên trong càng rộng.
Không bao lâu sau bọn họ đã đến bên trong ngọn núi. Cả ngọn núi lớn sớm đã bị đào rỗng, không thấy có chút nào áp lực và khô nóng ngược lại tràn ngập hơi thở mát mẻ.
Các học viên đều mang vẻ mặt kỳ lạ đánh giá bốn phía một lượt, thật không ngờ lại là một chốn động tiên.
Liễu Phong mở miệng nói:
– Tạm thời địa điểm tập huấn của chúng ta chính là nơi này.
– Trước tiên hãy xử lý thi thể lãnh chúa Liệt Hoả Thiên Điểu đi.
Những người còn lại đều gật đầu, bắt đầu xử lý lãnh chúa Hoàng Kim tam tinh trước mắt. Rất nhanh trong động đã ngập tràn mùi thịt, bắt đầu hưởng dụng bữa tiệc mỹ thực này.
Dù cơ thể của lãnh chúa tam tinh trước mắt không quá to nhưng nguyên nhân vì cấp bậc cho nên năng lượng bên trong dư thừa, đủ để cung cấp cho hơn trăm người ăn, thậm chí còn có thể mang phần máu thịt để nuôi khế ước linh.
Lúc này mười giáo quan ngồi xuống cùng nhau, một tên Vương cấp Ngự Thú Sư nói:
– Lão Liễu, nói thật hạng mục thách đấu thứ hai này của ngươi có phải là cố ý muốn chỉnh lý tâm tính của đệ tử đúng không?
– Không phải sao?
Lão Liễu mỉm cười thấp giọng, nói:
– Hai tỷ tài nguyên ngươi nghĩ có thể tuỳ tiện đưa ra ngoài?
– Vậy ngươi đề xuất trận khiêu chiến này?
– Là để cho bọn họ hiểu được, nhân ngoại hữu nhân – thiên ngoại hữu thiên.
Liễu Phong tươi cười, nói:
– Có không ít người là những người tâm cao khí ngạo, nhất là những người đến từ gia tộc ngự thú, quanh năm được bồi dưỡng bên trong gia tộc, không biết tình hình bên ngoài.
– Nếu không thể bọn họ có một chút uy hiếp, e rằng sẽ không tốt cho huấn luyện sau này.
Người còn lại nghe thấy lời này đều lắc đầu cười cười, thật không ngờ Liễu Phong vậy mà có quyết định như vậy.
– Nói như vậy ta đây không phải là thành tay chân sao?
Một bên Trần Thư đang đưa đầu vào bên trong chân chim vừa nghe thấy lời này liền ngẩng đẩu lên lau cái miệng dính mỡ, nói:
– Không được, phải có một chút tiền nếu không ta sẽ chủ động đổ nước.
– ? ? ?
Liễu Phong nhìn lại, nói:
– Ngươi làm giáo quan đã cho ngươi tiền rồi!
Ngươi lại muốn thu phí lần nữa?