Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1970
Chương 1970 – Ta là người rất thích bảo vệ hậu bối (2)
Dứt lời, mười sáu con khế ước linh Hoàng Kim nháy mắt xuất hiện, mơ hồ hình thành thế vây kín, ngăn cản Hoả Điểu đang bay tới.
Phương Tư mở miệng nói:
– Các vị, không phải ở đây lâu, vừa đánh vừa lùi nếu không thì thời gian đi sẽ không kịp!
Những người còn lại vừa nghe lời này đều gật đầu, bắt đầu hướng tới địa điểm tập huấn mà đi.
Trong chốc lát, đại chiến lại lần nữa mở ra giữa hai bên. Nhưng mục đích của nhóm học viên không phải là đuổi hung thú đi mà là thẳng tiến tới địa điểm mục tiêu. Phần lớn học viên đều đã đoán được Trần Thư muốn làm gì, đồng thời trong lòng cũng khá rõ ràng, cho dù là đuổi đám hung thú này đi thì đám hung thú tiếp theo rất nhanh sẽ tới nơi, thậm chí độ khó còn cao hơn nữa.
Nếu đánh tiếp như vậy căn bản là vô nghĩa.
Muốn chấm dứt chiến đấu chỉ có thể đi tới địa điểm tập huấn!
– Cũng có chút thông minh đấy…….
Trần Thư sờ cằm, lẩm bẩm:
– Xem ra Phương Tư tỷ ở lâu dài cho nên đã bị ta ảnh hưởng.
– ……… .
Liễu Phong làm ra vẻ mặt táo bón, chưa từng gặp qua tên tội phạm tự kỷ như vậy…. .
– Nhưng khó khăn này có phải là có chút quá thấp rồi hay không.
Trần Thư lúc này tự nói làm cho những huấn luyện viên còn lại đông cứng.
Quá thấp? !
Con mẹ nó một sao đánh với lĩnh chủ ba sao đã là rất nghịch thiên rồi, ngươi đúng là không coi học viên là người mà………
– Liễu lão sư, có tin tức của Quân Vương [Thiên Hoả Sa Mạc] không?
– ? ? ?
Liễu Phong ngửa người ra sau, trong mắt có một chút hoảng sợ.
– Tiểu tử ngươi không được làm xằng bậy! đây cũng không phải là nói đùa.
– Không phải chỉ là một con Hoàng Kim Quân Vương sao?
Vẻ mặt Trần Thư bình tĩnh, nói:
– Khó khăn cũng không lớn lắm.
– Cút đi!
Khoé miệng Liễu Phong giật giật, nói:
– Nếu như ngươi lại làm vậy lần nữa thì ta chỉ có thể bẩm báo với lão gia tử.
Những huấn luyện viên còn lại gật đầu, quả quyết thể hiện lập trường của mình!
Ngươi làm cho một đám trẻ tuổi Hoàng Kim với Bạch Ngân đi chém giết Quân Vương, cái này không phải là đơn thuần có bệnh sao?
Một trăm người liên thủ có thể lột một mảnh vẩy của Quân Vương là coi như thành công đúng không?
– Còn nữa ta muốn nhắc nhở một chút, Hoàng Kim Quân Vương một khi đi ra thì toàn bộ dị không gian sẽ bị bạo động, chúng ta liên thủ cũng không thể xử lý được.
Hai ba Vương cấp liên thủ có thể áp chế được Hoàng Kim Quân Vương nhưng với số lượng hàng trăm ngàn hung thú cũng không phải là có thể xử lý dễ dàng, nhất là còn phải bảo vệ học viên.
– Đi đi.
Ánh mắt Trần Thư có chút thất vọng, gật đầu giải thích nói:
– Thật ra ta cũng chỉ nói vui một chút thôi, con người ta thích nhất chính là bảo vệ hậu bối.
– ……
Mọi người trợn tròn mắt nhưng trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần người này không làm loạn thì tất cả đều dễ nói chuyện…. .
Thời gian dần trôi qua.
Nhóm học viên vừa đánh vừa lui, đã dần dần đến địa điểm tập huấn, mà lửa giận của hung thú cũng dần biến mất, nó hiểu được không bắt được những con người trước mặt cho nên cũng lựa chọn lui lại.
Phút chốc áp lực của học viên cũng dần buông xuống nhưng không dám có một chút lơ là, đề phòng tuỳ thời có đợt hung thú đánh úp lần nữa.
Rất nhanh đã đến sáng sớm ngày hôm sau, trải qua chiến đấu một ngày một đêm nhóm học viên đã mang một bộ mặt mỏi mệt, nhưng không dám dừng lại bước chân, tiếp tục đi tới địa điểm tập huấn.
Trần Thư nghĩ muốn tăng thêm chút khó khăn cũng đã bị những huấn luyện viên còn lại ngăn cản. Hiện giờ tinh thần nhóm học viên đã vô cùng mỏi mệt nếu như lại xuất hiện một đợt nữa chỉ sợ sẽ xuất hiện tình huống bỏ mình.
– Rốt cục cũng tới…….
Phương Tư nhìn ngọn núi to lớn ở phía xa, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
Vẻ mặt những người còn lại cũng chấn động, cùng hướng tới vị trí cần đến là ngọn núi lớn ở phía xa kia. Ngọn núi này có mấy ngàn thước, nguy nga hùng vĩ, nhưng nhiệt độ cũng không cao giống như đã được thuộc tính hệ thuỷ xử lý qua.
Rất nhanh mọi người đi tới chân núi, trước chính ngọ hoàn thành nhiệm vụ mà Liễu Phong tuyên bố.
Grào!
Lúc này con Hoả Điểu Hoàng Kim ba sao kia vẫn chưa có ý định buông tha, tỏ ra khá có kiên nhẫn, nhưng lúc nó định lần nữa tấn công thì có một con Tri thù cự đại màu đen đột nhiên xuất hiện, nhảy một cái lên trên đầu Hoả Điểu, khiến cho nó phát ra tiếng thét kinh hoảng.
Vút vút——-
Chân tri thù giống như một vũ khí sắc bén nhất thế gian không ngừng làm tiêu hao hơi thở sinh mệnh của Hoả Điểu, trong chớp mắt đã biến nó thành một khối thi thể. Mắt thấy một màn này nhóm học viên đều biến sắc, trong mắt có sự cảnh giác.
– Làm tốt lắm.
Lúc này, Liễu Phong cưỡi Băng Điểu xuất hiện ánh mắt nhìn mọi người có chút tán dương.
Thần sắc Thi Thù vừa động thu hồi lại kịch độc trong cơ thể Hoả Điểu sau đó đi tới bên cạnh Liễu Phong, làm bộ dáng vô cùng thân thiết.
– Một con Hoả Điểu này coi như là làm thức ăn cho các ngươi.
Liễu Phong mở miệng nói:
– Đầu tiên hãy nghỉ ngơi một chút, sau đó ta sẽ công bố năm học viên đứng đầu học viện.